Dragon of South
Red, Pokémon champion
- 2/9/04
- 7,105
- 155
Thiên Luân Vương Hồng Châu Bình, giang hồ không ai không biết, và không ai có thể thể bình tĩnh mà không ớn lạnh khi nghe cái tên đó. Ít ai từng trông thấy y tận mắt, hay từng kiến ngộ võ công của y. Đơn giản vì, ai đã gặp y thì khó mà có thể toàn mạng. Nghe nói, ngay ngày Hung Long nhận chức Hội chủ Hội Vườn Đào thì y có tới tham dự. Thiên Luân Vương, quả là không hổ danh, đi đi đến đến chỉ trong chớp mắt, bỏ lại sau lưng hơn trăm xác đại cao thủ đến chúc mừng Hung Long, chỉ để lại mảnh giấy :"Thiên Luân Vương". Một ngày hội bỗng chốc nhuốm đầy máu, nhưng không ai hiểu vì sao y không giết Hung Long. Về võ công, nếu đến như thế thật, thì việc giết Hung Long chỉ là việc cỏn con. Nếu không có ý đoạt mạng Hội Chủ, thì y đến tàn sát cao thủ bốn phương để làm gì? Câu hỏi đặt ra đã bốn chục năm, vẫn chưa có ai trả lời được, chỉ để lại cho đời sau nỗi sợ không thể hoá giải nỗi. Nhưng những điều ấy Dragon không bận tâm, mà cái hắn đang lo lắng là tính mệnh của Tiểu Nguyệt kia. Nhưng dường như Thiên Luân Vương không biết điều đó, hay cố ý làm y lo lắng hơn mà chậm rãi nói :
_Còn đây, vị huynh đệ của ta, frozennheart! (sau này tạm gọi là FH)!
Lão nhân tóc đỏ nghe nhắc đến mình, tự nhiên mỉm cười ý mãn nguyện lắm. Thiên Luân Vương lại nói tiếp :
_Hảo huynh đệ, còn nhớ Phạm Hải Trọng khi xưa không?
Thiên Luân Vương vừa nói đến cái tên đó, Dragon lập tức giật mình. Vì đối với Dragon, thì đó chính là tên thật của...gia phụ hắn. Vốn gia phụ của Dragon tên là Trần Ứng Long, nhưng đó chỉ là cái tên giả để che mắt thiên hạ mà thôi. Việc ông ta lập ra Quán Bảo Tiêu Cục, rồi hay đi đây đi đó thực ra cũng là để che giấu thiên hạ mưu đồ của mình. Việc này, kể cả người thân của ông ta cũng không ai hay biết. Duy đến lúc sắp tạ thế, ông ta muốn Dragon gánh vác cơ nghiệp tổ tông nên có nói cho hắn tên thật của mình. Tuy vậy, ông ta cũng không nói rõ là mình đang mưu đồ việc gì cả, mà chỉ nói là sau này ắt sẽ có người đến tìm mà nói rõ cho. Dragon nghe Thiên Luân Vương nhắc đến tên gia phụ của mình, liền buột miệng nói lớn :
_Gia phụ ta có quan hệ gì với nhị vị tiền bối?
Thiên Luân Vương nghe thế, chỉ cười, rồi nói :
_Ngươi sống trên giang hồ đã lâu, ắt biết việc ta đến thăm Hung Long khi hắn nhậm chức Hội Chủ Hội Vườn Đào chứ?
Dragon nghe Thiên Luân Vương nói chậm rãi như thế, lại càng sốt ruột, nói lớn :
Việc đó thì có liên can gì tới gia phụ vãn bối?
Thiên Luân Vương nghe thế, lại càng cười to, mà nói rằng :
_Ngươi thật là ngốc lắm. Đến dự buổi lễ hôm đó toàn là các đại cao thủ, ta dù võ công cái thế, khinh công tuyệt luân thì cũng không thể giêt hết bọn họ chỉ trong nháy mắt như thế được. Nhưng ta vẫn làm được, ngươi biết tại sao không?
Dragon buột miêng nói :
_Vậy ắt có nội ứng cho tiền bối ở bên trong, vậy chẳng lẽ, gia phụ tại hạ...?
Thiên Luân Vương giờ lại cười lớn hơn, làm rung chuyển cả toà bảo tháp :
_Đúng, đúng, quả là hảo tử. Ngươi đoán quả không sai. Chính gia phụ ngươi đã lén bỏ thuốc mê vào rượu của các đại cao thủ hôm đó. Hà hà, đến lúc chúng biết thì đã là cái xác không hồn dưới bàn tay ta rồi. Tuy nhiên vẫn có người sống sót được...
Dragon lại tò mò hỏi :
_Vậy tại sao tiền bối không giết chết Hung Long ngày hôm đó đi? Rốt cuộc tiền bối hôm đó đến gặp Hung Long để làm gì?
Thiên Luân Vương nghe thế, bỗng nhiên sầm mặt lại, nói rằng :"Ngươi tò mò quá, đó không phải là chuyện của ngươi. Bây giờ ta bàn với ngươi chuyện chính đây..."
_Còn đây, vị huynh đệ của ta, frozennheart! (sau này tạm gọi là FH)!
Lão nhân tóc đỏ nghe nhắc đến mình, tự nhiên mỉm cười ý mãn nguyện lắm. Thiên Luân Vương lại nói tiếp :
_Hảo huynh đệ, còn nhớ Phạm Hải Trọng khi xưa không?
Thiên Luân Vương vừa nói đến cái tên đó, Dragon lập tức giật mình. Vì đối với Dragon, thì đó chính là tên thật của...gia phụ hắn. Vốn gia phụ của Dragon tên là Trần Ứng Long, nhưng đó chỉ là cái tên giả để che mắt thiên hạ mà thôi. Việc ông ta lập ra Quán Bảo Tiêu Cục, rồi hay đi đây đi đó thực ra cũng là để che giấu thiên hạ mưu đồ của mình. Việc này, kể cả người thân của ông ta cũng không ai hay biết. Duy đến lúc sắp tạ thế, ông ta muốn Dragon gánh vác cơ nghiệp tổ tông nên có nói cho hắn tên thật của mình. Tuy vậy, ông ta cũng không nói rõ là mình đang mưu đồ việc gì cả, mà chỉ nói là sau này ắt sẽ có người đến tìm mà nói rõ cho. Dragon nghe Thiên Luân Vương nhắc đến tên gia phụ của mình, liền buột miệng nói lớn :
_Gia phụ ta có quan hệ gì với nhị vị tiền bối?
Thiên Luân Vương nghe thế, chỉ cười, rồi nói :
_Ngươi sống trên giang hồ đã lâu, ắt biết việc ta đến thăm Hung Long khi hắn nhậm chức Hội Chủ Hội Vườn Đào chứ?
Dragon nghe Thiên Luân Vương nói chậm rãi như thế, lại càng sốt ruột, nói lớn :
Việc đó thì có liên can gì tới gia phụ vãn bối?
Thiên Luân Vương nghe thế, lại càng cười to, mà nói rằng :
_Ngươi thật là ngốc lắm. Đến dự buổi lễ hôm đó toàn là các đại cao thủ, ta dù võ công cái thế, khinh công tuyệt luân thì cũng không thể giêt hết bọn họ chỉ trong nháy mắt như thế được. Nhưng ta vẫn làm được, ngươi biết tại sao không?
Dragon buột miêng nói :
_Vậy ắt có nội ứng cho tiền bối ở bên trong, vậy chẳng lẽ, gia phụ tại hạ...?
Thiên Luân Vương giờ lại cười lớn hơn, làm rung chuyển cả toà bảo tháp :
_Đúng, đúng, quả là hảo tử. Ngươi đoán quả không sai. Chính gia phụ ngươi đã lén bỏ thuốc mê vào rượu của các đại cao thủ hôm đó. Hà hà, đến lúc chúng biết thì đã là cái xác không hồn dưới bàn tay ta rồi. Tuy nhiên vẫn có người sống sót được...
Dragon lại tò mò hỏi :
_Vậy tại sao tiền bối không giết chết Hung Long ngày hôm đó đi? Rốt cuộc tiền bối hôm đó đến gặp Hung Long để làm gì?
Thiên Luân Vương nghe thế, bỗng nhiên sầm mặt lại, nói rằng :"Ngươi tò mò quá, đó không phải là chuyện của ngươi. Bây giờ ta bàn với ngươi chuyện chính đây..."


