Chia tay và Tái ngộ
[spoil]
Za không hiểu chuyện gì đang xảy ra cả. Bỗng nhiên Mea chĩa thẳng con dao đi rừng vào cổ anh và nhìn anh với ánh mắt đằng đằng sát khí.
-“Cô… cảm thấy không khỏe à?”, anh tính dợm bước tới, nhưng một tiếng ‘vụt’ xé gió của con dao chỉ cách cổ anh vài lóng tay.
-
“ANH ĐỨNG YÊN ĐÓ. TRẢ LỜI CÂU HỎI CỦA TÔI NGAY”, Mea lại gào lên trong đầu, hai hàng nước mắc chảy dài.
Chả lẽ cô ây đã nhớ lại? Thật vô lý, không ai có thể nhớ lại sau khi uống thuốc Lãng Quên, trừ khi…
-“Cô… đã ăn cánh hoa Chi Lưu Ly, phải không?”, anh thở dài buồn bã, “Hèn gì ký ức của cô quay về sớm thế này”
-“Vậy là… anh đã thừa nhận có dính líu đến việc tôi bị mất trí nhớ”, Mea dùng khủya tay chùi vội những giọt nước mắt đang làm nhòe mắt cô, thổn thức
“Tại sao? Tại sao chứ?”
Kí ức của cô quay về thời điểm lúc Za đưa cho cô túi nước có chứa thuốc ‘trị thương’ có vị ngòn ngọt và cảm giác lâng lâng kia. Lúc đó Za đã nói dối, cô biết thế nhưng lại không hề nghi ngờ gì Za, cho rằng chỉ là do anh ta ngượng. Thật không ngờ…
-“Đã đến nước này tôi xin nói thật”, Za nhìn thẳng vào đôi mắt xanh nhuốm đầy vẻ căm ghét của Mea, “Tôi không muốn cô bỏ cả cuộc đời chỉ vì Hắc Hổ Skarat, cho nên…”
-“Cho nên anh đã cố xóa kí ức của tôi đi”, Mea hạ dao xuống,
“Vậy mà tôi đã tưởng…”
Za chăm chú nhìn Mea tra con dao đi rừng bén ngót đó vào vỏ. Nhưng anh chưa kịp thở phào thì ‘Chát’. Cô tát anh một cú nảy lửa vào mặt, mạnh đến nỗi súyt nữa anh đã bay thẳng qua một bên.
-“…Tôi đã thật ngây thơ khi tưởng rằng đã gặp được một người hiểu mình, chịu giúp đỡ mình”, cô giáng thêm cho Za một cú tát nổ đom đóm mắt ,
“Hóa ra, anh chả khác gì những người đã bảo tôi hãy bỏ cuộc đi, hãy quên mối hận thù này đi mà vui sống…”
Mắt cô dõi xuống dòng nước suối trong vắt phản chiếu bóng trăng dưới chân, và lần đầu tiên cô thấy được đôi mắt xanh tràn ngập lửa hận đáng sợ của mình
-“Làm sao tôi có thể quên mọi chuyện đã xảy ra mà vui sống chứ. Không ai hiểu tôi cả, không ai giúp tôi cả”, giọng nói trong đầu cô ai óan, phẫn uất, nhưng cũng đầy cảm xúc tổn thương do niềm tin bị phản bội
. Thật không ngờ ANH CŨNG LÀ MỘT TRONG SỐ NHỮNG NGƯỜI ĐÓ”
Cô giơ bàn tay lên, định giáng thêm cho Za một bạt tai nữa. ‘Chát’, nhưng lần này, người bị tát không phải là Za, mà chính là Mea. Anh ta đã kịp chụp bàn tay của cô lại và bất ngờ tát cô một cái ngay bên gò má phải
-“Cô đã bị sự hận thù làm mờ cả mắt rồi, Mea”, Za chụp lấy đôi bờ vai con gái mảnh mai nhưng cứng rắn vì đường đời của cô, “Hãy nhìn thẳng vào mắt tôi mà nghe tôi nói”
Tay Mea vẫn còn áp lên má, còn bàng hòang sau cú tát đó. Sức Za yếu xìu nên cú tát không đau mấy, nhưng cô không bao giờ cái con người cù lần, hiền lành đó lại đánh cô. Cú sốc đó khiến cô tai cô ù đi, nghe được chữ mất chữ không những gì Za đang nói
-“Tôi biết điều tôi làm là sai, nhưng xin cô hãy đối mặt với thực tại đi: Cô đã chạm trán con ác thú đó một lần và may mắn sống sót. Nhưng may mắn sẽ không ở bên cô mãi như thế, và chắc chắn cô sẽ phải bỏ mạng dưới móng vuốt của nó nếu cứ tiếp tục chuyến đi săn này. Đời cô mất mát nhiều rồi, xin đừng bỏ luôn mạng sống của mình nữa. Hãy quay về mà làm lại cuộc đời đi.”
Con mắt trái màu nâu của Za đầy vẻ tha thiết, khẩn cầu cô. Nhưng điều anh nhận lại được là một cú lên gối đau điếng, tiếp nối bằng một cú đạp thẳng vào bụng khiến anh ngã nhào và trượt dài trên thảm đá sỏi của bờ suối.
Tòan thân Za ê ẩm và trầy xước do ngã trên đá sỏi, nhưng anh vẫn cố ngước lên mà nhìn, và thấy Mea đang lội qua phía bên kia con suối. Anh giơ tay về hướng cô đang đi, gọi to:
-“Mea… đừng đi… đừng liều mạng nữa…”, tiếng anh âm vang giữa rừng khuya thanh vắng.
Mea ngóai đầu nhìn anh bằng ánh mắt u buồn nhưng kiên quyết. Khỏang cách quá xa khiến Za không biết cô nghĩ gì, nhưng qua ánh mắt đó, anh hiểu rằng cô muốn nói:
-“Đừng bám theo tôi. Tôi không bao giờ muốn thấy mặt anh nữa”
Rồi cô bước lên phía bên kia bờ suối, và bắt đầu chạy. Bóng cô mất hút sút những bụi cây tối đen của rừng Kais âm u.
~~/_\~~
Rừng Kais vào buổi tối thật đáng sợ. Không gian yên ắng, nhưng lại đủ thứ âm thanh rợn người: tiếng tán cây bị gió thổi xào xạc, tiếng động vật ăn đêm di chuyển trên thảm lá khô, tiếng côn trùng kêu ri rí… tất cả tạo thành một âm thanh hỗn hợp lúc trầm lúc bổng như một bản giao hưởng âm u, ma quái.
Một bóng người nhỏ nhắn chạy hết tốc lực xuyên qua những bụi cây lá rậm rạp, làm kinh động đến những con đom đóm nhỏ tí ti, khiến không gian tràn ngập thứ anh sáng đốm li ti, lập lòe như ma trơi. Những sợi dây leo có lẽ cũng hơn chục năm tuổi cũng bị phạt đứt gọn bởi bóng người đó, cứ như thể là để trút giận.
Cô gái thợ săn Mea cứ thế mà chạy, chạy và chạy. Chạy đi đâu cô không biết, và không cần biết. Miễn là tránh xa, càng xa càng tốt cái nơi có cái người giữ rừng tên Za kia. Một con người theo cô là thật thà, cù lần, nhưng ngay cả trong một cơn ác mộng tồi tệ nhất, cô cũng không ngờ anh ta đã phản bội niềm tin tưởng của cô dành cho anh.
Cứ thế, đôi thoăn thoắt của cô băng rừng lội suối, cho đến khi mệt nhòai, không còn sức để mà di chuyển nữa thì cô mới chịu dựa mình vào một gốc cây, thở hổn ha hổn hển. Mắt cô hướng về con đường đã đi, lòng hơi sợ anh chàng kia sẽ đuổi kịp. Nghĩ đến điều đó làm cô bật cười, vì cô biết anh ta sẽ không có đủ sức mà chạy hàng giờ như cô đâu.
Nước mắt của Mea lại chảy xuống khi nghĩ đến hình ảnh Za lết thết đi sau cô, xin được nghỉ chân. Rồi cô lấy tay quệt nước mắt. Tại sao cô phải khóc cho một kẻ như thế chứ? Chính anh ta đã làm tổn thương cô nặng nề thế này. Nhưng cũng không phủ nhận những ngày có anh đồng hành thật vui và thật đáng nhớ.
Cô lắc đầu, cố xua đi những ký ức đẹp đẽ đó đi, rồi thở dài. Bây giờ không có ai đồng hành cùng cô, không có ai trông chừng giấc ngủ của cô, và cũng không có ai để cô chia sẻ quá khứ đó nữa. Cô lại đơn độc trong hành trình trả thù của mình, như ngày xưa.
Vỗ vỗ trán để định lại tinh thần, bây giờ cô đánh giá tình cảnh của mình bay giờ. Không rõ cô đã đi bao lâu rồi, nhưng trời vẫn chưa sáng thế này thì chắc là đang giữa khuya. Cũng có thể đã sáng rồi, nhưng tán cây rừng rậm quá nên đã che mất ánh sáng, đồng nghĩa với việc cô đã vô tình đi sâu hơn và rừng Kais.
Kiểm tra lại trang bị, trán cô nhíu lại. Lúc tức giận mà bỏ đi, Mea chỉ mang theo một con dao đi rừng và túi da chứa nước, mà cũng không còn nhiều nước trong túi nữa. Hành trang của cô thì bỏ lại hết chung ở chỗ anh chàng giữ rừng đó. Điều này làm cô cáu tiết, vì cô đã thề sẽ không bao giờ gặp lại anh ta nữa.
Sau nhiều giờ chạy hết hơi như thế, thì cô cũng không còn sức mà quay lại nữa. Và bụng cô bắt đầu kêu lên, nhưng cô quá mệt để tự mình đi kiếm thức ăn, nên chỉ uống chút nước cầm hơi. Thôi thì cô cứ nghỉ ngơi một chút đã, sau đó sẽ lần theo dấu vết cũ do chính cô tạo ra để lần về khu lửa trại. Hy vọng lúc đó anh chàng đó đã đi mất rồi, và nếu may mắn thì anh ta sẽ không lấy túi của cô đi luôn.
Dự định nghỉ ngơi chút đỉnh thôi, nhưng Mea lại thiếp đi do mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần. Cô mơ thấy mình đang dự một bữa tiệc mừng mùa thu họach theo truyền thống của làng. Môi cô nở một nụ cười khi trong mơ, cô lại được cha mình nhấc bổng lên không, được nghe ông kể chuyện tiếu lâm, và lại được thưởng thức món bánh táo ngon miệng của mẹ.
Rồi, không gian chìm trong màu máu …Hắc Hổ Skarat từ đâu đó nhảy lên bàn tiệc. Cô muốn chạy, nhưng không cứ động được. Cô cất tiếng la cảnh báo cha mẹ, nhưng không một lời nào thóat ra khỏi cổ họng. Nước mắt cô chảy dài khi thấy cha và mẹ bị con ác thú tát chết từng người một. Rồi nó quay qua cô, cười khùng khục, và nhún người phóng tới.
Mea tỉnh dậy trong nước mắt kèm một tiếng la vô thanh. Thật may mắn cho cô, vì chỉ cần cô tỉnh dậy trễ hơn vài giây thì cô đã bỏ mạng… dưới móng vuốt của Hắc Hổ Skarat.
Vừa mở mắt ra là cô đã nhác thấy cái bóng đen vằn vện trắng của con ác thú đang nhún người phóng tới. Trong tích tắc, cô kịp lăn người né đòn phóng tới vồ mồi của con thú, khiến nó đâm sầm vào gốc cây. Cô cũng không quên phản đòn bằng một nhát chém bằng con dao đi rừng vào bên vai của nó sau khi lăn đi chỗ khác.
Con ác thú nhảy giật lùi, mắt trắng dã quan sát cô còn cổ họng thì phát ra tiếng khùng khục. Chỉ như thế thôi mà lửa hận trong lòng cô lại sôi lên sùng sục, và cô quyết là hôm nay hoặc nó, hoặc cô phải bỏ mạng.
Trong lúc con ác thú đang bận quan sát con mồi, thì cô đã chủ động tấn công. Thấy cô lao tới với tay phải cầm dao rừng sáng lóang, nó cảnh giác chùn người lui vào thế thủ, sẵn sàng phóng ra những cú tát chết người khi con mồi lọt vào tầm ngắm.
Nó không ngờ Mea chỉ chờ có thế, vì cô khi cô chỉ còn cách nó chừng một gang tay thì cô đột ngột đổi hướng, chạy chéo về phía một cái cây. Chú cô từng dậy thú rừng thường bị khựng lại khi có những điều bất ngờ xảy ra ngòai dự tính của chúng, và có lẽ Hắc Hổ Skarat cũng không ngọai lệ.
Đúng như cô đóan, nó lập tức bối rối vì con mồi không hành xử như nó dự tính. Lợi dụng vài giây hiếm hoi này, Mea đạp thẳng vào cái cây kia, sử dụng đà đạp mà nhảy lên lừng nó, rồi đâm một nhát vào sống lưng. Dòng máu đen tanh hôi lại phụt ra, nhưng… tại sao nó lại không có vẻ gì đau đớn cả? Lại còn cười khùng khực đáng ghét nữa.
Cô cầm con dao, cố ngóay càng sâu vào da thịt của nó càng tốt, hy vọng sẽ trúng yếu huyệt của nó. Nhưng lúc này Hắc Hổ Skarat đã lấy lại bình tĩnh, và nó lập tức quẫy người nhằm hất văng cái kẻ đáng ghét kia. Đây là lần thứ hai nó bị cưỡi trên lưng, và nó không thích điều này tí nào.
Lực quẫy rất mạnh, nếu không bám chắc vào lớp lông phủ đen tuyền hôi mùi máu và con dao kia, chắc Mea đã bị quẳng đi mất rồi. Nhưng cô sẽ không bỏ cuộc đâu, nếu đâm ngay lưng không suy xuyển thì cô sẽ chuyển qua tấn công đầu nó khi có thời cơ. Tự nhiên cô ước gì có cây nỏ ở đây.
Thấy quẫy mãi không xong, Hắc Hổ chùn người xuống, và bắt đầu nhảy ngược. Cô chưa kịp bất ngờ vì chứng kiến một con hổ có thể nhảy giật lùi thì đã nghe lưng mình đau như bị voi giày xéo. Nó đã nhảy lùi thẳng vào một cái cây, đâm cái kẻ đang cưỡi nó vào đó luôn với một lực cực mạnh, khiến cô thổ huyết, nhưng tay vẫn bám chắc.
Lại thêm một cú tông lưng vào gốc cây nữa khiến thân thể đau nhừ, nhưng không đời nào cô chịu bỏ ra. Khó khăn lắm cô mới có lợi thế hiếm hoi này, phải tranh thủ mà tấn công vào đầu nó.
Đợi nó với đáp xuống đất chuẩn bị cho cú tông lưng thứ ba, cô rút dao ra và nhằm ngay đầu nó, dự tính là đâm một cú thật mạnh. Dù là quái vật gì đi nữa thì nó không thể sống nếu bị thương nặng ở đầu.
Chính lúc này là lúc Mea phạm sai lầm. Cảm nhận được cái kẻ đáng ghét đã nới lỏng lực bám, nó lập tức quẫy người một cái thật mạnh. Không có con dao làm chỗ bám chắc chắn nên cô lập tức bị nó quẳng thẳng vào một thân cây, rồi rơi xuống đất cái rầm. Miệng cô mặn chát mùi máu do chính cô ho ra, còn lồng ngực thì đau đớn đến tức thở, có lẽ đã bị gãy xương sườn.
Con dao đi rừng văng ra hơi xa phía tay phải của cô. Cắn răng chịu đau, cô rướng người tới để nhặt con dao đó. Không có vũ khí thì trước một con ác thú, cô chỉ là một cô gái bình thường.
‘Vụt’, hình như Hắc Hổ Skarat biết điều đó, hay đơn thuần nó chỉ muốn hành hạ con mồi của nó, nên nó đã dùng mu bàn chân hất thân thể rũ rượi của cô văng đi và lưng trượt dài trên nền lá khô. Vị mặn của máu lại trào ra trong miệng, còn sự đau đớn thì quá sức chịu đựng khiến cô ứa nước mắt, và miệng thét lên không thành tiếng.
Chưa kịp lồm cồm bò dậy thì con ác thú đẩy nhày đến, đặt bàn chân trái lên bụng cô mà ấn xuống. Nó khoái trá cười khùng khục khi thấy con mồi giẫy giụa dưới sức nặng của nó, Đôi mắt trắng dã của nó thích thú khi thấy đôi mắt xanh đầy vẻ căm hận pha lẫn sợ sệt. người mà đang ra sức cào cấu và đẩy chân nó lên.
Nó lại ấn và lại ấn bàn chân của nó lên bụng con mồi, cho đến khi cô gái không con sức để giẫy dụa nữa vì đau đớn. Lúc này nó nhìn Mea nằm bất động chán chê như một món đồ chơi bị hỏng, và lúc này nó thấy thèm máu tươi hơn bao giờ hết. Cái miệng to hơn cả đầu cô với hàm răng đỏ au và tanh hôi mùi máu của nó nhe ra, sẵn sàng tiện đứt đầu con mồi, nơi mà từ đó suối máu sẽ phun ra ồng ộc, nhuộm đỏ thảm lá của rừng Kais.
Tất cả sẽ kết thúc như vậy ư? Mea đờ đẫn nhìn con ác thú chuẩn bị kết liễu đời cô. Đối diện với cái chết trước mắt, lửa hận thù tích tụ trong đôi mắt xanh của cô bỗng tắt ngúm, nhường chỗ cho cảm giác muốn được sống. Thật kì lạ khi mà cô đã thề là sẽ săn cho bằng được Hắc Hổ Skarat, dù có phải bỏ mạng. Bây giờ thì cô sắp phải bỏ mạng thật rồi, bỗng nhiên cô lại hối tiếc rằng mình đã từng thề như thế.
Nước mắt lại chảy ra trên gương mặt trầy xước sau trận đấu sống còn mà cô là kẻ bại trận. Trong cuộc đời rong ruổi báo thù của cô, cô từng bao lần khóc vì mất mát người thân, khóc vì không ai hiểu mình, khóc vì niềm tin bị phản bội. Nhưng đây là lần đầu tiên, cô khóc vì tha thiết được sống.
-“Xin lỗi, Za. Tôi thật là khờ dại”, cô nhắm mắt lại, chờ đợi số phận đưa mình về với sự phán xét của nữ thần Da’ath. Không quý trọng bản thân như cô thì chắc sẽ không được cho lên vườn thiên đường Ampylas để gặp lại người thân đâu.
Thân thể cô bỗng nhẹ hẫng đi, như thể vừa được cất đi một gánh nặng. Đây là cảm giác khi đã chết ư? Nhưng tại sao ngực cô vẫn đau, và miệng cô vẫn mặn chát mùi máu tươi? Mea mở mắt ra nhìn thì thấy mình đã được giải thóat khỏi sức nặng của Hắc Hổ Skarat, và con thú đó đã biến đâu mất.
Cô cố nhịn đau mà ngồi dậy, và mặt mày thảng thốt khi chứng kiến một cảnh mà có lẽ dù có luân hồi hơn chục lần, cô vẫn sẽ nhớ mãi.
Trước mặt cô, là Hắc Hổ Skarat, và nó đang bận đánh nhau với… một con Hắc Hổ khác.
[/spoil]