Vô cảm với tình yêu, vì sợ...

Lolz...đọc bài của bạn Trinh Nhan Khuong không thể nhịn được cười lớn rồi ; đi làm rồi mà suy nghĩ còn thiển cận quá tặng bạn câu này ; hy vọng bạn hiểu : " Nhân vô thập toàn " ! Đừng có nuôi ảo tưởng ; chỉ hại bản thân bạn thôi

Bạn có biết câu " vết thương trong tim thì ko bao giờ lành" ko vậy ?
Nếu bạn bảo mình suy nghĩ thiển cận thì hơi nhầm rồi...
Bạn ko ở trong hoàn cảnh và vị thế của mình bạn sẽ ko thể hiểu được cảm giác đó.
Có nhiều thứ nếu chỉ đơn giản dùng "suy nghĩ" để điều khiển thì đâu có nhiều ng tự sát vì buồn và chán nản ?

Mà tự hỏi, đây là Box "Tâm sự" mà hình như nói ra tâm sự của mình còn bị xỉa xói là sao nhỉ ?

Càng ngày càng thấy ko thích nói chuyện với đàn ông.

Thôi ngưng ở đây nhờ Mod Del Topic luôn.
CHỉ chuốc bực vào thân.
 
Vô cảm thì đừng yêu mà cảm thấy như vậy đừng có lên đây mà hỏi cánh đàn ông chi cho mệt người , ko biết quý giá trị của 1 người đàn ông thì chẳng ai có thể giúp dc
 
Tôi lên đây đâu phải để hỏi cánh đàn ông ?
Box "Tâm sự" thì lên nói tâm sự.
Tôi nói những điều ko chỉ tôi mà rất nhìu ng nữa mún nói nhưng ko nói ra, giấu kín trong lòng.

Giá trị của 1 ng đàn ông là bắt đầu vặn vẹo lại chắc ?
Ở trên tôi có nói rõ mình có hơi phiến diện.
Có cái đúng có cái sai, đã nói rồi có phải chưa nói ?
Ko bỏ qua được thì rape đi.
Mệt.
Đã nói tính gia trưởng ăn vào máu thịt đàn ông rồi.
 
Đàn ông hơi sĩ diện nên bạn TNK thông cảm. Vả lại đa phần ở đây đâu đã đến tuổi "đàn ông" đâu mà bạn đòi hỏi.

Tiếp tục sự nghiệp cóp nhặt vì "Đôi Mắt" cho bạn TNK:
Vẫn yêu chồng dù anh ấy không hoàn hảo
Nhiều lúc nàng vẫn cứ tủi thân khóc một mình vì chồng không biết ga lăng. Ngày xưa trước khi đi làm còn ôm hôn tạm biệt. Bây giờ thì lúc chồng đi làm, nàng còn bận cho con ăn; lúc chồng về thì nàng còn hì hục ở trong bếp.
Valentine không hoa hồng, nàng vẫn còn ấm ức mặc dù đã qua rồi. Chiều qua nàng đi chợ về thì cái laptop của nàng được mang ra để dũng sĩ diệt virus (cả tuần nay bị virus bực mình ghê). Mặc dù bê đồ nặng mà khuôn mặt nàng rạng rỡ hẳn lên, bao nhiêu ấm ức bỗng nhiên tan biến. Nhiều lúc nàng vẫn cứ tủi thân khóc một mình vì chồng không biết ga lăng. Hôm lâu đọc được bài báo "Vô tâm vốn sẵn tính chồng", nàng tâm đắc lắm, đọc ngay cho chồng nàng nghe: "Thử bỏ qua 99% gã đàn ông vô tâm để lấy một gã đàn ông chu đáo mà đo lọ nước mắm, đếm củ dưa hành thì chắc chả có bà vợ nào dám".
Thế đấy, không biết bao nhiêu bà vợ than phiền về sự thay đổi đến vô tâm của các ông chồng, rồi ngồi nuối tiếc so sánh giữa quá khứ với hiện tại, rằng sao lúc còn yêu và mới cưới chồng mình lại không thế mà bây giờ như thể biến thành một người khác.
Nàng cũng trong hoàn cảnh như vậy đấy. Ngày xưa trước khi đi làm còn ôm hôn tạm biệt. Bây giờ thì lúc chồng đi làm, nàng còn bận cho con ăn; lúc chồng về thì nàng còn hì hục ở trong bếp. Ngày xưa thứ bảy, chủ nhật anh đều đặn đưa nàng đi chơi cho biết đây đó. Bây giờ thì eo ôi, đi đâu một đàn một đống nghe đã đủ thấy ngại lắm rồi, chưa kể đi nhiều con cái nóng lạnh bất thường còn ốm nữa càng mệt hơn.
Ngày xưa chồng nàng chăm chỉ dọn dẹp nhà cửa cho nàng. Bây giờ có Internet ADSL, nào đọc báo, nào TV, nào xem phim bộ, nào rong chơi trên mạng, đâu còn thời gian rảnh để mà giúp nàng việc nhà nữa. Ngày xưa nàng ốm đau mệt mỏi còn được quan tâm; bây giờ biết rằng nàng ốm vài ngày lại khỏi ấy mà, việc nhà nàng lại làm hùng hục như con trâu, đâu có gì trầm trọng.
Ôi chỉ chừng ấy thôi cũng đủ để nàng tủi thân lắm rồi. Nhưng tĩnh tâm lại nàng mới thấy rằng kể ra chồng nàng cũng có nhiều ưu điểm. Trong gia đình thì anh được xem là con rể tốt, là người đoàng hoàng đứng đắn không rượu chè, cờ bạc, nghiện hút, đi làm xong là về nhà với vợ con đúng giờ giấc. Mặc dù không còn thường xuyên đưa nàng đi chơi nhưng mỗi năm vẫn đưa mẹ con nàng đi du lịch đâu đó một hai lần. Sinh nhật của nàng thì vẫn mua hoa tặng cho nàng, mà cũng không dám trốn tránh nhiệm vụ vì hậu phương của nàng là con trai đã nhắc nhở trước một tuần rồi, có quên cũng chả dám quên.
Mỗi khi nàng ốm, mặc dù không thăm hỏi động viên nhưng anh cũng chở nàng đi bác sĩ đợi cả mấy tiếng đồng hồ mà vẫn vui vẻ; thế là tốt rồi. Mặc dù không còn giúp nàng việc nhà nhưng lâu lâu nàng đi vắng, anh cũng biết vào bếp nấu ăn cho 2 con trai; tuy khác với kiểu nàng vẫn thường làm nhưng hai thằng con không phải ăn fastfoot là mừng rồi.
Những việc thuộc về đàn ông trong gia đình, anh vẫn ra tay giúp nàng. Chẳng hạn cái máy tính của nàng đó, nếu không có chồng thì nàng phải đem đi tận đẩu đâu để sửa, lại còn mất tiền và chờ đợi lâu không có máy để dùng, như vậy chắc nàng điên lắm...
Và điều quan trọng hơn cả là chồng nàng đã tặng cho nàng hai chú nhóc thật đáng yêu để được chăm sóc bầu bạn, sớm tối vui đùa. Thế là nàng thấy hạnh phúc rồi. Thỉnh thoảng nàng bóng gió xa xôi rằng chả bao giờ biết nịnh vợ, chồng nàng bảo đúng là chỉ thích nghe những lời giả dối. Thôi thì chồng nàng vốn chân thật, có sao sống vậy. Vô tâm vốn sẵn tính chồng mà, nỗi niềm này đâu chỉ riêng có nàng. Chỉ chừng ấy ưu điểm thôi cũng đủ để nàng biết yêu những gì mình có.
 
Cộng đồng GVN hầu như tất cả là nam giới chắc bạn cũng rõ điều đó , thế sao còn lên đây tâm sự = 1 chuyện gây cho nhiều bạn phản cảm
Có thể bạn nói đúng nhưng ko phải ai cũng như bạn nói
Muốn biết giá trị của 1 người đàn ông à , bạn đã yêu bao giờ chưa vậy :-/
 
Những giai đoạn này trong cuộc đời ai cũng gặp phải . Nên bạn đừng quá buồn chán .
Ngay cả con trai hay bất cứ ai cũng sẽ có lúc như bạn .

Khác nhau chỉ là quãng thời gian đó với mỗi người là dài ngắn khác nhau .


PS : Bạn có mối tình đầu nào chưa ?
 
à, giờ mới để ý tên topic bị lỗi typo, sao lão Bô có lỗ không sửa lại nhẩy, chắc phải report quá...
 
anh basa nói hơi thô 1 chút nhưng mà đúng, dù j thì thế giới vẫn thế, đàn ông và đàn bà là hai nửa, cùng tồn tại, tuy rằng đàn ông cũng có hơi nhìu tính xấu nhưng họ cũng có mặt tốt đấy chứ, đừng nhìn phiến diện thế :hug:
 
Bạn nhờ Mod Close luôn.
Cũng chẳng mún nói nữa.

Dù sao tuần sau lại bắt đầu đi xa.
Hết lên gamevn.


PS : Bạn có mối tình đầu nào chưa ?
Có ng thích và đeo bám nhưng mình ko đáp lại.
Vì mình ko thấy có cảm giác gì.
Biết rằng có ng này ng nọ.
Nhưng ko hay là ng tốt để lại ấn tượng mờ nhạt
Ng xấu thì lại làm mình khổ sở và dấu ấn để lại ko thể quên được.
Vẫn còn nhớ như in cách đây 2 năm từng cãi nhau với 1 thằng phản động...
Nói chung những chuyện ko vui thì cứ đeo bám ko thể dứt dc.
 
Bạn có biết câu " vết thương trong tim thì ko bao giờ lành" ko vậy ?
Nếu bạn bảo mình suy nghĩ thiển cận thì hơi nhầm rồi...
Bạn ko ở trong hoàn cảnh và vị thế của mình bạn sẽ ko thể hiểu được cảm giác đó.
Có nhiều thứ nếu chỉ đơn giản dùng "suy nghĩ" để điều khiển thì đâu có nhiều ng tự sát vì buồn và chán nản ?

Mà tự hỏi, đây là Box "Tâm sự" mà hình như nói ra tâm sự của mình còn bị xỉa xói là sao nhỉ ?

Càng ngày càng thấy ko thích nói chuyện với đàn ông.

Thôi ngưng ở đây nhờ Mod Del Topic luôn.
CHỉ chuốc bực vào thân.
Vết thương trong tim không bao giờ lành ? Ừ thì sao :-/ thì cứ phải ôm lấy nó ; phải bấu víu vào lý do đó để mà sống trong sợ hãi à :-/ Được gì không 8-} ? Thay vì ôm cái câu Vết thương trong tim thì không bao giờ lành làm lý do để biện hộ cho mình ; hãy làm điều gì tích cực hơn ; có ích hơn :-?

Vị thế của bạn là thế nào mà bạn có thể nói mình chưa từng ở trong vị thế của bạn :-/ Nhưng mình cũng thông cảm ; vì phụ nữ thì thường luôn nghĩ là mình đúng ::)
Bạn cứ nói đàn ông xấu xa ; đàn ông thế này thế kia ; nhưng nhắc cho bạn nhớ ; đàn bà hổng thiếu người như thế đừng vì ác cảm với ai đó mà đánh giá một cộng đồng bằng con mắt thiếu khách quan thế , nghe nhảm lắm
Đừng quên cái câu này của mình ; thử ngẫm lại đi !
 
con gái trong box này ko phải là ít nhưng sao chỉ có một ít vào reply bài của cậu , có thể vì họ không biết trả lời thế nào , họ chưa rơi vào trường hợp của bạn nên ko biết giúp thế nào . bạn suy nghĩ khác phần lớn những cô gái trong gvn đấy , thật sự mình thấy bạn hơi phiến diện , bạn có dám cá với mình là ko còn người đàn ông tốt . đừng có tức giận vì bạn ko tìm đc ai mà nói tất cả chúng tôi là " hôi hám , bẩn thỉu " .
 
Không hoàn toàn như vậy đâu :hug:

Có rất nhiều người đàn ông tốt mà :hug:

Đàn ông là cái gì mà đàn bà phải sống dựa vào chớ ? Còn lâu ah. Ko biết ai cần ai nữa kia... Đàn bà ở 1 mình là rất bt càng khoẻ, còn đàn ông coi có ở 1 mình đến già được ko ? hay lại phải lọ mọ đi kiếm gái ? Đàn bà ly dị xong ở vậy nuôi con còn đàn ông thì sao ? Ly dị xong cưới gấp bà khác con thì ko thèm nuôi đùn cho vợ cũ nuôi. Chẳng đâu xa dì tôi đây chứ đâu.

Câu này không ổn đâu chị.

Trong cuộc đời chị không chỉ có hạnh phúc và vui vẻ, nó đan xen lẫn cả với sự đau buồn, khổ sở hụt hẫng, chị, lúc này có thể nói là ta đây sống không cần đàn ông, ko phải dựa vào đàn ông, nhưng tới những lúc sự mất mát, sự hụt hẫng, sự buồn phiền dâng trào, thì chỉ có người đàn ông mới là nơi chị nương tựa.

Đàn ông sinh ra hư bẩm sinh, các cụ đã nói vậy.Những lúc ức chế, những lúc bực bội, tinh thần căng thẳng, họ không thể lấy " những câu than phiền, những lời trách móc ủy mị, hay nước mắt tùm lum " thay vào đó là những câu chửi tục, tuy có khó nghe nhưng có lẽ chả còn biện pháp nào ::).Còn đập phá thì khỏi bàn, chưa học đến vì sao thích đập phá =).
 
Ban TrinhNhanKhuong này, à ko phải gọi là chị chứ, chị thử ngồi trước gương và nhìn vào đó 1 khoảng thời gian đủ lâu xem có nhận ra là chị già và khó chịu ko :|
 
có bàn đi nữa cũng như ko thôi

Po close topic cho hết chuyện...
 
Một người đối ngựơc hẳn với mình, tui quen nhìn người ta ai cũng tốt đẹp hết ( còn dạng ko biết tìm cái tốt cái đẹp để che khuyết điểm thì miễn bình luận) . TNk thử mở rộng lòng ra lần nữa đi, có thể chỗ bạn tiếp xúc tòan người như thế , nhưng ở chỗ khác thì sao, mà bạn sắp đi xa mà, tận dụng luôn chứ nhỉ:D
PS: tui là con trai, cũng là con truởng nốt
 
vậy thì cứ để bạn ấy đi, nói mãi làm gì ? cuộc sống của bạn ấy, ý thức của bạn ấy, chúng ta nói ko đc thì thôi, việc gì phải nói nhiều làm gì.

chúc bạn chủ topic tìm đc lối đi riêng cho mình ;)~
 
Vết thương trong tim không bao giờ lành ? Ừ thì sao thì cứ phải ôm lấy nó ; phải bấu víu vào lý do đó để mà sống trong sợ hãi à Được gì không ? Thay vì ôm cái câu Vết thương trong tim thì không bao giờ lành làm lý do để biện hộ cho mình ; hãy làm điều gì tích cực hơn ; có ích hơn

Đúng là bạn ko hiểu được rồi.
Cảm giác rất là khủng khiếp ....
Cả đầu bạn như nóng bừng, mắt chảy nước, mà như sôi lên nữa.
Tay chân bủn rủn, cầm cái ly là y như nó sẽ rơi xuống.
Nhịn ăn mà bụng không hề thấy đói, nhìn đồ ăn mà không ăn được.
Buổi tối ko ngủ được, trằn trọc.
Đầu óc quay cuồng, muốn đập đầu vào mọi thứ, mà vẫn ko hết nhức.
Tưởng chừng như chết đi sống lại.
Cảm giác khi gặp 1 nguời xấu...
Hoặc khi nhớ lại những chuyện cũ.
Kinh khủng hơn đó là những chuyện cũ ko cách nào quên được.
Nhũng chuyện nhiều năm trước mà vẫn cứ nhớ, chỉ đợi lúc để xuất hiện lại.
Rất kinh khủng.

Như ở gamevn.
Ng tốt thì nhiều kẻ xấu thì chỉ đếm trên ngón tay.
Nhưng mà những kẻ xấu đó để lại sự đau đớn và khổ sở quá mức.
Bạn có tin chỉ vì câu nói "Ngu VKL, rape 1 phát" của thằng MTL mà mình mất ngủ nhiều ngày liền hay không ?
Không thể tập trung vào công việc.
Thậm chí không thể làm gì, không chơi, không ngủ, không ăn uống.
Nghe như trong lồng ngực có 1 cái gì đó đau rát.
Thở khó khăn, mỗi khi thở lại thấy rất rát.
Nhiều lúc tưởng chừng muốn bịt tai, bịt mắt, nhắm nghiền như ko có chuyện gì xảy ra.
Vậy mà nó rõ mồn một, dai dẳng...

Thường mất khá lâu để mình có thể quên đi 1 chuyện như thế.
Có thể khoảng 1-2 tuần.
Nhưng sau đó khi có điều kiện nó lại tiếp tục hành hạ và ám ảnh.
Dần dần nó như 1 phản xạ.
Cứ bất kỳ ai là người khác giới tiến lại gần mình đều tránh.
Bất kỳ bàn tay ai khẽ đụng vào mình cũng giật nảy mình và quay đi chỗ khác.
...
Không thể nói trong chỉ 2 từ "suy nghĩ"
 
ưa kể đến thói hai mặt : ngoài mặt nói chuyện với con gái thì nhẹ nhàng, lịch sự, giả bộ tốt bụng quan tâm... nhưng khi tụm năm tụm bảy với nhau thì ăn nói cộc lốc, dung tục, hò hét, suốt ngày nói thầm thì với nhau chuyện ăn chơi nhậu nhẹt gái gú...
cái này tớ bị :'> nhưng ko fải là muốn lấy lòng con gái mà chỉ là "đi với bụt mặc áo cà sa, đi với mà mặc áo giấy mà thôi"
Nặng nhất là cái bệnh nói tục. Mở miệng ra chỉ biết có lxx, cxx hay đề xi mét, có gì hay ho mà thằng nào cũng học nhau mấy cái từ đó ? Riết rồi thành câu cửa miệng, mở ra là văng liền, hôi thối đến khó ngửi.
cái này nữa ^^ nhưng đang cai dần :D
Tui là ghét nhất mấy đứa tự tiện xài đồ ng khác mà ko hỏi xin phép.

Bạn bị bệnh tâm lý rồi, bị wá khứ ám ảnh--> bạn nên đến bác sĩ tâm lý đi.
Cuộc sống đâu fải lúc nào cũng vui vẻ hết đâu, bạn fải biết quên đi thì mới sống tiếp đc, wên chuyện trong wá khứ đi, wên luôn thằng MTL j đấy đi luôn. Đừng để mọi chuyện trong bụng, bụng là để ăn chứ ko fải để mấy cái chuyện bực mình trong đấy ^^
 
Đúng là bạn ko hiểu được rồi.
Cảm giác rất là khủng khiếp ....
Cả đầu bạn như nóng bừng, mắt chảy nước, mà như sôi lên nữa.
Tay chân bủn rủn, cầm cái ly là y như nó sẽ rơi xuống.
Nhịn ăn mà bụng không hề thấy đói, nhìn đồ ăn mà không ăn được.
Buổi tối ko ngủ được, trằn trọc.
Đầu óc quay cuồng, muốn đập đầu vào mọi thứ, mà vẫn ko hết nhức.
Tưởng chừng như chết đi sống lại.
Cảm giác khi gặp 1 nguời xấu...
Hoặc khi nhớ lại những chuyện cũ.
Kinh khủng hơn đó là những chuyện cũ ko cách nào quên được.
Nhũng chuyện nhiều năm trước mà vẫn cứ nhớ, chỉ đợi lúc để xuất hiện lại.
Rất kinh khủng.

Như ở gamevn.
Ng tốt thì nhiều kẻ xấu thì chỉ đếm trên ngón tay.
Nhưng mà những kẻ xấu đó để lại sự đau đớn và khổ sở quá mức.
Bạn có tin chỉ vì câu nói "Ngu VKL, rape 1 phát" của thằng MTL mà mình mất ngủ nhiều ngày liền hay không ?
Không thể tập trung vào công việc.
Thậm chí không thể làm gì, không chơi, không ngủ, không ăn uống.
Nghe như trong lồng ngực có 1 cái gì đó đau rát.
Thở khó khăn, mỗi khi thở lại thấy rất rát.
Nhiều lúc tưởng chừng muốn bịt tai, bịt mắt, nhắm nghiền như ko có chuyện gì xảy ra.
Vậy mà nó rõ mồn một, dai dẳng...

Thường mất khá lâu để mình có thể quên đi 1 chuyện như thế.
Có thể khoảng 1-2 tuần.
Nhưng sau đó khi có điều kiện nó lại tiếp tục hành hạ và ám ảnh.
Dần dần nó như 1 phản xạ.
Cứ bất kỳ ai là người khác giới tiến lại gần mình đều tránh.
Bất kỳ bàn tay ai khẽ đụng vào mình cũng giật nảy mình và quay đi chỗ khác.
...
Không thể nói trong chỉ 2 từ "suy nghĩ"
blog của Hòang Thùy Linh có 1 entry viết thế này :

Đức Phật đi qua 1 nước nọ, thu hút 1 lượng lớn người theo đạo bà la môn. 1 người sùng đạo bà la môn ấm ức chạy theo chửi đức Phật. nhưng ông thủng thẳng bước đi ko đáp. thấy vậy người bà la môn hỏi : sao tôi chửi mà ông ko đáp trả ?

Đức Phật hỏi : thế 1 người đến nhà ông chơi, khi ra về, ông mang quà biếu, nhưng người ko nhận, thì quà đó thuộc về ai ?

Người ba la môn : tất nhiên thuộc về tôi rồi ?

Đức phật : ông chửi ta, ta ko nhận, là quyền của ta ?

đại loại là vậy. nói chung , nó chửi mình mà mình thấy mình chả phải như vậy thì khác gì nó chửi nó =) ?
 
Vnexpress nói:
Cụ Maria Caterina Reitano ở Australia tự hào chưa bao giờ làm chuyện ấy với bất kỳ quý ông nào, dù đã nhận được không ít lời cầu hôn.

Cụ Reitano đang sống ở nhà dưỡng lão Lady of Grace ở Sydney. "Thời trẻ, tôi cũng lo lắng cho tương lai lắm. Tuy nhiên, khi có người đến với tôi lúc đã trưởng thành, tôi lại từ chối", Reitano, sẽ bước sang tuổi 100 tháng giêng này, tâm sự hôm qua. "Nếu muốn lấy chồng, tôi đã làm thế khi còn trẻ trung".

Reitano từng suýt cưới mối tình đầu tiên. Cô gái Maria Reitano 20 tuổi tới nhà thờ trong bộ váy đẹp nhất nhưng bị người yêu chê. Kết quả là, chàng bị đuổi thẳng thừng.

Một vài năm sau, người yêu thứ hai - Benedict - ngỏ lời. Thế nhưng, cha và mẹ kế của Reitano không cho con gái đi lấy chồng. Vì là con gái cả, họ muốn Reitano ở nhà làm bánh, nấu nướng, dọn dẹp, chăm 7 người em và một đàn gia súc. Benedict bỏ đi cưới người khác. Sau khi vợ qua đời, chàng quay lại cầu hôn người yêu cũ nhưng Reitano vẫn từ chối.

Giờ đây, ngoài giúp việc gia đình, cụ Reitano còn chăm sóc các cháu trai và cháu gái. Vì theo đạo Công giáo, cụ không làm chuyện ấy ngoài hôn nhân và tin rằng sẽ lên thiên đường với cơ thể trong trắng như thế. Tuy vậy, chuyện còn trinh không ngăn cản cụ nói về đàn ông với các cháu.

Sau khi nghe tin về một cụ 105 vẫn còn gin, gia đình Reitano cũng muốn kể câu chuyện của cụ. Lúc trả lời phỏng vấn của phóng viên qua một người phiên dịch, cụ nói rằng chẳng bao giờ muộn để yêu cả: "Cứ nói với họ rằng tôi vẫn còn lẻ bóng".

Vnexpress nói:
Cụ già 105 tuổi người Anh cho biết bí quyết để trường thọ và khỏe mạnh là sống độc thân và không làm "chuyện ấy".

Cụ Clara Meadmore đã sống hơn một thế kỷ mà chưa bao giờ lập gia đình. "Mọi người cứ thắc mắc là tôi có bị đồng tính không nhưng tôi hoàn toàn bình thường. Tôi từng có rất nhiều bạn trai và tình cảm rất trong sáng nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc tiến xa hơn trong các mối quan hệ hay tính chuyện lấy chồng", cụ tâm sự.

Meadmore cho biết khi còn trẻ, việc quan hệ tình dục đồng nghĩa với một đám cưới mà cụ lại không muốn điều đó. "Tôi chưa bao giờ có hứng thú trong chuyện chăn gối", cụ chia sẻ.
Ảnh:
Clara Meadmore thời trẻ. Ảnh: The Sun.

Cụ bà sinh tại Glasgow vào năm 1903 và vẫn nhớ những sự kiện lớn hồi đầu thế kỷ trước như vụ đắm tàu Titanic và cuộc Thế chiến I. Cụ từng di cư sang Canada và New Zealand trước khi trở về Anh định cư.

Cụ rất thích nghe đài, nấu ăn, làm vườn và đọc sách. "Bà ấy rất độc lập và tin tưởng vào những việc mình làm, chính điều đó giúp bà ấy sống lâu", cụ Josie Harvey - một người bạn của Meadmore trong 30 năm qua - cho biết.

=))

Xin lỗi nhưng tương lai của TNK đó, với cái kiểu suy nghĩ đấy thì chỉ đến thế mà thôi ::). Chúng ta chẳng liên quan tới nhau, chẳng quan hệ với nhau, chẳng dây mơ dễ má, chỉ là 2 cái nick trên cái forum này ::), người con gái đầu tiên làm tôi cảm thấy phải thương hại ::).
 
Back
Top