Tôi thấy có cậu ngồi 1 chỗ rồi suy tính chuyện thiên hạ đấy, không phải trường hợp nào cũng như cậu nói đâu. không phải cứ 18 hay nhỏ hơn là con nít thiếu suy nghĩ đâu. chẳng phải như cậu gì ở trên nói bạn cậu ấy học xong cấp 3 là cưới, tới giờ vẫn hạnh phúc. Cưới hỏi đàng hoàng, gia đình chấp nhận vẫn tốt chán so với cảnh sống thử của sinh viên cậu ạ, mà sống thử chẳng ràng buộc gì nhé.
Chẳng phải cứ 18t là trẻ người non dạ đâu, trường hợp này mới là trẻ này:
yêu 4-5 năm mới nhận ra không hợp, quả đúng là 1 cặp... không hợp nhau
Bạn hiểu thế nào là thiếu suy nghĩ mà nói 18 tuổi không thiếu suy nghĩ. Thiếu suy nghĩ không chỉ là làm đại, làm theo cảm tính mà không suy sét. Không, thiếu suy nghĩ còn là đưa ra những quyết định mà mình không tài nào biết trước được hậu quả vì chưa hiểu biết đời, người đủ. Cưới hỏi đàng hoàng, gia đình chấp nhận là tốt chán thì tớ nói thẳng cậu
ấu trĩ quá
Hôn nhân không phải là chuyện dễ dàng. Anh yêu em em yêu anh 2 người hợp tính như không bao giờ chắc được đến khi vào một nhà rồi thì như thế nào. Không phải là quan hệ 2 người thế nào là hôn nhân nó thế ấy. Trong cuộc sống có hàng ngàn chuyện xảy ra, vào tùy mỗi con người với lý trí riêng của mình mà lại đưa ra hàng ngàn quyết định khácnhau trong từng hoàn cảnh ấy. 2 người, 2 lý trí, hễ một chuyện không đồng tình với nhau là thêm 1 ấm ức, hàng ngàn ấm ức thì giọt nước tràn ly. Đó là chưa kể cuộc sống còn nhiều chuyện khiến con người phải thay đổi tính tình theo thời gian.
Cậu phát ngôn ra một câu:
không phải trường hợp nào cũng như cậu nói đâu
Tôi nói, ĐÚNG. Nhưng tôi hỏi cậu có bao nhiêu phần trăm đúng như cậu nói trong cuộc đời này. Trong webtretho, tôi cũng phụ mẹ tôi trả lời thư tư vấn về cuộc sống gia đình này rồi, và không biết bao nhiêu lần tôi chứng kiến những chuyện dở khóc dở cười vớ vẩn của các cặp vợ chồng trẻ mà dẫn đến tan nát hạnh phúc từ sớm. Cậu cứ thử đi hỏi bất kỳ ai trong các văn phòng phụ trách thủ tục ly hôn ở khu vực xem trong các đơn ly hôn bao nhiêu % là các cặp vợ chồng dưới 30.
Tôi kết thẳng lại một câu, cậu có cãi nữa tôi cũng chịu, đó là: Hôn nhân không phải là chuyện một sớm một chiều, không phải là chuyện "àh, đúng là người ta thế thật nhưng mình đâu có thiếu suy nghĩ".
Về chuyện yêu đương, cậu cười cợt khi nghe tôi nói rằng có những cặp yêu nhau 4-5 năm mà còn bỏ. Thế cậu có hiểu được một điều rằng trong quan hệ yêu đương của con người giai đoạn khó khăn nhất, thử thách tình cảm nhất là 3-4 năm sau khi yêu không ::) Đây chả phải là câu phán bừa, chuyện này cũng đã được các nhà tâm lý nghiên cứu đàng hoàng rồi. Sau 3-4 năm, cái tình yêu "sét đánh", cái cảm xúc ngọt ngào mới yêu của 2 người đã nhạt nhòa đi. Tất cả những cảm xúc "ôi mình thật may mắn vì cô ấy yêu mình";"ôi sao người ấy đẹp và tuyệt vời thế";.... đã biến mất, vì những điều ấy ta đã nhận ra quá rõ ràng rồi. Sau 3-4 năm, 2 người nhìn mặt nhau đã chán, đi chơi với nhau khắp nơi rồi, thậm chí đã qua đêm với nhau. Chính vì thế, giai đoạn này là giai đoạn "giữ lửa". Bây giờ dù mình có mặc đồ thật đẹp, xức nước hoa thật thơm đi chơi thì cũng sẽ không còn tính thêm điểm nào trong mắt người yêu. Bây giờ sẽ là lúc 2 người quan tâm đến nhau, đào sâu hơn nữa vào những tính tình mà người ấy chưa thể hiện qua những cuộc đi chơi ngắn ngủi. Đây là thời khắc thể hiện những gì ta hiểu về người ấy và tự hy sinh lợi ích của bản thân để làm người ấy hạnh phúc. Và đây cũng là thời khắc mà ta từ từ hòa trộn cuộc sống của mình và người ấy lại với nhau hơn.
Nếu chưa bao giờ yêu nhau đến giai đoạn này thì đừng phán bừa ::)