[Sáng tác] Ánh mắt

^ cái này thì đi hỏi bạn Wind đi, tôi ko biết trả lời cái này =))

P/s: Sry, post bài hồ đồ!:)
 
Chỉnh sửa cuối:
Bạn ko phải xin lỗi đâu
Mình góp ý để xây dựng thôi
Tôi thích bạn thật đấy
 
Bạn ko phải xin lỗi đâu
Mình góp ý để xây dựng thôi
Tôi thích bạn thật đấy
Tớ biết điều đó
Nhưng để viết đc truyện này thì bạn wind cũng phải bỏ nhiều tâm huyết để xây dựng
Nên tránh góp ý thẳng quá dễ làm cậu ấy cụt hứng :)

---------- Post added at 10:46 ---------- Previous post was at 10:40 ----------

Xin xem từng câu trả lời của tôi bên dưới, trong ngoặc và màu đỏ:

Theo tôi thấy là như vầy:

1. nội dung có điểm nhấn, cách dàn dựng thật sự cuốn hút, giọng văn rất đơn giản.

Tôi: Truyện kiếm hiệp tả cảnh đánh nhau, nhịp độ nhanh, nên giọng văn đơn giản là hợp lý. Do có đánh nhau, có tranh đoạt, có máu thắng thua, có hồi hộp chờ đợi ai có võ công cao cường, võ lâm sẽ ra sao... dĩ nhiên là cuốn hút, văn phải ít nhưng miêu tả được cái không khí vốn dĩ "phải có".

Truyện theo phong cách của bạn Wind là truyện thiên về miêu tả tình cảm và tâm lý. Đọc vào 1 cái, là thấy tất tần tật những cao trào đã phơi bày rồi, ko cần phải "đợi" theo kiểu "hồi hộp và lôi cuốn". Cái mà người đọc "mong chờ", là các nhân vật sẽ xử lý tình huống như thế nào! Và điều đọng lại trong lòng người đọc: hoặc ám ảnh, hoặc thở phào nhẹ nhõm, hoặc nhói đau theo nhân vật, hoặc đơn giản chỉ là thẫn thờ mất vài ngày (đọc mấy truyện của bác Nguyễn Nhật Ánh, hay có cảm giác này!).

~> "Đánh nhau, tranh đoạt giang hồ, kiếm khí bay ngập trời, sát khí tỏa ngùn ngụt"


so sánh với

"làm sao để tình yêu ko bị đổ vỡ, và tình yêu đó sẽ về đâu, sau khi cô gái bị... và chàng trai ko thể bảo vệ cô gái đó, dù ở ngay gần đấy.]


2. miêu tả ngầm tâm lý nhân vật thật tuyệt.
2.1 Cô gái ấy mang dáng dấp 1 thiếu nữ ngịch ngợm và can đảm (giống kiểu Midu)
2.2 Đoàn Dự là 1 chàng trai hiền lành thông minh nhưng thiếu đi tầm nhìn

[Tôi: Tôi suy ra từ ý bạn, tức là miêu tả ngầm tức là dựa vào hành vi bên ngoài, để từ đó suy ra "tâm lý" (có lẽ phải là tính cách mới đúng)! Điều bạn nhận xét, là hoàn toàn đúng. Tôi đồng ý, vì tôi cũng cực mê Kim Dung và đọc nhiều tác phẩm của bác!

Tôi cũng có thể nói, bạn Wind "làm được" ở việc miêu tả "tâm lý" theo kiểu "ngầm hóa", tức là dùng nội tâm để thể hiện "tâm lý" nhân vật!

- San: 1 cô gái mạnh mẽ, có lòng tự trọng... (giống nhiều người phụ nữ Việt Nam lắm);

-Minh: 1 chàng trai vị tha, có 1 tình yêu chân thật rất đáng nể...

~> 2 phong cách miêu tả khác nhau bằng 2 thủ pháp nghệ thuật khách nhau. Bạn tính so sánh ở tiêu chí nào, để nói là ai hay hơn ai?]


P/s: theo khoa học, thì:

"Tâm lý là toàn bộ những hiện tượng tinh thần nảy sinh và diễn biến ở trong não tạo nên cái mà ta gọi là nội tâm của mỗi người và có thể biểu lộ ra thành hành vi".

"Tính cách hay tính là tính chất, đặc điểm về nội tâm của mỗi con người, mà có ảnh hưởng trực tiếp đến suy nghĩ, lời nói và hành động của người đó. Một người có thể có nhiều tính cách và nhiều người có thể có cùng một tính cách."


3. Nội dung nói về sự tranh đoạt quyền lợi của Vạn Kiếm Sơn, không gian và diễn biến câu chuyện được viết không quá nhiều chữ. Hơn nữa còn rút gọn.

[Tôi: Đoạn trích trên mô tả 1 cuộc tranh đoạt có tiết tấu dồn dập và nghẹt thở. Chỉ cần 1 giây phút sơ xẩy hay xao nhãng, thì cái giá phải trả là ko tưởng tượng đc (có thể là mạng sống!). Theo đó, thì từ ngữ và các miêu tả phải :nhanh, mạnh, gọn và "lẹ". Chẳng lẽ, phải tả: 2 thanh kiếm khẽ chạm vào, trượt qua như 2 áng mây vô tình đụng độ nhau vào 1 trời chiều bảng lảng. Sau đó, 2 kiếm sỹ nhẹ nhàng trở bộ,đảo mắt tinh anh, nhãn quang ngời ngời như chiếu vào từng phần trên dung hình đối phương, ngõ hầu tìm ra điểm yếu! Kiếm lại vung lên, 2 bóng lại cuốn vào nhau, như những dải lụa đào mà ai đó sơ ý treo lên đầu làng, bị gió phe phẩy mà vào điệu vũ khúc... =))

Truyện bạn Wind cực ít nhân vật, cực ít hành động mà chỉ tâm trung miêu tả và phát triển diễn biến tâm lý của các nhân vật chính và cách họ "phản ứng" thế nào với cao trào câu truyện (bi kịch tình yêu của 2 nhân vật!). Truyện tiết tấu chậm, người đọc cũng chậm theo từng suy tư, theo từng diễn biến tâm lý của nhân vật, câu văn phải trau chuốt, phải có "hồn" để thể hiện được cái "thần" của 1 câu truyện ko có "cao trào", ko "kịch tích" và "tất cả chỉ có thế".

~> 2 phong cách trái ngược để tả 2 "thể loại" hoàn toàn chỏi nhau. Khen chê thế nào?]


4. Tôi thích war kiểu pót 15, nói để hiểu chứ ko nói để thỏa mãn cá nhân.

[Tôi: Tôi nói tuy dài, nhưng có xuống hàng, nói có chấm có phẩy, chắc là dễ hiểu chứ! :-?]

5. Ai có ý kiến khác xin mời phát biểu, đừng nói tui sai, nếu tui sai phải chỉ rõ, đừng nói kiểu "bé"

[Tôi: "War" hay còn gọi là "tranh luận" là một cuộc đối thoại, trao đổi giữa 2 đối tượng, hoặc nhóm đối tượng dựa vào lập luận riêng, trên cơ sở luận lý hay còn gọi là logic nhằm chứng minh những câu phát biểu, câu kết luận của mình hoặc nhóm mình là đúng đắn.

Điều quan trọng nhất cho người tranh luận là câu kết luận hay quan điểm của người muốn nói. Người đó phải có một quan điểm rõ ràng và tranh luận để bảo vệ quan điểm đó.

Mục đích của tranh luận là làm sáng tỏ vấn đề được đưa ra tranh luận chứ ko phải là xách mé, nói cho thỏa mãn quan điểm cá nhân mà "dek thèm" suy xét quan điểm người khác.

Và tôi thấy là tôi hoàn toàn làm đúng điều này!]


Kết luận của TÔI:

1. Người nào thích truyện kiếm hiệp, trinh thám dồn dập, thì đọc truyện "tình cảm sướt mướt", rồi (có thể) ko thích, rồi đem 2 cái so sánh với nhau! Đây là điều hoàn toàn "ko tưởng" vì sẽ ko có bất kỳ 1 tiêu chí nào để đưa ra so sánh! Đem "nước" ví với "lửa"! Cái gì cũng sẽ có cái hay riêng, cái "bản chất", cái "đặc trưng"!

2. Tôi vẫn chưa thỏa mãn với câu trả lời của bạn. Bạn Wind SẼ PHẢI HỌC HỎI ĐIỀU GÌ TỪ ĐOẠN TRÍCH TRÊN ĐỂ LÀM TRUYỆN BẠN ẤY THÊM "cuốn hút, ko nhàm chán".

3. Ko phải ai cũng (có thể" là bác Kim Dung.
Bài phân tích quá sức tuyệt vời :-o =D>
Mình hôm nay đã đc mở mang đầu óc :x
 
Chỉnh sửa cuối:
nói chung là các cm của các bạn giống kiểu các bố Beatlesmania thập niên 80s cười vào mặt nhóm rock khác : tụi nó cứ như lũ điên ... trong khi chúng nó là band hard rock mà Beatles chuyên rock and roll mới đau :))
 
Mình thật không hiểu là mình chỉ khuyên bạn ấy không nên nhận xét bài của người khác như vậy để tránh sự mích lòng, Thay vào đấy bạn ấy bảo mình thích war, rồi bảo nhận xét của mình là "nói bé", là để thỏa mãn cá nhân...

Bạn nên xem lại, cái cách bạn công kích bài viết của người khác mới là kiểu viết "cá nhân", mình không thấy thực sự điều gì hay ho từ chúng cả, riêng bài viết bạn hỏi mình thích war không cũng là một kiểu post bài cá nhân rồi.

Còn nếu bạn nói những bài viết của bạn là để hiểu, mình nói thật, bài viết của bạn hay ho như thế nào, mà post không đúng chỗ cũng không còn chút giá trị.

Bạn nên xem lại cách mình nhận xét, dù phi logic hay không cũng không đáng để bạn phán một câu "Vớ vẩn!". Vớ vẩn nhất là post một đoạn văn kiếm hiệp vào topic truyện tình cảm của người khác rồi bảo" xem này, ông ấy thật tuyệt."
 
Chỉnh sửa cuối:
Dĩ hòa vi quí các đồng nghiệp ơi :)) Trả topic cho gió đi ^:)^
MÀ mình cũng không đồng ý vụ đem truyện kiếm hiệp của KD so sánh với truyện tình cảm :-" Đây là box văn nghiệp dư, không phải của hội nhà văn :-"
 
Oh. Dĩ nhiên mình không phải là con gái rồi ^^

Tóm lại, điều mình cần sửa đổi là một cái kết gây ấn tượng sâu đậm, và viết sao cho cái hồn của câu chuyện có thể tỏa lên gây ảnh hưởng với người đọc một cách rõ rệt, ít mơ hồ hơn, đúng không ?
Thật sự, đó là hai điều rất khó mà mình công nhận là chưa thể trám lại ngay được. Cái kết này, thông thường người đọc theo như mạch truyện sẽ cho rằng là một cái kết có hậu. Nhưng mình thật sự chưa đề cập đến chuyện Minh có qua khỏi hay không, nên nếu tưởng tượng theo kiểu Minh sẽ chết thì cô bé San sẽ còn dằn vặt cả đời ^^
Thứ hai là ngay từ khi dựng khung cho câu chuyện này, mình đã muốn đổi phong cách, viết một câu chuyện đi thật sâu vào tâm lý ám ảnh, nên hầu như bắt buộc phải dùng ngôi thứ nhất cho cả 2 nhân vật để diễn tả được nội tâm sâu nhất. Chuyện người đọc không cảm được hết, đó là do giọng văn của mình chưa đạt tầm, chứ không phải là phong cách chưa đúng đâu :D



Mình sẽ cảm thấy buồn nếu bạn "nói ít vậy" ^^
Nói chung end thế này là đẹp rồi
Nó sẽ đem lại hy vọng cho các bạn thích Happy End
Và ngược lại, nó cũng tạo cảm giác thích thú cho các bạn thích Tragedy End ^^
Mình cũng là....chuyên gia Open Ending đây :))
 
Back
Top