Thế có nhìn địa thế bên Ma Khoáng chưa, phía trước là đồi núi, phía sau cực kỳ bằng phẳng ko hề có gì hết, mà địa thế đã bằng phẳng thì dù có đồi hay ko thì khi có 1 toán ng ngựa đến từ xa thì đều sẽ thấy rõ, thứ nhất là tiếng vó ngựa, thứ 2 là bụi khói do đàn ngựa gây ra, ko có cách nào mà ko thấy dc cả, trừ khi cả toán ng đi bộ thì may ra.
Ko đủ quân thì dàn trải ra, chỗ nào cần thiết thì sẽ tụ tập đông quân nhất, chứ ko phải là ko đủ quân thì tự nh iên để hở sườn hở lưng ko hề canh phòng gì hết. Chiến trận nó liên quan đến sống còn chứ ko phải chỉ là 1 trò chơi như đá banh đá bóng mà có thể thích thì liều. Đấy mới nói là cái ngu của Ma Khoáng, ko biết là ngu hay do tác giả có tình dìm thật, hiển nhiên Ma Khoáng có lẽ ko đủ quân để dàn ra phía sau thủ dày đặc nhưng chả lẽ ko thể đặt ít nhất 1 tiểu đội để do thám phía sau lưng để Lý Mục chạy thẳng vào như chỗ ko ng ? Chưa từng thấy vị tướng quân nào mà cả việc đơn giản là bảo vệ bản thân mà còn ko làm dc thì đi đánh trận làm gì nữa. Nói thật chứ Ma Khoáng mà gà vậy thì ko cần tới Lý Mục, bất cứ 1 thằng võ tướng nào đểu có thể dẫn quân chọt thẳng vào bản doanh của Ma Khoáng cả. Chưa kể Vương Tiễn xưa nay nổi tiếng là cẩn trọng, ko thắng thì ko đánh, và cách đánh thì dc miêu tả là nghiêng về phòng thủ, thì những tướng dưới quyền đáng lẽ ko nên mắc cái lỗi sơ đẳng này .Ai đời đem quân đi đánh nhau trên đất khách mà hở cả mảng sau lưng để ng ta thọt lén ngon lành.
Và có cần nhắc lại là quân Tần đang đánh nhau trên đất của nước Triệu ko, viễn chinh nơi đất khách, đáang lẽ ra phải có tâm lý sẵn sàng đón quân địch từ 4 phương 8 hướng ập vào thì bây h Ma Khoáng chỉ "ngây thơ" nghĩ là "chắc ko ai dám thọt lén mình đâu nên khỏi cần thủ phía sau"