18. Dò hỏi.
[spoil]-Trời ơi, 2 ông giỏi quá nha.- Mấy đứa con gái trong lớp chọc tôi và Tài.
-Chắc là lộn gì đó, chứ sao tui vô được.- Tôi phủ nhận.
Chuyện tôi không thi và có tên trong danh sách chỉ có tôi và Tài biết. Tôi cũng không để tâm việc đó vì cho rằng nhầm lẫn gì rồi cũng sẽ được sửa sớm thôi.
Nhưng đó không phải là nhầm lẫn.
Thầy Phước hẹn tôi nói chuyện riêng. Thì ra 2 hôm trước khi kì thi tuyển chọn diễn ra, thầy đã đưa cho tôi đề kiểm tra 1 tiết khác với tất cả các bạn khác. Thầy đã dùng bài làm của tôi để thuyết phục các giáo viên trong tổ cho tôi vào đội tuyển.
-Tôi biết em có khả năng, nhưng chắc còn tự ti nên không đăng kí thi. Nhưng tôi cũng không thích phải động viên năn nỉ ai, em muốn có thành tựu thì phải tự tìm lấy. Tôi chỉ tạo điều kiện cho em, nếu em thấy không được thì có thể rút ra, tôi không ép.
Tôi suy nghĩ được 1 phẩn 4 bữa cơm rồi nói:
-Em cảm ơn thầy, em sẽ thử đi học với đội.
Dù sao cũng là học chung với Tài, cũng không có gì đáng ngại- tôi nhủ thầm.
Trong mắt thầy Phước có nét cười, dù các cơ mặt không hề cử động.
-Ừ thôi em đi chơi đi.- Thầy Phước quay đi.
-À thầy!- Tôi gọi với theo.
Thầy quay đầu lại nhìn tôi.
-Em nghe nói cái chị trước đây mất ở trong trường rồi lên báo từng học thầy phải không thầy.
Có nét ngạc nhiên trên mặt thầy Phước.
-Ừ, nó từng ở trong tuyển toán của thầy 3 năm, có gì không em?
-Dạ, em muốn hỏi lúc học với thầy chỉ có biểu hiện gì lạ không?- Tôi đánh bạo.
Thầy Phước nheo mắt lại quan sát tôi, rồi chừng như đã quyết định chuyện gì thầy nói:
-Có 1 chút.-Thầy im một lúc, quan sát vẻ chờ đợi trên mặt tôi.
-Nó có hỏi thầy một số dạng toán tích phân rất phức tạp, đừng nói là thi đại học, đến thi học sinh giỏi cũng không thấy bao giờ.
-Tích phân hả thầy?- Tôi nheo mày khi nghe cụm từ xa lạ.
-Ừ, lớp 12 em mới học, nếu em muốn biết thì kiếm cuốn sách giáo khoa 12 mà đọc. Còn 1 cuốn rất hay là cuốn 600 bài toán tích phân của tác giả …, hồi trước thầy cũng giới thiệu cho con bé đó. Em vào thi viện mà kiếm.
-Dạ, chỉ còn hỏi gì nữa không hả thầy?
-Trước lúc nó hỏi thầy mấy bài toán một thời gian, nó có hỏi chuyện trường ngày xưa, có chuyện gì kì lạ xảy ra không.
-Rồi có chuyện gì không thầy.
-Trong thời gian thầy dạy ở đây thì không có, nhưng thầy có biết 1 đứa, bây giờ chắc học khối 12, có người cô lúc nhỏ có học ở đây, nên kêu nó đi hỏi thử.
Sau khi hỏi ra tên lớp của cô gái đó, tôi chào thầy ra về.
-Nè, làm gì cũng phải cẩn thận đó.- Thầy nhắc.
Tôi gặp Phương trên đường trở về lớp khi thấy sắp hết giờ chơi.
-Chúc mừng ông nha. Ông với Tài giỏi quá!- Phương nói.
-Ờ, có gì đâu, Phương cũng vô tuyển Anh mà, hạng 2 luôn.
-Trời, cái đó chủ yếu là học trước thôi, còn như 2 ông thì phải tư duy nhiều hơn.
-Cũng đâu giỏi bằng bạn Tuấn lớp Phương.- Tôi nói, mà thấy như có con gì ngọ nguậy trong lồng ngực.
Phương im lặng, cúi đầu như đồng ý.
-Thôi tui đi trước nha, bái bai.- Phương chào tôi rồi bỏ đi.
Ngày hôm sau, vì Tràm bận chuyện của lớp, tôi và Tài đi tìm chị khối 12 có cô từng học ở trường, quả nhiên cô gái xấu số đó cũng từng tìm gặp chị để hỏi chuyện.
Thì ra cô ruột của chị thời con gái từng theo học trường của chúng tôi, và từng kể với chị rằng vào thời của cô, từng có chuyện 2 học sinh mất tích bí ẩn khác.
-Vậy cô có nói chị là tại sao không?
-Chị không có hỏi, mấy chuyện ma cỏ đó trường nào cũng có. Chắc là mấy bả trốn đi chơi hay gặp tai nạn gì đó thôi.
-Tụi em có thể gặp cô của chị được không?- Tài hỏi.
-Ủa mà mấy đứa hỏi mấy chuyện này làm gì?
-À dạ, tụi em đang viết bài về những chuyện kì lạ ở trường cho kỉ yếu.
-Trời, chuyện vậy mà cũng dám đăng hả, ở để chị hỏi cô chị rồi nói lại cho mấy em, mấy em add yahoo của chị đi.
Chủ nhật, ba đứa tôi, Tràm, Tài đến một khi nhà tập thể dể gặp cô của chị bạn kia.
Đây là một khu tập trung nhiều giáo viên của các trường. Trong lúc bước lên các bậc cầu thang, tôi tự hỏi cô đó không biết có phải giáo viên trường nào không.
Tôi bấm chuông bên cạnh một cánh cửa màu xanh ở lầu 3.
-Ai đó!
-Dạ tui con có hẹn đến phỏng vấn cô.
-Cách, cách.- Tiếng kim loại va chạm vang lên ở bên kia cánh cửa trước khi nó mở ra, để xuất hiện trước mắt chúng tôi là cô Hà.
[/spoil]
19. Thư viện
[spoil]Cô Hà dạy Anh Văn hồi tôi và Tài học cấp 2, là người có tai thính mắt tinh nổi tiếng khắp mười mấy trường học trong quận.
Mặc kệ sự dè dặt của Tràm, tôi và Tài quyết định thuật lại toàn bộ sự thật cho cô Hà, nguyên nhân vì sao chúng tôi đến đây, và những gì chúng tôi đang tìm kiếm.
-Thôi thôi, mấy chuyện này nguy hiểm lắm. Mấy đứa lo học cho cô nhờ. Lỡ đúng là có ai hại con nhỏ, lỡ nó hại tui bây luôn thì sao.
-Tụi con chỉ muốn biết chuyện gì xảy ra thôi.- Tràm nài nỉ, khuôn mặt lộ vẻ bi thương, thất vọng, tưởng sắp khóc đến nơi.
Cô Hà có vẻ suy nghĩ lung lắm, không rõ là cô đã biết bao nhiêu chuyện.
-Tao nói rồi, nguy hiểm lắm. Tao kể chuyện ngày xưa cho tụi bây biết sợ.
Ba chúng tôi rướn người tới trước để nghe cho rõ.
-Cách đây cũng hơn 40 năm, cô học trường của mấy đứa đó, lúc đó ngoài Bắc chưa có vô giải phóng đâu. Lúc đó, có tin 2 học sinh 1 nam 1 nữ mất tích, gia đình thì nói là 2 đứa nói là đến trường học, rồi không thấy về. Rốt cuộc không tìm ra hay gì hết.
Tôi có cảm giác hơi thất vọng, nếu chỉ là 1 chuyện bí ẩn khác thì cũng không giúp ích gì cho chúng tôi.
-Nhưng mà bạn của mẹ cô lúc đó là hiệu giáo viên của trường, 2 người hồi còn nhỏ bỏ quê đi đi kiếm sống. Rồi cô kia được một thầy đồ nuôi cho ăn học, sau cũng thành giáo viên. Ờ, nên 2 người thân thiết dữ lắm. Cổ biết cô cũng học trong trường nên dặn mẹ cô nói cô là không được lại gần hành lang dãy gần cái hồ nước một mình.
Chuyện trước đây trong trường có 1 cái hồ nước tôi cũng có biết, bây giờ nó đã bị lấp, nhưng tôi cũng biết được đó là dãy nào.
-Nhưng tại sao phải tránh chỗ đó hả cô?
-Cô cũng không biết, nhưng cô đó nói có cái gì đó không tốt ở đó, tốt nhất là tránh xa ra.
Tuy không nói ra, nhưng tất cả chúng tôi đều nghĩ tới ma.
Chúng tôi về nha với rất nhiều băng khoăng, và hẹn nhau hôm nào rảnh sẽ đến đó tìm kiếm.
Hôm đó, tôi đến trường khá sớm và vào thư viện.
Người ta nói ghét cái gì thì nhận được cái đó.
Phương không hề nhận ra khi tôi bước vào, 2 tay Phương đỡ cằm, chăm chú nhìn vào quyển tập, nơi đầu bút chỉ trên tay anh chàng Tuấn đang đưa qua đưa lại để làm rõ hơn lời giải thích của mình.
Tôi nhìn họ trong 5s rồi bước về phía kệ sách toán. Quả nhiên có quyển sách mà thầy Phước nhắc đến. Phía sau là một mảnh giấy đã vàng, trên đó có ghi tên những học sinh từng mượn sách.
Dò theo ngày tháng của 3 năm trước, tôi tìm thấy tên của cô gái xấu số. Một cảm giác lành lạnh ập đến khi tôi nghĩ đến việc một người đã chết 1 cách kì quặc đã từ cầm quyển sách này như tôi.
-Ê!
Tôi giật nẩy mình quay lại, thì ra là Tràm.
-Hôm nay siêng quá nha, học sinh đội tuyển có khác.-Tràm cười tít mắt, giọng nói có phần bỡn cợt.
Tôi nhìn qua vai Tràm, quả nhiên tiếng nói của Tràm đã khiến mọi người chú ý, Phương cũng đã nhìn về phía chúng tôi.
-Ông thi đậu mà chưa khao tui ăn nữa, còn sớm mà, đi ăn kem đi, đi đi.
-Giờ này căn tin đã mở cửa đâu, ra chơi đi.
-Ờ. Ông lấy sách gì đó.
-Cuốn toán, thầy Phước nói chị Vy từng mượn cuốn này.- Tôi chìa sách ra cho Tràm.
Tràm đưa tay vuốt ve cuốn sách, mặt đã hết cười. Ngón tay lướt qua mã sách thư viện được dán trên gáy sách.
-GT là cái gì?- Tràm thắc mắc.
-Chắc là giải tích.
Tôi và Tràm cùng nhìn lên quyển sách, đột nhiên cùng ngẩng đầu dậy thật nhanh nhìn nhau.
-Ủa hay là….- Tràm há hốc.
-LS là.. là…- Tôi lắp bắp.
Đoạn cả 2 cùng phóng về khu sách lịch sử. Chúng tôi chia nhau tìm kiếm.
-A!- Tràm la lên.
Trên tay tram là 1 quyển sách rất cũ, bìa cũ chắc đã mất nên đã được đóng lại bằng 1 cái bìa mới.
LS 205 11
Quả nhiên đó là mã sách. Tràm lật nhanh ra trang cuối để tìm tờ danh sách người mượn.
Chỉ có 2 cái tên trên mảnh giấy, tên thứ 2 chính là của chị Vy.
Tôi và Tràm ngẩng lên nhìn nhau mừng rỡ.
[/spoil]
Sao không nghĩ Phàm quen Tràm nhỉ?
