- 25/4/05
- 6,786
- 1,835
[spoil]
Thrash không cần phải quá cầu kì, cũng không nên câu nệ giai điệu. Cũng chả cần phải ngụp lặn trong mớ mainstream bòng bong, nhầy nhụa và ô hợp để đánh bóng mình. Bởi thế, bạn hãy đừng cầu kì thắc mắc, rằng tại sao không có bộ tứ hiện diện trong đây, vì một lẽ đơn giản rằng ngoại họ thì còn ối thrash band, cho dù underground nhưng chất nhạc của họ không hề overrated. Năm nay, collection mang lại những cái tên “có thể là lạ”, nhưng vốn dĩ với tiêu chí của người thực hiện - một thrash collection tốc độ, thả sức giật lắc – thì bạn sẽ thiển cận nếu chỉ đánh giá qua những cái tên.
Mở đầu bằng Simple Aggression với track cùng tên, thrash band đến từ Kentucky, Hoa Kỳ này sẽ đủ khiến người nghe hiểu thế nào là aggression - một trong những đặc tính không thể thiếu của thrash metal. Vocalist của band này có một phong cách khá lạ, hơi giống với Mike Patton (Faith No More) ở sự tùy biến đa dạng trong chất giọng của mình, từ đó tạo nên âm vị mới mẻ cho tông nhạc chung của band.
Vô cùng ấn tượng khi hai guitarist của Deathrow đưa người nghe vào The Deathwish bằng một đoạn riff rất catchy. So với những Kreator, Sodom thành danh trước đó, người ta có thể cho rằng Deathrow chỉ là một German thrash band hạng hai. Nhưng nếu tin theo điều đó thì bạn đã nhầm, sau những Satan’s Gift (1986) và Raging Steel (1987) theo phong cách ồn ào cùng phong độ ổn định, Deathrow đã cho ra mắt một Deception Ignored ngay một năm sau đó. Và album này cũng đánh dấu bước chuyển mình của Deathrow trở thành một technical thrash metal band vô cùng xuất sắc, cùng sự tuyệt vời của vocalist/bassist Milo, mặc dù anh không phải là một bassist dữ dội như Angelripper hay giọng hát uy lực của Mille Petrozza nhưng vẫn là một vocal đặc biệt với chất giọng khá giai điệu.
Nhịp trống nện thình thịch trên nền guitar sắc lẹm, chính là Anacrusis cùng Sense of Will với một đoạn riff gây ấn tượng cho người nghe không kém gì Holy Wars của Megadeth hay Piranha của Exodus nếu bạn đã nghe qua. Guitar có thể không nhanh, không dồn dập bão táp nhưng lại vô cùng sáng tạo, cho từ những đoạn riff rất chậm rãi nhỏ nhẹ cho tới mạnh mẽ tốc độ. Kenn Nardi quả là một con quái vật trên cả hai phương diện sáng tác và guitar. Sense of Will là một tác phẩm toàn vẹn thể hiện tất cả các khía cạnh trên.
Warbringer – cùng với Evile, Violator hay Mantic Ritual là những cái tên đang hết sức nỗ lực nhằm phục dựng một thời kì hoàng kim của thrash metal. Cho dù vẫn còn vương vấn đôi chút gì đó của Metallica hay Testament, nhưng qua Hell on Earth thì Warbringer cũng đã dần thể hiện chất riêng của mình. Sự tiến bộ rõ rệt đó thể hiện qua album Waking into Nightmares trong năm 2009 của họ.
Sau địa ngục Trái Đất, mời bạn hãy cùng đến với địa ngục do Faustus tạo ra. Đa số thành viên của nhóm đều đến từ những thrash band đã có tên tuổi như Reverend hay Annihilator, Faustus chỉ cho ra đời album duy nhất ...And Still We Suffer vào năm 1995. Tuy vậy thì họ cũng đang rục rịch để trở lại trong năm 2010 tới.
Nền metal Bắc Âu tuy giàu màu sắc nhưng thrash lại không được nhắc tới nhiều nếu so với những thể loại khác như black metal hay death metal. Stone - một cái tên đến từ Phần Lan lại là một điểm sáng trong số ít đó, khi mà họ kết hợp những gì tinh tế của Bay Area’s thrash vào nhào trộn với speed metal. Sweet Dreams sẽ đánh thức người nghe một lần nữa bằng một đoạn catchy riff ngọt ngào, giàu giai điệu. Lyric khá dí dỏm với sự thể hiện rất điên dại của vocalist cùng solo cũng rất ưa tai.
Watchtower, một cái tên thuộc dạng “phải biết” nếu như đã nghe thrash nối tiếp với track Meltdown. Một trong những kiến trúc sư trưởng của cái công trình với tên gọi technical thrash metal. Có thể thấy dễ dàng ảnh hưởng của jazz-fusion hiện diện trong track này, khi mà khó có thể nắm bắt được tiết tấu của drummer Rick Colaluca, hay chìm đắm trong giọng hát của Jason McMaster (có thể cảm tưởng như Rob Halford, Paul DiAnno và Geddy Lee bị ném vào trong cùng một lò trộn) để rồi mất kiên nhẫn nếu vốn dĩ đã không quen với kiểu hát falsetto quái đản.
Sadus có sự góp mặt của một trong những bassist xuất sắc nhất của thrash metal – Steve DiGiorgio, thậm chí nếu ta mở rộng ra cả những thể loại khác với những cống hiến của Steve cho Death, Iced Earth, Quo Vadis hay Autopsy. Steve DiGiorgio ảnh hưởng sâu đậm tới Sadus đến nỗi ngay cả với track Throwing Away The Day hiện diện trong collection này cũng có dấu ấn của anh hằn đậm lên riff của cả bài. Lối chơi bass đe nẹt, dẫm lên trên những nhạc cụ khác lại chính là những gì mà người nghe thích thú Sadus bên cạnh kĩ thuật và tốc độ. Thậm chí ngay cả album 2006 gần đầy của Sadus bị chửi thậm tệ nhưng Steve vẫn hỉ hả với những lời khen.
Giờ là Intruder với track The Martyr. Lyric dài lê thê, quạt chả từ đầu tới cuối cùng vocal khá lố nhố. Phải tới phút thứ 3 thì Intruder mới thực sự máu lửa cho người nghe được nhờ. Nằm trong album A Higher Form of Killing, thực sự thì Intruder giết người nghe nhờ kĩ thuật cũng như là những intro dài lan man của mình.
Domination – Pantera. Buổi biểu diễn live ở Monsters Of Rock 90 tại sân bay Tushino, Moscow trước 1,6 triệu người đã trở nên kinh điển. Guitar riff sắc như lưỡi dao cạo, cùng đoạn solo khiến cho người nghe phải kinh ngạc trước tài năng của Dimebag Darrell. Có lẽ vì quá nổi bật nên cũng không cần phải nói quá nhiều về track này.
Những anh chàng nghiện nặng phim Pirates of the Caribbean đã thành lập Swashbuckle, một thrash band không giống ai chuyên viết nhạc về hải tặc, cướp bóc và đánh chén. Dead Man Tell No Lies khá là cuốn hút với tiết tấu dồn dập, death vocal và âm hưởng biển cả rất đặc trưng, rất khác so với sự hào sảng oanh liệt của người viking. Chỉ với hai album nhưng có lẽ những ai tìm đến thrash sẽ không quá khắt khe với Swashbuckle nghe gần như để... giải trí.
Solstice – nôm na nghĩa là đông chí, tượng trưng ngày lạnh lẽo nhất năm lại tên của hai ban nhạc khác nhau. Một Solstice đến từ Anh quốc, chơi thể loại doom metal trầm cảm quanh năm. Ở bên kia thái cực lại là một thrash band tới từ US vô cùng truyền cảm với sự cục súc của mình. Nằm trong album đầu tiên Solstice (1992), Survival Reaction còn có sự góp mặt của James Murphy (Death, Obituary) bên cạnh bộ đôi khủng bố Rob Barrett (guitar/vocal) và Alex Marquez (drums).
Bên cạnh Solstice và Malevolent Creation bên cạnh Rob Barrett, thì Alex Marquez còn tham gia cả một thrash band khủng bố khác – đó chính là Demolition Hammer. Envenomed tiếp diễn chuỗi ác mộng điên cuồng với nhịp trống búa tạ, guitar bào không ngừng nghỉ, xen giữa là một đoạn solo lắt léo điển hình. Vậy là đẹp để kết thúc collection album này, đến cả người viết cũng phải... ong đầu chóng mặt.[/spoil]
2010 rồi, đồng chí Niz cố gắng vận động cổ vũ làm cho xong ăn Tết ta ngon nhớ
.
Simple Aggression - Simple Aggression
The Deathwish - Deathrow
Sense Of Will - Anacrusis
Hell on Earth - Warbringer
The Hell We Make - Faustus
Sweet Dreams - Stone
Meltdown - Watchtower
Throwing Away The Day - Sadus
The Martyr - Intruder
Domination - Pantera
Dead Men Tell No Lies - Swashbuckle
Survival Reaction - Solstice
Envenomed - Demolition Hammer
Thrash không cần phải quá cầu kì, cũng không nên câu nệ giai điệu. Cũng chả cần phải ngụp lặn trong mớ mainstream bòng bong, nhầy nhụa và ô hợp để đánh bóng mình. Bởi thế, bạn hãy đừng cầu kì thắc mắc, rằng tại sao không có bộ tứ hiện diện trong đây, vì một lẽ đơn giản rằng ngoại họ thì còn ối thrash band, cho dù underground nhưng chất nhạc của họ không hề overrated. Năm nay, collection mang lại những cái tên “có thể là lạ”, nhưng vốn dĩ với tiêu chí của người thực hiện - một thrash collection tốc độ, thả sức giật lắc – thì bạn sẽ thiển cận nếu chỉ đánh giá qua những cái tên.
Mở đầu bằng Simple Aggression với track cùng tên, thrash band đến từ Kentucky, Hoa Kỳ này sẽ đủ khiến người nghe hiểu thế nào là aggression - một trong những đặc tính không thể thiếu của thrash metal. Vocalist của band này có một phong cách khá lạ, hơi giống với Mike Patton (Faith No More) ở sự tùy biến đa dạng trong chất giọng của mình, từ đó tạo nên âm vị mới mẻ cho tông nhạc chung của band.
Vô cùng ấn tượng khi hai guitarist của Deathrow đưa người nghe vào The Deathwish bằng một đoạn riff rất catchy. So với những Kreator, Sodom thành danh trước đó, người ta có thể cho rằng Deathrow chỉ là một German thrash band hạng hai. Nhưng nếu tin theo điều đó thì bạn đã nhầm, sau những Satan’s Gift (1986) và Raging Steel (1987) theo phong cách ồn ào cùng phong độ ổn định, Deathrow đã cho ra mắt một Deception Ignored ngay một năm sau đó. Và album này cũng đánh dấu bước chuyển mình của Deathrow trở thành một technical thrash metal band vô cùng xuất sắc, cùng sự tuyệt vời của vocalist/bassist Milo, mặc dù anh không phải là một bassist dữ dội như Angelripper hay giọng hát uy lực của Mille Petrozza nhưng vẫn là một vocal đặc biệt với chất giọng khá giai điệu.
Nhịp trống nện thình thịch trên nền guitar sắc lẹm, chính là Anacrusis cùng Sense of Will với một đoạn riff gây ấn tượng cho người nghe không kém gì Holy Wars của Megadeth hay Piranha của Exodus nếu bạn đã nghe qua. Guitar có thể không nhanh, không dồn dập bão táp nhưng lại vô cùng sáng tạo, cho từ những đoạn riff rất chậm rãi nhỏ nhẹ cho tới mạnh mẽ tốc độ. Kenn Nardi quả là một con quái vật trên cả hai phương diện sáng tác và guitar. Sense of Will là một tác phẩm toàn vẹn thể hiện tất cả các khía cạnh trên.
Warbringer – cùng với Evile, Violator hay Mantic Ritual là những cái tên đang hết sức nỗ lực nhằm phục dựng một thời kì hoàng kim của thrash metal. Cho dù vẫn còn vương vấn đôi chút gì đó của Metallica hay Testament, nhưng qua Hell on Earth thì Warbringer cũng đã dần thể hiện chất riêng của mình. Sự tiến bộ rõ rệt đó thể hiện qua album Waking into Nightmares trong năm 2009 của họ.
Sau địa ngục Trái Đất, mời bạn hãy cùng đến với địa ngục do Faustus tạo ra. Đa số thành viên của nhóm đều đến từ những thrash band đã có tên tuổi như Reverend hay Annihilator, Faustus chỉ cho ra đời album duy nhất ...And Still We Suffer vào năm 1995. Tuy vậy thì họ cũng đang rục rịch để trở lại trong năm 2010 tới.
Nền metal Bắc Âu tuy giàu màu sắc nhưng thrash lại không được nhắc tới nhiều nếu so với những thể loại khác như black metal hay death metal. Stone - một cái tên đến từ Phần Lan lại là một điểm sáng trong số ít đó, khi mà họ kết hợp những gì tinh tế của Bay Area’s thrash vào nhào trộn với speed metal. Sweet Dreams sẽ đánh thức người nghe một lần nữa bằng một đoạn catchy riff ngọt ngào, giàu giai điệu. Lyric khá dí dỏm với sự thể hiện rất điên dại của vocalist cùng solo cũng rất ưa tai.
Watchtower, một cái tên thuộc dạng “phải biết” nếu như đã nghe thrash nối tiếp với track Meltdown. Một trong những kiến trúc sư trưởng của cái công trình với tên gọi technical thrash metal. Có thể thấy dễ dàng ảnh hưởng của jazz-fusion hiện diện trong track này, khi mà khó có thể nắm bắt được tiết tấu của drummer Rick Colaluca, hay chìm đắm trong giọng hát của Jason McMaster (có thể cảm tưởng như Rob Halford, Paul DiAnno và Geddy Lee bị ném vào trong cùng một lò trộn) để rồi mất kiên nhẫn nếu vốn dĩ đã không quen với kiểu hát falsetto quái đản.
Sadus có sự góp mặt của một trong những bassist xuất sắc nhất của thrash metal – Steve DiGiorgio, thậm chí nếu ta mở rộng ra cả những thể loại khác với những cống hiến của Steve cho Death, Iced Earth, Quo Vadis hay Autopsy. Steve DiGiorgio ảnh hưởng sâu đậm tới Sadus đến nỗi ngay cả với track Throwing Away The Day hiện diện trong collection này cũng có dấu ấn của anh hằn đậm lên riff của cả bài. Lối chơi bass đe nẹt, dẫm lên trên những nhạc cụ khác lại chính là những gì mà người nghe thích thú Sadus bên cạnh kĩ thuật và tốc độ. Thậm chí ngay cả album 2006 gần đầy của Sadus bị chửi thậm tệ nhưng Steve vẫn hỉ hả với những lời khen.
Giờ là Intruder với track The Martyr. Lyric dài lê thê, quạt chả từ đầu tới cuối cùng vocal khá lố nhố. Phải tới phút thứ 3 thì Intruder mới thực sự máu lửa cho người nghe được nhờ. Nằm trong album A Higher Form of Killing, thực sự thì Intruder giết người nghe nhờ kĩ thuật cũng như là những intro dài lan man của mình.
Domination – Pantera. Buổi biểu diễn live ở Monsters Of Rock 90 tại sân bay Tushino, Moscow trước 1,6 triệu người đã trở nên kinh điển. Guitar riff sắc như lưỡi dao cạo, cùng đoạn solo khiến cho người nghe phải kinh ngạc trước tài năng của Dimebag Darrell. Có lẽ vì quá nổi bật nên cũng không cần phải nói quá nhiều về track này.
Những anh chàng nghiện nặng phim Pirates of the Caribbean đã thành lập Swashbuckle, một thrash band không giống ai chuyên viết nhạc về hải tặc, cướp bóc và đánh chén. Dead Man Tell No Lies khá là cuốn hút với tiết tấu dồn dập, death vocal và âm hưởng biển cả rất đặc trưng, rất khác so với sự hào sảng oanh liệt của người viking. Chỉ với hai album nhưng có lẽ những ai tìm đến thrash sẽ không quá khắt khe với Swashbuckle nghe gần như để... giải trí.
Solstice – nôm na nghĩa là đông chí, tượng trưng ngày lạnh lẽo nhất năm lại tên của hai ban nhạc khác nhau. Một Solstice đến từ Anh quốc, chơi thể loại doom metal trầm cảm quanh năm. Ở bên kia thái cực lại là một thrash band tới từ US vô cùng truyền cảm với sự cục súc của mình. Nằm trong album đầu tiên Solstice (1992), Survival Reaction còn có sự góp mặt của James Murphy (Death, Obituary) bên cạnh bộ đôi khủng bố Rob Barrett (guitar/vocal) và Alex Marquez (drums).
Bên cạnh Solstice và Malevolent Creation bên cạnh Rob Barrett, thì Alex Marquez còn tham gia cả một thrash band khủng bố khác – đó chính là Demolition Hammer. Envenomed tiếp diễn chuỗi ác mộng điên cuồng với nhịp trống búa tạ, guitar bào không ngừng nghỉ, xen giữa là một đoạn solo lắt léo điển hình. Vậy là đẹp để kết thúc collection album này, đến cả người viết cũng phải... ong đầu chóng mặt.[/spoil]
2010 rồi, đồng chí Niz cố gắng vận động cổ vũ làm cho xong ăn Tết ta ngon nhớ
.

.
lớp 12 rồi 





