[Zing]Topic Covid-19 ở nước ngoài. US THIÊN HẠ ĐỆ NHẤT

Hàng nghìn người chen chúc trong đám tang ở Ấn Độ giữa đại dịch

Hàng nghìn người dân ở bang Uttar Pradesh, Ấn Độ tập trung tại tang lễ của một lãnh đạo Hồi giáo, bất chấp lệnh phong tỏa và quy định phòng bệnh Covid-19 của chính quyền.

Hàng nghìn người tham dự đám tang của một lãnh đạo Hồi giáo ở Badaun, bang Uttar Pradesh ngày 9/5 làm dấy lên lo ngại đám tang này có thể trở thành sự kiện siêu lây nhiễm Covid-19. Cảnh sát Uttar Pradesh đã mở các cuộc điều tra liên quan vào ngày 10/5, NDTV đưa tin.

Giáo sĩ Abdul Hamid Mohammad Salimul Qadri qua đời vào chiều 8/5. Chỉ trong vòng vài giờ sau đó, hàng nghìn người ở khắp bang Uttar Pradesh đã kéo đến đã tập trung tại nhà thờ Hồi giáo ở huyện Badaun, nơi thi hài của vị giáo sĩ này được lưu giữ, bất chấp quy định của chính quyền Uttar Pradesh chỉ cho phép tối đa 20 người được tham dự lễ tang.

Một video ghi lại cho thấy nhiều người dân chen lấn trong một khu vực chật hẹp và rất ít người mang khẩu trang. Hình ảnh này sau đó đã được lan truyền nhanh chóng khiến người dân nước Ấn Độ lo ngại sự kiện này có thể khiến số ca nhiễm mới tiếp tục tăng cao.

Picture1.jpg

Hàng nghìn người dân Ấn Độ tham gia tang lễ ngày 9/5 bất chấp lệnh phong tỏa và các quy định phòng dịch Covid-19 của chính phủ Ấn Độ. Ảnh cắt từ video.

Ông Sankalp Sharma, đại diện Cảnh sát huyện Badaun, nói với NDTV: “Chúng tôi đang xem video quay lại đám tang này để thu thập bằng chứng và đưa ra các chế tài nghiêm khắc đối với những người vi phạm các quy định phòng dịch Covid-19".

Theo quy định, hình phạt cho việc không đeo khẩu trang khoảng 14 USD cho lần đầu tiên vi phạm và 135 USD nếu tái phạm.

Mặc dù số ca nhiễm mới giảm trong vài ngày qua, bang Uttar Pradesh vẫn ghi nhận số ca nhiễm mới ở mức cao, hơn 20.000 trường hợp/ngày.
 
Đất nước tỷ dân. Dính 50% là 500tr. Vài phần ngàn là nguyên đội quân siêu năng lực rồi :v
thì covid là phước lành theo vài anh tín đồ bên đó mà.:2cool_misdoubt:
 
Thì sẽ ra 1 con yếu xìu tật nguyền không còn khả năng gây sát thương và không thể lây lan nữa?
End game, roll credit. Giáng sinh năm nay WHO đăng thông báo loài người chiến thắng covid-19.

Vậy là chúng ta sắp thoát khỏi khổ đau này ... ah mà khoan đã :5cool_big_smile:
 
WHO xác nhận Triều Tiên không có ca COVID-19 nào

TTO - Tổ chức Y tế thế giới (WHO) ngày 11-5 cho biết đến nay Triều Tiên đã tiến hành xét nghiệm COVID-19 gần 26.000 người và không phát hiện ca dương tính nào.



Công nhân ở Bình Nhưỡng sản xuất khẩu trang - Ảnh: AFP​

Báo cáo của WHO về COVID-19 công bố ngày 11-5 cho thấy có 751 người Triều Tiên đã được xét nghiệm COVID-19 từ ngày 23 tới 29-4, nâng tổng số công dân được xét nghiệm COVID-19 ở nước này tới nay lên 25.986, theo Hãng tin Yonhap.

Nước này không ghi nhận trường hợp nào trong số trên mắc COVID-19. Với 751 người vừa được xét nghiệm, có 139 người cho thấy các triệu chứng giống bệnh cúm hoặc các bệnh hô hấp khác.

Triều Tiên tuyên bố không có ca mắc COVID-19. Nước này đã thực hiện nhiều biện pháp khắt khe và nhanh chóng để chống dịch, chẳng hạn kiểm soát chặt biên giới từ đầu năm 2020.

Theo Hãng tin AP, giới chuyên gia bày tỏ hoài nghi về số ca nhiễm ở Triều Tiên. Trong khi đó, Triều Tiên mô tả những nỗ lực chống dịch COVID-19 của nước này là "vấn đề sống còn của quốc gia".

Nước này đã ngừng cung cấp thông tin về số người được cách ly năm nay. Trước đây Triều Tiên cho biết đã cách ly hàng chục ngàn người có các triệu chứng.

Nước này dự kiến tiếp nhận khoảng 2 triệu liều vắc xin ngừa COVID-19 thông qua một chương trình phân phối vắc xin toàn cầu. Đến nay, số vắc xin này vẫn chưa được chuyển tới Triều Tiên.
 
Người Ấn Độ tiếp tục trát phân bò lên người để ‘chữa Covid-19’: Bác sĩ cảnh báo hàng loạt rủi ro
photo1620718688432-1620718688647605410214.jpg

Người Ấn Độ cầu nguyện sau khi bôi phân bò lên người, tin rằng điều này sẽ tăng cường khả năng miễn dịch chống lại Covid-19, tại trại bò ở ngoại ô Ahmedabad, Ấn Độ, ngày 9 tháng 5 năm 2021. REUTERS / Amit Dave
Một số người dân đến trại bò mỗi tuần một lần để bôi phân bò và nước tiểu bò lên người với hy vọng nó sẽ tăng cường khả năng miễn dịch của họ chống lại virus SARS-CoV-2 hoặc giúp họ khỏi bệnh.

Các bác sĩ ở Ấn Độ đang cảnh báo người dân không dùng phân bò để ‘ngăn chặn’ COVID-19, nói rằng không có bằng chứng khoa học về hiệu quả của việc làm này và nó có nguy cơ làm lây truyền các bệnh khác, Reuters đưa tin.

Đại dịch Covid-19 đã tàn phá Ấn Độ, với tổng cộng 22,66 triệu ca mắc và 246.116 trường hợp tử vong được báo cáo cho đến nay. Các chuyên gia cho biết con số thực tế có thể cao gấp 5 đến 10 lần. Người dân trên khắp Ấn Độ đang phải vật lộn để tìm giường bệnh, oxy hoặc thuốc men, và nhiều người tử vong vì không được điều trị.

Ở bang Gujarat, miền tây Ấn Độ, một số người dân đến trại bò mỗi tuần một lần để bôi phân bò và nước tiểu bò lên người với hy vọng nó sẽ tăng cường khả năng miễn dịch của họ chống lại virus SARS-CoV-2 hoặc giúp họ khỏi bệnh.


Uddhav Bhatia, một nhân viên tuyến đầu ở Ấn Độ, chạm vào một con bò sau khi bôi phân bò lên người, tin rằng nó sẽ tăng cường khả năng miễn dịch chống lại Covid-19, tại trại bò ở ngoại ô Ahmedabad, Ấn Độ, ngày 9 tháng 5 năm 2021. REUTERS / Amit Dave


Người Ấn Độ đi lại sau khi bôi phân bò lên người, tin rằng điều này sẽ tăng cường khả năng miễn dịch chống lại Covid-19, tại trại bò ở ngoại ô Ahmedabad, Ấn Độ, ngày 9 tháng 5 năm 2021. REUTERS / Amit Dave

Trong đạo Hindu, bò là một biểu tượng thiêng liêng của sự sống và trái đất, và trong nhiều thế kỷ, người theo đạo Hindu đã sử dụng phân bò để dọn dẹp nhà cửa và dùng trong các nghi lễ cầu nguyện, tin rằng nó có đặc tính trị liệu và sát trùng.

Gautam Manilal Borisa, phó giám đốc một công ty dược phẩm, cho biết: "Chúng tôi nhìn thấy cả các bác sĩ cũng đến đây. Niềm tin của họ là liệu pháp này cải thiện khả năng miễn dịch, do đó, họ có gặp bệnh nhân mà không sợ hãi".

[Đọc thêm: COVID-19 đã 'leo' lên đỉnh núi cao nhất thế giới: Hàng trăm người bị cách ly trong tình trạng khắc nghiệt]

Borisa nói rằng việc bôi phân bò lên người đã "giúp tôi khỏi Covid-19 vào năm ngoái". Kể từ đó, anh thường xuyên theo học tại Shree Swaminarayan Gurukul Vishwavidya Pratishthanam, một trường học do các nhà sư Hindu điều hành ở ngoại ô Ahmedabad, bang Gujarat, Ấn Độ.

Tại chuồng bò của ngôi trường này, những người tham gia trát hỗn hợp phân và nước tiểu bò lên người và đợi cho chúng khô lại. Sau đó, họ ôm những con bò trong chuồng và tập yoga để tăng năng lượng. Cuối cùng, mọi người tắm với sữa bò.


Người dân Ấn Độ bôi phân bò lên người, tin rằng điều này sẽ tăng cường khả năng miễn dịch chống lại Covid-19, tại trại bò ở ngoại ô Ahmedabad, Ấn Độ, ngày 9 tháng 5 năm 2021. REUTERS / Amit Dave


Ashok Oza tắm trong sữa bò để loại bỏ phân bò trên cơ thể sau khi bôi phân bò lên người, tin rằng điều này sẽ tăng cường khả năng miễn dịch chống lại Covid-19, tại trại bò ở ngoại ô Ahmedabad, Ấn Độ, ngày 9 tháng 5 năm 2021. REUTERS / Amit Dave



Các bác sĩ và nhà khoa học ở Ấn Độ và trên toàn thế giới đã nhiều lần cảnh báo người dân không nên thực hiện biện pháp này, nói rằng chúng có thể dẫn đến cảm giác an toàn sai lầm và làm phức tạp thêm các vấn đề sức khỏe.

Tiến sĩ JA Jayalal, chủ tịch quốc gia tại Hiệp hội Y khoa Ấn Độ, cho biết: "Không có bằng chứng khoa học cụ thể nào cho thấy phân bò hoặc nước tiểu bò có tác dụng tăng cường miễn dịch chống lại Covid-19, điều này hoàn toàn chỉ dựa trên niềm tin".

"Cũng có những rủi ro sức khỏe liên quan đến việc bôi hoặc tiêu thụ các chất thải này - các bệnh khác có thể lây lan từ động vật sang người".

Cũng có những lo ngại rằng hoạt động này có thể góp phần vào sự lây lan của virus vì mọi người thường tụ tập thành nhóm để bôi trát phân bò lên người.

Madhucharan Das, phụ trách một trại bò khác ở Ahmedabad, cho biết họ đang giới hạn số lượng người tham gia.

Mới đây, The Sun cũng đưa tin về việc nhiều bệnh nhân Ấn Độ tìm đến các 'bác sĩ phù thủy' để đóng dấu sắt nung lên người với hy vọng điều này có thể 'chữa' Covid-19.
 
Cứ như thế này hỏi sao Ấn hay bị kì thị với mất cảm tình :-(||>
 
Dm ms đọc báo thấy bọn ấn giờ ko thèm đốt xác nữa,quăng mẹ xuống sông hằng luôn vcl :5onion50:
 
WHO xác nhận Triều Tiên 'sạch bóng' Covid-19

Tổ chức Y tế Thế giới xác nhận Triều Tiên đã xét nghiệm nCoV cho khoảng 26.000 người, song không ghi nhận trường hợp nào dương tính.

Theo báo cáo Covid-19 hàng tuần của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) hôm 11/5, Triều Tiên đã xét nghiệm nCoV cho thêm 751 người từ ngày 23/4 tới 29/4, nâng tổng ca xét nghiệm toàn quốc lên 25.986 người, song không phát hiện người nào dương tính với virus.

Trong số 751 người được tiến hành xét nghiệm nCoV mới nhất ở Triều Tiên, 139 ca xuất hiện các triệu chứng giống cúm, song tất cả đều là những người mắc bệnh hô hấp cấp tính, báo cáo WHO cho biết thêm.

fb-cap-doiamulti-photo-2021-04-5270-5033-1620726856.jpg

Người dân Triều Tiên nhảy múa mừng Ngày Mặt trời ở Bình Nhưỡng 15/4. Ảnh: KCNA.

Triều Tiên nhiều lần tuyên bố "sạch bóng" Covid-19 bất chấp đại dịch toàn cầu đã ảnh hưởng tới 220 quốc gia, vùng lãnh thổ, khiến gần 160 triệu người nhiễm và hơn 3,3 triệu người chết. Tuy nhiên, quốc gia này vẫn thực hiện các biện pháp tương đối nhanh chóng và quyết liệt để phòng chống đại dịch như áp lệnh kiểm soát biên giới nghiêm ngặt kể từ đầu năm ngoái.

Bình Nhưỡng dự kiến nhận gần hai triệu liều vaccine Covid-19 của AstraZeneca vào nửa đầu năm nay, thông qua chương trình chia sẻ COVAX do WHO dẫn đầu. Tuy nhiên, Edwin Salvador, đại diện WHO tại Triều Tiên, tháng trước cho biết chuyến hàng đã bị trì hoãn do nguồn cung thiếu hụt.

Rodong Sinmun, cơ quan ngôn luận của đảng Lao động Triều Tiên, hồi đầu tháng nhận định Covid-19 ngày càng tồi tệ hơn, bất chấp sự phát triển của vaccine. Tờ báo cũng kêu gọi người dân Triều Tiên chuẩn bị cho một đại dịch kéo dài, mô tả đó là "thực tế không thể tránh khỏi", đồng thời kêu gọi nỗ lực tăng cường các biện pháp chống dịch.

Tự cmn hào.
 
Thì sẽ ra 1 con yếu xìu tật nguyền không còn khả năng gây sát thương và không thể lây lan nữa?
End game, roll credit. Giáng sinh năm nay WHO đăng thông báo loài người chiến thắng covid-19.
:x'+_+=((
 
Chỉ có Kong-San là khắc tinh của "Cúm Mùa Xứ Mẽo"...
 
https://www.facebook.com/x.file.of.history/photos/a.145037562496977/1408154892851898/
Từ Ban Biên Tập X-FILE:
Mấy hôm trước, đọc được 1 bài trên Reuter [1] về việc các bác sĩ Ấn (thiếu điều quỳ lạy người dân) để cầu xin họ đừng dùng phân bò để chữa COVID, mình táng đởm kinh hồn. Nhân hôm nay đọc được một bài, và so với những gì mình đã hiểu về Ấn Độ, thì cảm thấy lý giải được phần nào. Xin chia sẻ cùng mọi người.
[Cảnh báo]
Đây là chuyện phiếm của một travel blogger, người đã từng trải nghiệm Ấn Độ từ nhiều năm trước. Chuyện có nhiều câu từ khá thô tục, có thể không phù hợp với cảm nhận một số người. Nhưng mình sẽ vẫn giữ nguyên vì nó quá thật, quá đúng với XH Ấn Độ. Vì thế, nên cân nhắc trước khi đọc.
.
CHUYỆN VỀ ẤN ĐỘ
— Phần 1 —
Vì dịch covid, nên tao có tranh luận với chồng về Ấn Độ. Tranh luận mãi không ai chịu ai. Tao chê Ấn bẩn thỉu, mọi rợ, lạc hậu, gian tà. Sông Hằng thì quá quá tởm. Dân Ấn uống nước sông Hằng, sản xuất đái tắm rửa trên sông Hằng, xác chết cũng thủy táng thả trôi trên sông Hằng, tro cốt hỏa táng cũng rắc trên sông Hằng... Không mọi rợ thì biết định nghĩa nó là gì?
Chồng tao bảo nói linh tinh, phong tục tập quán người ta như thế, mọi cái gì mà mọi. Dân Ấn Độ tôn thờ sông Hằng, sông Hằng đối với họ rất linh thiêng làm gì có chuyện sản xuất đái và thả người chết trôi sông. Nền văn minh sông Hằng thuộc 1 trong 3 nền văn minh thế giới em không biết à?
Nói chung, tao và chồng thuộc 2 thái cực. Chồng tao thích những nơi hào nhoáng, sang chảnh, nhiều shopping mall, đèn điện sáng trưng, hàng quán đông đúc náo nhiệt. Tao thì ngược lại, nếu đi nghỉ ngơi tao thích nơi yên tĩnh vắng vẻ. Nếu đi du lịch đó đây, tao thích khám phá, thích thâm nhập vào đời sống người dân ở mỗi nơi, muốn tìm hiểu văn hóa tập tục con người.
Thế nên, với những gì mắt thấy, tai nghe, tay cầm nắm, tao đã được sống và trải nghiệm tại chính nơi đó thì tao không thể đồng ý với chồng được. Chồng tao cũng từng đi công tác ở Ấn Độ, nhưng 1 bước là lên xe đưa rước, đến công ty làm việc xong thì về căn hộ. Cuối tuần sẽ có người đưa đi chơi, tham quan những nơi nổi tiếng. Bởi vậy nên chồng tao đếch biết mẹ gì về Ấn Độ. Tao thì chỉ ở Ấn Độ có nửa tháng thôi, nhưng đó là nửa tháng tao lang thang khắp nơi, vào từng ngõ ngách. Nằm phố ngủ lều cũng có, tụt quần sản xuất đường cũng có, vạ vật đu cửa tầu đi vài trăm km cũng có luôn.
Giờ chồng tao lại cứ thằng chết cãi thằng khiêng, bảo thủ bố của bảo thủ.
Nhân cái chuyện tranh luận với chồng thì lại nhớ chuyện cái ngày đó, đã theo chân các anh tao sang Ấn (hội bạn này tao thân như chị em gái nhé, không ngượng ngùng e thẹn gì hết).
Hồi đó, tao nghe kể về Ấn rồi, cũng đọc qua qua rồi, bởi khi đó Internet chưa phát triển như bây giờ, nên thông tin cũng không đầy đủ lắm. Chỉ biết đại khái là bẩn, rất bẩn và rất rất bẩn.
Trước ngày đi, tao chuẩn bị 90 chai nước tinh khiết cho 15 ngày, 5 bịch to giấy ướt, 10 cuộn giấy vệ sinh, nồi cơm điện mini, mấy kg gạo, 2 thùng phở Viphon, 1 thùng mì gói, 1 thùng miến Phú Hương, rất nhiều bánh quy, bánh mì, cá chỉ vàng, pate hộp, cá ngừ ngâm dầu, giò chả, thịt nguội tất cả đều hút chân không. Tao gọi cho mấy anh: "Các anh chuẩn bị đồ ăn và nước mang theo nhé, em mang hết sức rồi. Các anh cân đồ của các anh xem để em mua thêm hành lý". Các ông ý cười: "Mang làm đếch gì, đến đặc sản tao còn ăn được thì lo cái gì". Rồi đến ngày ra sân bay, các anh thấy tao vali lớn vali bé thì chửi um lên "Mẹ con điên, sang đó còn di chuyển khắp nơi, tha lôi thế đéo nào được". Ok, fine!
Tới Delhi, các anh hăm hở đi tìm quán ăn. Hàng quán nhan nhản vỉa hè nhưng người bán hàng với bộ quần áo có lẽ vài nghìn ngày không thay, người ngợm tay chân đen như cổ trâu cứ thọc vào bốc bải, thìa muỗng ca cốc cáu bẩn, dầu mỡ nhếch nhác làm các anh tao sợ đến không thể ăn. Thế là chuyển hướng lê lết đi tìm quán. Vào 1 quán tạm gọi là sạch, nhưng họ không có thịt lợn cũng chẳng có thịt bò, tóm lại không thịt cũng không rau. Chả biết hàng ngày họ ăn cái gì nữa, chỉ thấy toàn bột mì nướng chấm cà ri, bắp cải thái sợi trộn cà ri, đậu đỗ, cái gì cũng cà ri, cái gì cũng mỡ và mặn, mùi nồng nàn khét lẹt. Gọi ra 1 bàn rồi thì cũng cố mà nuốt không nổi. Mà cái giống đàn ông ý, cứ đói là nó yếu lả...
1f923.png
. Không có thịt thì các anh càng lả. Ờ, chết các anh chưa? Thích chửi em nữa không?
1f92d.png

Sáng hôm sau ngủ dậy, tao lang thang ra sau khách sạn khám phá phố phường. Tao thấy phía bên kia đường rất đông người ngồi xếp hàng ngang sát bờ tường, 1 số khác thì ngồi ôm gốc cây, tất cả đều nghiêm túc, ngay ngắn và tuyệt đối tập trung, mỗi người tay cầm 1 chai nước. Tính tao luôn luôn tò mò, tao tiến tới gần xem bọn họ đang làm gì, đến khi cách thằng đầu hàng khoảng 1m thì tao mới vỡ ra là chúng nó đang ngồi sản xuất. Tao mới bảo mấy anh là hộ tao thằng nào đang rửa đít, để em xem nó dùng tay phải hay tay trái. Bởi theotao biết thì dân Ấn chỉ dùng tay trái để rửa đít, còn tay phải để ăn. Mấy ông chửi tao thiếu điều muốn đánh: "Bố con điên! Bố mày đang buồn nôn bỏ mẹ, mày đi mà tìm. Bố mày đi về". Tao mới cười sằng sặc: "Các anh không được về, chờ em xem tí thôi. Các anh bỏ em ở đây chúng nó để nguyên đặc sản lao vào hiếp em thì tởm lắm"...
1f923.png
.
Theo kế hoạch, bọn tao đi tới thánh phố cổ Varanasi (vùng đất thánh) của tín đồ hồi giáo và phật giáo. Dứt khoát tao phải đến đây để xem tận mắt thánh địa.
Tới nơi thì có rất đông du khách phương Tây. Chắc các chú Tây cùng có chung tính tò mò giống tao, muốn được tận mắt thấy những điều mà đã được nghe rất nhiều nhưng không thể hình dung được. Tao đọc ở đâu đó, người ta viết "TP Varanasi lộng lẫy bên bờ sông Hằng", tao khẳng định luôn thằng nào viết thế là cực kỳ mất dạy. Lộng lẫy đâu tao không thấy, chỉ thấy ngột ngạt, khói bụi, hôi thối và ô nhiễm.
Để tới được sát bờ sông nơi có các lò thiêu hỏa táng thì bọn tao phải đi bộ xa lắm, xe tuktuk ko thể vào sâu được vì người nằm ngồi ngổn ngang, đường mấp mô bậc lên bậc xuống. Đi bộ cỡ 4-5 cây thì bọn tao vào tới nơi, dọc đường gặp vô số người ăn mày nằm ngồi la liệt. Mà ăn mày ở đây kỳ cục lắm, tao cho họ đồ ăn. Họ cầm ăn mà không có cảm ơn hay cười chào gì đâu, cứ cầm ăn rồi trừng trừng mắt mà nhìn thôi. Và xung quanh thì có rất nhiều bọn cò mồi nó cứ túm theo khách mời chào gì đó không ai hiểu. Có khi nào nó tưởng bọn tao đến chờ chết mà mời bọn tao vào hỏa táng không nhỉ. Tao nói thế vì ở khu này có rất nhiều phòng trọ, những người Ấn sắp chết sẽ tới đây thuê phòng nằm chờ chết, khi nào chết thì người nhà bó vải rồi khiêng ra lò thiêu.
Người có tiền thì thuê trọ chờ chết và mua củi để thiêu, không tiền thì nằm vạ vật ngoài đường. Tiền nhiều mua nhiều củi, tiền ít mua ít củi. Chi phí thiêu và cúng trừ tà khoảng 35 triệu VND. Sau khi thiêu xong họ sẽ thả hết cả tro và cốt xuống sông Hằng. Mà thiêu củi có 4 tiếng thì cốt làm sao tan được, nên nói chung là không có cảnh đẹp đẽ như phim Hàn bê lọ tro ra sông rắc đâu. Tao thấy có rất nhiều xác người đang thiêu giở cũng đem thả trôi sông, tao đoán là do nhà đó ít tiền nên chỉ mua được từng đó củi thôi. Những người không có tiền thì nằm luôn ngoài đường để chờ chết, khỏi cần phòng trọ và cũng chẳng có tiền mua củi hỏa táng, họ bó vải và thả xác trôi sông. Ngoài ra, phụ nữ có thai, trẻ em, người chết vì rắn độc cắn cũng không hỏa táng, vì cho rằng những người đó chết thiêng nên chỉ bó vải trôi sông thủy táng luôn. Việc người dân tắm táp trên sông, uống nước trên sông và dập dềnh vài xác chết trôi bên cạnh là bình thường.
Lúc chưa đến thì tao háo hức hăm hở lắm, đến nơi rồi thì tao ho sặc sụa, nôn ọe, nước mắt nước mũi giàn dụa bởi khói củi đốt xác và mùi khí uế. Tuyệt nhiên không thấy 1 ai tỏ ra khóc thương cho người chết. Tất cả mọi người làm việc bình thản như họ đang xây nhà vậy. Tao có nghe nói đó là tập tục của họ, tuyệt đối không khóc, không buồn và không có đàn bà. Trộm nghĩ, với tình trạng xác chết trôi sông như thế, vô phúc mình có bị nó cướp giết rồi bó vải trôi sông thì có giời mà tìm ra.
Sau trận đi xem sản xuất và xem thủy táng thì các anh tao đã biết sợ nguồn nước, bởi vì hàng ngày quán ăn dùng nước giếng và nước sông để nấu nướng, rửa rau, rửa bát. Chỉ cần 1 cơn mưa thì các thứ xú uế mà bọn họ đại tiện ra đường phố sẽ tràn xuống sông và tràn vào giếng.
Lúc này 90 chai nước của tao bắt đầu phát huy giá trị. Hôm trước các anh chửi tao là con điên, nay đã phải quay sang tao xin xỏ vì sau khi nhìn cái cảnh đó, các anh đã không còn tin tưởng vào nguồn nước ở cái xứ này, dù là nước đóng trong chai. Các anh quay sang dỗ tao: "Thôi, mày nhường nước cho bọn anh. Mày không rửa bim bim vài ngày cũng đéo chết đâu, nhưng không có nước thì bọn tao chết. Về mà có lỡ viêm nhiễm gì thì anh cho mày tiền đi khám phụ khoa". Tổ sư các anh, chửi em nữa đê, đấy em nhịn rửa để nhường nước cho các anh đấy, đéo gì lắm nữa.
Mỗi lần di chuyển từ tỉnh này sang tỉnh khác, là phải đi tầu hỏa hoặc xe khách. Và đi tầu ở bên này là nỗi kinh hoàng đối với bọn tao. Thời đó nó không bán vé trên mạng và cũng chưa có tàu có điều hòa. Bọn tao phải đi tàu chợ. Mà cú một cái là ra nhà ga chúng nó không bán vé, bắt bọn tao mua lại của cty du lịch. Dĩ nhiên là với giá đắt gấp mấy lần. Vé thì không có số ghế, nó bảo mày tìm chỗ nào đu được thì đu. Đeo mẹ, tao tưởng nó nói bố láo thế thôi, nhưng khi vào tàu thì kín mít chỗ. Người đi tàu ngồi lên cả nóc tàu, bám vào cửa tàu, đu ở cửa sổ, và chúng nó ngồi lên cả cái giàn để hành lý phía sát trần tàu đó. Tóm lại hở chỗ nào thì chen chỗ đó. Bọn tao cũng cố gắng tìm 1 chỗ để đu và ráng bỏ qua vụ nôn ọe vì mùi hôi của người. Nhưng mà đu mẹ, đi mấy trăm km chứ ít gì đâu.
Nhưng vẫn chưa khốn nạn bằng việc đang đi giữa đường thì tao buồn sản xuất, tao nhăn nhó kêu với các anh tao "Chết em rồi, em sản xuất ra quần mất!". Các anh bảo: "Ở nhà thì kêu cả tuần mới sản xuất 1 lần, sang đây đã đéo có toilet mà ngày đéo nào cũng đòi sản xuất thế". Chẳng là bên đó họ xây nhà nhưng không có khái niệm xây toilet, nên mỗi lần tao buồn sản xuất thì các anh phải đưa tao ra đường sản xuất bậy. Nếu để tao tự đi thì khả năng tao bị bắt cóc và hiếp dâm rất cao, bởi vậy các anh mới biết ngày nào tao cũng đi sản xuất. Cuối cùng thì tao cũng nhịn được đến khi tàu dừng, và việc đầu tiên khi tàu vào ga là tao phi như tên bắn nhảy qua cả đầu lũ người đang nằm la liệt ở sân ga để tìm chỗ đi sản xuất. Tao chạy rất nhanh mà tay vẫn túm theo 1 anh để canh chừng hộ tao...
1f923.png

— Phần 2 —
Nếu nói Ấn Độ toàn người nghèo đói thì cũng không đúng. Có 1 bộ phận người Ấn rất giàu, họ sống trong những ngôi nhà lộng lẫy xa hoa, lúc nào nước hoa thơm nức, đồ hiệu đắp từ đầu đến chân và người nghèo không được phép đến gần. Ngay cả khi họ đi ngoài trời nắng, nếu bóng của họ hắt xuống mặt đường thì người nghèo cũng bị cấm không được giẫm lên chiếc bóng của họ. Sự chênh lệch giàu nghèo, phân biệt đối xử giữa 2 tầng lớp là không thể tưởng tượng.
Nghịch cảnh của Ấn Độ là kinh tế tăng trưởng thì cứ tăng trưởng, còn người nghèo mạt hạng thì vẫn cứ nghèo. Sự nghèo khổ của người dân hiển hiện ở khắp mọi nơi và nếu ta chỉ xem Ấn Độ trên phim ảnh thì không bao giờ ta hình dung ra được cái nghịch cảnh nghèo khó đó. Chỉ khi ta chạm vào thực tế mới thực sự sốc. Chưa cần nói đến những nơi xa xôi, mà ngay ven ngoại ô New Delhi ta cũng đã được chứng kiến thực tế kinh hoàng. Những người vô gia cư nằm ngồi la liệt, những con ngõ chật hẹp bụi bẩn, đầy rẫy rác thải, nước tiểu và phân bò. Nnhững sạp bán hàng ăn ruồi nhặng bu kín, những ánh mắt đục ngầu đờ dại cứ nhìn tròng chọc vào ta như thể ta là sinh vật lạ.
Đi bộ lang thang nhiều, ăn uống lại không đầy đủ nên tao chóng đói. Có gói bánh trong túi mà không tài nào ăn nổi vì những điều xung quanh. Không khí ngột ngạt, khói bụi, ồn ào, còi xe và rất nhiều đặc sản bò. Và kể cả tao có đủ can đảm để ăn giữa cái không gian hỗn loạn ấy, thì chưa kịp bỏ miếng bánh vào mồm thì đã có cả 1 đàn trẻ thơ chạy theo ta, xin cho bằng hết.
Không biết có phải vì nước sinh hoạt hiếm, hay vì người nghèo ở đây không có thói quen tắm rửa mà rất nhiều những đứa trẻ cởi truồng, người đầy đất cát cáu két như rất lâu rồi chưa tắm. Người lớn cũng không hơn, đầu tóc, quần áo, chân tay bê bết, họ ngồi bán nước ép hoa quả mà tất cả vật dụng bán hàng đều bẩn như thể nó được lưu cữu từ một nghìn năm trước.
Hầu hết những người đàn ông Ấn Độ ta gặp, cho dù nghèo hay không nghèo, cho dù vô gia cư hay buôn bán nhỏ lẻ (không tính tầng lớp học thức và giàu có), họ đều có chung một thói quen rất xấu là thọc tay gãi chim mọi nơi mọi lúc. Ta sẽ được chứng kiến cái hoạt cảnh vài thằng râu dài đến rốn, đứng nói chuyện ồn ào như chợ vỡ và liên tục thọc tay vào quần gãi sồn sột là chuyện thường tình (vi không bao giờ mặc sịp và cứ để con chim tự do ngoe nguẩy).
Đàn ông Ấn Độ rất lỗ mãng, coi thường phụ nữ tột độ. Khi đi ngang qua 1 đám đàn ông, cho dù có ăn mặc kín mít thì chúng vẫn buông những lời cợt nhả và lia những ánh mắt thô tục về phía người phụ nữ. Nếu một người phụ nữ bị hiếp dâm ở Ấn Độ thì lỗi thuộc về người phụ nữ đó, kể cả cảnh sát cũng có định kiến rằng "chắc cô ta phải làm gì sai trái thì mới bị cưỡng bức". Và người phụ nữ bị cưỡng bức là do cô ta để cho người ta cưỡng bức, vậy thì lỗi thuộc về cô ta.
Đến vấn đề công nghệ. Trước giờ tao vẫn nghĩ Ấn là 1 cường quốc công nghệ thông tin. Nhưng khi tới đây ta mới té ngửa rằng đéo có mạng, sim mua tại sân bay thì không dùng được, sim đt mỗi tỉnh là mỗi mạng khác nhau, sim mua tỉnh nào thì dùng tại tỉnh đó, đt roamming cũng không được luôn. Đù mẹ làm sao giờ? Chết nửa đời người vì ko biết tìm giải pháp nào đây.
Ấy vậy, dù bẩn thỉu và nghèo đói, nhưng tao không thể phủ nhận Ấn Độ có thiên nhiên tuyệt đẹp, có lịch sử văn hóa lâu đời với rất nhiều cung điện, đền đài như những kiệt tác nghệ thuật. Mấy anh em tao thuê xe đi thảo nguyên chơi 3 ngày, căng lều ngủ giữa thảo nguyên mênh mông bát ngát chẳng còn nhớ gì đến những con người nghèo khổ và những bữa ăn đậm đặc mùi cà ri. Ở đây chỉ có những cánh đồng cỏ xa tít chân trời, có đỉnh Himalaya quanh năm tuyết trắng, có tiếng đàn ghita vang xa và giọng hát vút cao của 5 anh em.
Để mà nói về sự phiền toái, nhiễu nhương thì các cơ quan, tập thể, nhân viên nhà nước ở Ấn Độ là số 1. Ví dụ như máy bay hạ cánh lúc 12h đêm thì tao phải xếp hàng từ lúc đó tới tận trưa hôm sau mới làm xong thủ tục nhập cảnh và nhận hành lý. Méo thể hiểu được! Còn du khách mang hộ chiếu ra ga mua vé tầu, sẽ được nhân viên nhà ga cấu kết với du lịch, đẩy khách ra mua vé giá cao gấp vài lần. Tao nói nhân viên ga cấu kết với du lịch là bởi vì mấy ông Tây vẫn vào ga mua được vé. Bọn Ấn phân biệt khách Tây và khách Á để bắt nạt, mà Á cũng tùy loại Á mà chúng chèn ép. Vào khu tham quan thì bị kiểm tra khám xét, thu đt thu thiết bị, khu vực gửi đồ thì chẳng có cái quy củ nào cả, có mà cụ tao sống lại cũng chẳng dám vứt đồ đạc đó để vào.
Mỗi lần đi xe bus, đi taxi, đi tuktuk đều phải mặc cả mỏi mồm vẫn cứ bị chặt chém. Đi mua hàng mà ko có tiền lẻ thì nó lờ đi không trả tiền thừa, đòi thì nó cả vú lấp miệng em hoặc cướp luôn. Đi vào khu khách du lịch hay tới sẽ gặp lũ cò mồi, cứ đu theo nói nhức óc, và mắt trước mắt sau là bị móc túi rồi.
Có một sự cố khi lang thang trên phố, làm tao khóc tu tu như đứa trẻ con. Như tao đã nhắc đi nhắc lại rất nhiều lần rằng đường phố nơi những người dân nghèo sống, thường nhan nhản rác thải, nilon và đặc sản. Nếu ko may chúng mày có bị đi lạc đến một đất nước mà chúng mày không biết đó là đâu, nhưng trên phố chúng mày nhìn thấy rất nhiều đặc sản thì chắc chắn chúng mày đã lạc tới Ấn Độ. Tao luôn mồm cảnh tỉnh các anh tao cẩn thận kẻo giẫm phải đặc sản, trong khi cái thân tao còn lo chưa xong. Với thị giác mù dở của tao thì việc tránh không giẫm phải đặc sản trên đường, được coi là bộ môn nghệ thuật tránh boom nâng lên một tầm cao mới. Cẩn thận khủng khiếp, đề phòng khủng khiếp, ấy thế mà thế đéo nào tao lại bép một phát. Nhìn xuống thì dưới chân tao đã gọn gàng 1 bãi đặc sản, rất mềm và đương nhiên là thối.
Tao chết trân tháo giầy đứng nhìn, đáng ra tao đã đủ bình tĩnh để suy nghĩ, nhưng các anh tao cứ cười làm tao ức quá, nước mắt tào tràn ra, tao tu tu tao khóc. Tao mà biết thế này thì tao đã mang theo mẹ nó 10 đôi giầy rồi, nhưng tao ngu quá, tao lại mang có 1 đôi và bây giờ đôi giầy của tao đã dính đặc sản. Ai đó hỏi sao không rửa, thì đọc lại đoạn trên hộ tao. Nước uống còn không có, tao lấy nước rửa giày, các anh tao đánh tao má nhận không ra.
"Thôi vứt đi, vào tp tìm hàng giầy, anh mua cho đôi khác" các anh tao an ủi thế, hành trình đi tìm mua giầy ở cái vùng xa xôi hẻo lánh, nó gây trầm cảm cho bọn tao không kém gì lúc tao giẫm vào đặc sản. Đi mãi đi mãi ko gặp cái chợ hay siêu thị nào, thực sự bọn tao rất lo lắng, vì không thể đi chân đất thế này mãi được, lỡ giẫm vào cái gì đó rồi bị nhiễm trùng, uốn ván thì chỉ có bỏ xác ở đây. Nhìn thấy 1 người phụ nữ đi đôi dép, bọn tao ngỏ ý muốn mua lại đôi dép đó, mà không có cách nào để giao tiếp. Cuối cùng các anh tao cũng vận dụng hết tài năng, tay chân mồm miệng để lôi được đôi dép từ chân bà ta ra nhét vào chân tao, xong rút mấy tờ tiền múa may một hồi. Cuối cùng thì bà cô cũng đồng ý bán, cơ mà lâu rồi nên tao không còn nhớ đôi dép đó bao nhiêu tiền.
Đến Ấn Độ du lịch bụi thì chúng mày tạm quên mình là nữ giới đi, nên ăn mặc hầm hố như đàn ông, bịt mặt bịt đầu kín mít, đeo kính râm để tránh bị quấy rối tình dục. Nếu đi 1 nam 1 nữ thì cũng không lấy gì đảm bảo là sẽ an toàn, bởi chúng thường có nhiều hơn 2 thằng, và không ai đảm bảo cái khách sạn mà mình ở nó không công khai thông tin cá nhân của mình cho bọn đang chầu chực ngoài kia.
Nói là thế, nhưng thực tình tao vẫn khuyên chúng mày nên tới Ấn Độ một lần. Đến để thêm biết về thế giới, đến để thay đổi cái nhìn về cuộc sống. Chúng mày đã từng tuyệt vọng về cuộc sống chưa? Chúng mày đã từng đau khổ chưa? Chúng mày có từng chán nản vì nghèo khó? Chúng mày có từng thấy căm hận một ai đó vì bị đối xử bạc bẽo? Vậy hãy một lần đến Ấn Độ đi, khi trở về VN chúng mày sẽ cảm thấy mình cực kỳ hạnh phúc.
Tới Ấn Độ chúng mày sẽ học được bài học về sự khổ đau, chúng mày sẽ thấy những con người ở đó họ chẳng có gì cả. Nhìn những người nằm hấp hối bên vệ đường chờ chết, mạng người đâu có nghĩa lý gì. Họ sẵn sàng sống khổ hạnh với một đức tin mạnh mẽ, họ thờ tới mấy triệu vị thần trong đó có đủ các thể loại trâu, bò, voi, khỉ, cua, rắn, chuột, lươn, chim... bởi vậy họ sẵn sàng chết đói chứ không ăn thịt động vật. Họ mang thân mình ra để kéo xe, thồ hàng chứ không để trâu bò kéo xe, người có thể chết chứ bò không thể chết. Ấn Độ giống như một nhà thương điên khổng lồ, nó cũng giống như địa ngục của trần gian. Vẫn biết rằng sống ở đời mình phải nhìn lên cao mà phấn đấu, nhưng đôi khi phải biết nhìn xuống dưới để thấy ta đang có quá nhiều. Hạnh phúc đôi khi giản đơn thế đấy. Cứ đi Ấn Độ đi, chúng mày sẽ thấy yêu cuộc sống mà chúng mày đang có hơn bao giờ hết.
[1] — https://www.reuters.com/.../indian-doctors-warn-against.../
© Ảnh từ Reuter: người dân Ấn dùng phân bò chữa Covid
© Bài của chị Thoa, nhưng page sẽ không dẫn link để tránh chị bị làm phiền!
 
Cái dm, nói thật ít khi muốn tranh luận về Ấn Độ vì biết định kiến dân tình vcl có nói cũng chả đc mẹ gì. Nhưng tôi lấy tư cách du lịch tự túc 2 lần ko qua một công ty du lịch nào gần một tháng thì bài này viết ngu đéo chịu được.
Nên biết Ấn Độ là nước đông dân nhất thế giới với nhiều sắc tộc tôn giáo, đi được mấy bước chân cả quyết Ấn Độ nghèo đói ngu ngốc dơ bẩn có khác mẹ gì đi Hà Giang thấy dân nghoè rách toác phán VN ko có internet ko?
Chỉ đơn giản chuyện tôn thờ bò là chỉ những vùng nông thôn hoặc nặng về tín ngưỡng, dân Ấn Độ ở Mumbai vẫn ăn thịt bò nhé. Đừng có lấy cái hình ảnh thủ đô Delhi ra áp đặt vì cũng ko khác gì ra thủ đô phố cổ nhìn dân ở nhà lô cốt trong hẻm phán Sài Gòn đéo ai có nhà lầu. Đúng là Ấn dơ, nhưng mọi rợ như bài viết thì phiến diện đéo tả được

Hay chuyện hiếp dâm thì Ấn Độ có nhiều, nhưng xét về bình quân đầu người số lượng thì còn thua cả Mỹ hay một số nưoc Bắc Âu. Dân Ấn bản chất ăn chay và sùng đạo nên đa phần tính vẫn lành, chứ cón lol í mà hở ra cái móc chim trêu chọc phụ nữ
 
Cái dm, nói thật ít khi muốn tranh luận về Ấn Độ vì biết định kiến dân tình vcl có nói cũng chả đc mẹ gì. Nhưng tôi lấy tư cách du lịch tự túc 2 lần ko qua một công ty du lịch nào gần một tháng thì bài này viết ngu đéo chịu được.
Nên biết Ấn Độ là nước đông dân nhất thế giới với nhiều sắc tộc tôn giáo, đi được mấy bước chân cả quyết Ấn Độ nghèo đói ngu ngốc dơ bẩn có khác mẹ gì đi Hà Giang thấy dân nghoè rách toác phán VN ko có internet ko?
Chỉ đơn giản chuyện tôn thờ bò là chỉ những vùng nông thôn hoặc nặng về tín ngưỡng, dân Ấn Độ ở Mumbai vẫn ăn thịt bò nhé. Đừng có lấy cái hình ảnh thủ đô Delhi ra áp đặt vì cũng ko khác gì ra thủ đô phố cổ nhìn dân ở nhà lô cốt trong hẻm phán Sài Gòn đéo ai có nhà lầu. Đúng là Ấn dơ, nhưng mọi rợ như bài viết thì phiến diện đéo tả được

Hay chuyện hiếp dâm thì Ấn Độ có nhiều, nhưng xét về bình quân đầu người số lượng thì còn thua cả Mỹ hay một số nưoc Bắc Âu. Dân Ấn bản chất ăn chay và sùng đạo nên đa phần tính vẫn lành, chứ cón lol í mà hở ra cái móc chim trêu chọc phụ nữ
xem best ever food review show thấy cũng có sự khác biệt giữa các vùng, xem thằng Sonny nó đi mấy vùng hoang vu hẻo lánh có vẻ đỡ hơn :))
 
Cái dm, nói thật ít khi muốn tranh luận về Ấn Độ vì biết định kiến dân tình vcl có nói cũng chả đc mẹ gì. Nhưng tôi lấy tư cách du lịch tự túc 2 lần ko qua một công ty du lịch nào gần một tháng thì bài này viết ngu đéo chịu được.
Nên biết Ấn Độ là nước đông dân nhất thế giới với nhiều sắc tộc tôn giáo, đi được mấy bước chân cả quyết Ấn Độ nghèo đói ngu ngốc dơ bẩn có khác mẹ gì đi Hà Giang thấy dân nghoè rách toác phán VN ko có internet ko?
Chỉ đơn giản chuyện tôn thờ bò là chỉ những vùng nông thôn hoặc nặng về tín ngưỡng, dân Ấn Độ ở Mumbai vẫn ăn thịt bò nhé. Đừng có lấy cái hình ảnh thủ đô Delhi ra áp đặt vì cũng ko khác gì ra thủ đô phố cổ nhìn dân ở nhà lô cốt trong hẻm phán Sài Gòn đéo ai có nhà lầu. Đúng là Ấn dơ, nhưng mọi rợ như bài viết thì phiến diện đéo tả được

Hay chuyện hiếp dâm thì Ấn Độ có nhiều, nhưng xét về bình quân đầu người số lượng thì còn thua cả Mỹ hay một số nưoc Bắc Âu. Dân Ấn bản chất ăn chay và sùng đạo nên đa phần tính vẫn lành, chứ cón lol í mà hở ra cái móc chim trêu chọc phụ nữ
Thằng ấn đông dân nên báo đài cóp nhặt từ phương tây về hay có định hướng mô tả nhơ nhuốc, mọi rợ
Dân ấn và văn hóa nó ko hẳn là xấu, nhưng mà phần đông người dân đời sống kinh tế rất khổ sở, nền kinh tế pt chỉ làm lợi cho tầng lớp trên
 
Thằng ấn đông dân nên báo đài cóp nhặt từ phương tây về hay có định hướng mô tả nhơ nhuốc, mọi rợ
Dân ấn và văn hóa nó ko hẳn là xấu, nhưng mà phần đông người dân đời sống kinh tế rất khổ sở, nền kinh tế pt chỉ làm lợi cho tầng lớp trên
Có nơi nào không thế đâu bạn ơi.
Mỹ phồn hoa đô thị, giữa kinh đô ánh sáng Los Angeles vô mấy khu homeless còn rách rưới hơn Sài Gòn. Hay lên Dak Lak xa thành phố tầm 50km thôi toàn dân tộc nghèo xơ xác, tiếng kinh nói ko rõ trên 50% dân, ko lẽ nhìn vậy bảo Việt Nam nghèo.
Mình đi trên 30 nước, đủ 5 châu 4 bể rồi và đảm bảo Việt Nam sống tốt hơn rất rất nhiều nơi, phân hoá giàu nghèo cũng ko đến mức tệ.

Xong quay qua nhìn nước đông đân số 1 thế giới, diện tích cũng thuộc hàng top, đi những chỗ nghèo như Varanasi xong bảo nó nghèo bần hàn? Xách bước qua Mumbai hay những thành phố lớn xem như thế nào? Hay chỉ cần đi cố đô Jaipur xem nó có dơ bẩn nhếch nhác như Delhi ko?
Nói Ấn nghèo dơ ko phải là sai, nhưng những bài viết nặng tính miệt thị và chỉ chăm chăm vào chỗ nào tệ như cái bài ngu học kia thì đúng là não sỏi ếch ngồi đáy giếng.
Sẵn link về tỉ lệ hiếp dâm ở Ấn Độ, xếp hạng 94 số liệu 2010. Cứ cho là thống kê ko đầy đủ gấp 3 gấp 4 lần cũng chưa lọt đc vào top 10. Năm đéo gì rồi mà cứ có mấy giọng điệu fake news nhai mãi ko chán trong khi google 5s là có kết quả
https://www.nationmaster.com/country-info/stats/Crime/Rape-rate#2010
 
Chỉnh sửa cuối:
Back
Top