Follow along with the video below to see how to install our site as a web app on your home screen.
Note: This feature may not be available in some browsers.





Ngày xửa ,ngày xưa ..........
Có 1 cậu bé.......ít nói ,hay đánh nhau !!!
Có 1 cô bé ........hiền khô,dịu dàng,xinh đẹp ..........
Đầu năm học,2 nguời đc xếp ngồi cạnh nhau........... !!!
1 Hôm.........
Thằng bạn thân của cậu bé thách cậu bé hun cô bé kia.......
Thế là.......
Cậu bé hun cô bé trứơc mặt tất cả các cô cậu bé khác trong lớp ???
Cô bé khóc..........
Cậu bé tìm thấy cô bé trên ghế đá góc sân truờng.......
Im lặng........
1 Vòng tay ấm áp.......
Cậu bé đã nói với cô bé 3 tiếng thiêng liêng lần đầu tiên trong cuộc đời mình !!!
So happy,họ bên nhau..........tuởng chừng như ko có gì dạt dào và ấm áp hơn thế
..............
3 Tháng sau,mùa giáng sinh........Ba mẹ cô bé phát hiện ra tấm thiệp của cậu bé đã gửi với những lời lẽ nồng nàn nhất dành cho nguời bạn gái......
Rồi cô bé chuyển truờng.........
Cậu bé ko còn gặp cô bé nữa........cho đến tận hum nay .......
Break oy`.........So sweet !!!
mún chia sẽ quá!Vài năm trước,khi tôi còn học cấp 2
vào 1 chiều mưa to gió lớn.
bên lề đường(đây là 1đg vắng),1 bóng xe đạp đi lầm lũi,ướt sũng,lạnh tê tái.càng tệ hơn chủ nhân của chiếc xe này đang bị mấy tên đầu bứu chặn đg.
Cứu với-Cô gái đấy la lên.
tên cướp liền kề dao vào người cô bé,định lụi cô này 1 phát.
Tôi liền đạp chiếc xế điếc cọc cạch lên.ko còn cách nào ><,tôi đành lao lên và dùng tay cản con dao đó.phập -nó găm vao cánh tay của tôi.
Cô bé vẫn chưa hết bàng hoàng.
mặc kệ vết thương đang rỉ máu,Tôi vẫn liều mạng với bọn chúng,trong đầu chỉ có 1suy nghĩ,cứu ng` = mọi giá.cuối cùng,tôi cũng đã hạ đc hắn,nhưng bbộ dạng tôi bây h cũng chả >< thằng sắp chết bao nhiêu.
Cô bé rất cảm động,cám ơn tôi,tôi bỗng nhận thấy đôi mắt cô ấy thật trong sáng,toát lên 1vẻ ngây thơ,đáng yêu.................Tôi đã mến cô ấy từ cái nhìn đầu tiên..........
Tôi đã quen với cô ấy,tức là GF của tôi hiện h trong hoàn cảnh đó đấy.
p/s:đừng nghĩ tôi phịa.
Cảm động ghê, sau đó tay bác sao rồi, chắc có sẹo lớn lắm hả @_@
Cái sẹo trên tay thì liền nhưng lúc đập với bọn kia thì lãnh thêm 1 sẹo trên mặt nữa cái này thì bây h vẫn chưa hết,cái sẹo khiến mặt mình trở thành giống kiểu tên squall rồi.Cứ thử nghĩa xem 1 thèng 13-14t đập với 3 thèng 18-20t có dao xem.Dù có chút đỉnh nghề Teakwondo nhưng handicap 3-1 thế này thì.............
Thật sự hơi khó tin câu chuyện của bạn nhưng hy vọng đó là sự thật . Bây giờ thì sao rồi bạn ??? cô ấy có chịu làm lover của bạn ko???
Dĩ nhiên là ....có,nhưng cái giá phải trả là:
-1 sẹo trên tay
-1 sẹo trên mặt
(cũng may bi h 2 cái vết đã gần như ko thấy nữa)
-ngay hôm đó về đc tới nhà còn bị ở nhà mắng mỏ vì chơi liều mạng.
Cái câu ko thich cô ấy là ở nhà cậu gà trướ cho pphải ko???
thiệt sự thì những việc này ko có phan biệt Nam-bắc,Việt-Hoa,Hay Âu-Á gì tất.
Cấm như vầy là vô lí.
Nhưng mà bi h sao GĐ ko cản nữa
chẳng còn nhớ gì nhiều cũng có thể là 10 năm
Nhỏ của tui mặt nghiêm lắm khác hẳn với con em sinh đôi của nhỏ. Chắc có lẽ vì tính tui nhút nhát nên thích gái nhút nhát theo tui. Tui ko còn nhớ tui kết nhỏ lúc nào có thể năm lớp 4 cũng có thể năm lớp 5. Tui cũng chả nhớ nữa nhưng hình như khoảng năm lớp 4 lớp 5 gì đó gia đình tui và gia đình nhỏ đi ra Vũng tàu chơi....... Tất cả chỉ là nhớ mang máng. Tui thầm trách tui tại sao ko có trí óc của các bậc thiên tài để nhớ hết các kỉ niệm thời ấu thơ. nhỏ chỉ tui cách hát bài : "Quả địa cầu có 4 đại dương, dương dương dương là cái giường để ngủ, ngủ ngủ ngủ là cái tủ đựng tiền, tiền tiền tiền là ông tiên biết múa, múa múa múa là công chúa biết bay, bay bay bay là máy bay hạ cánh.......... ". Khác sạn của nhỏ nhìn hướng ra biển đến giờ tui vẫn còn nhớ cái khách sạn đó đạ 5 6 năm ko ra lại VT rồi ko biết khách sạn thời ấu thơ gắn kỉ niệm với nhỏ còn ko
. Tội nghiệp hai nhỏ lắm má nhỏ lại mắc cái tội xài sang ...... Kì ba mẹ tui qua nhà thấy hai nhỏ đói meo nên đi ra Kinh Đô mua bánh mì về cho hai nhỏ ăn
. Bây giờ hai nhỏ đã đi Úc. Đi mà tui ko tiễn ra được phi trường tui uất lắm vì tui mắc đi VT thăm ba tui ở ngoải ......... Đêm đó tui đã khóc ......... nhưng ko dám khóc thành tiếng sợ làm phiền ba mẹ ........ Cách đây khoảng hai ba năm tui có ra sân bay một lần. Lúc đó sân bay chưa làm lại bây giờ một phần vì cũng buồn chuyện gia đình nện bỏ nhà đi nguyên đêm ..... Ra sân bay suốt đêm đó tui cũng chỉ biết nhìn hình nhỏ
Và ước thâm một điều ước với các vì sao là cầu chúc nhỏ được hạnh phúc bên ng` yêu mới. Năm nay nhỏ đã 17 tuổi rồi hai chị em đã sắp sửa thi đại học. Chắc nhỏ ko còn nhớ gì về tui đâu..... Một thằng luôn cầu chúc những điều tốt đẹp đến hai nhỏ. bản tính là thằng có mới nới cũ nhưng ko bao giờ có thể thay đổi được tình yêu đầu đời của tui với nhỏ. Dẫu biết rằng tình yêu đó sẽ ko bao giờ đến .........
Ko bít nói gì nhỉ? ...chuyện của tui cũng cách đây ít nhất 8 9 năm rồichẳng còn nhớ gì nhiều cũng có thể là 10 năm
Lúc đó mẹ tui với mẹ nhỏ là bạn tuy ko thân cho lắm nhưng cũng qua nhà nhau chơiNhỏ của tui mặt nghiêm lắm khác hẳn với con em sinh đôi của nhỏ. Chắc có lẽ vì tính tui nhút nhát nên thích gái nhút nhát theo tui. Tui ko còn nhớ tui kết nhỏ lúc nào có thể năm lớp 4 cũng có thể năm lớp 5. Tui cũng chả nhớ nữa nhưng hình như khoảng năm lớp 4 lớp 5 gì đó gia đình tui và gia đình nhỏ đi ra Vũng tàu chơi....... Tất cả chỉ là nhớ mang máng. Tui thầm trách tui tại sao ko có trí óc của các bậc thiên tài để nhớ hết các kỉ niệm thời ấu thơ. nhỏ chỉ tui cách hát bài : "Quả địa cầu có 4 đại dương, dương dương dương là cái giường để ngủ, ngủ ngủ ngủ là cái tủ đựng tiền, tiền tiền tiền là ông tiên biết múa, múa múa múa là công chúa biết bay, bay bay bay là máy bay hạ cánh.......... ". Khác sạn của nhỏ nhìn hướng ra biển đến giờ tui vẫn còn nhớ cái khách sạn đó đạ 5 6 năm ko ra lại VT rồi ko biết khách sạn thời ấu thơ gắn kỉ niệm với nhỏ còn ko
. Tội nghiệp hai nhỏ lắm má nhỏ lại mắc cái tội xài sang ...... Kì ba mẹ tui qua nhà thấy hai nhỏ đói meo nên đi ra Kinh Đô mua bánh mì về cho hai nhỏ ăn
. Bây giờ hai nhỏ đã đi Úc. Đi mà tui ko tiễn ra được phi trường tui uất lắm vì tui mắc đi VT thăm ba tui ở ngoải ......... Đêm đó tui đã khóc ......... nhưng ko dám khóc thành tiếng sợ làm phiền ba mẹ ........ Cách đây khoảng hai ba năm tui có ra sân bay một lần. Lúc đó sân bay chưa làm lại bây giờ một phần vì cũng buồn chuyện gia đình nện bỏ nhà đi nguyên đêm ..... Ra sân bay suốt đêm đó tui cũng chỉ biết nhìn hình nhỏ
Và ước thâm một điều ước với các vì sao là cầu chúc nhỏ được hạnh phúc bên ng` yêu mới. Năm nay nhỏ đã 17 tuổi rồi hai chị em đã sắp sửa thi đại học. Chắc nhỏ ko còn nhớ gì về tui đâu..... Một thằng luôn cầu chúc những điều tốt đẹp đến hai nhỏ. bản tính là thằng có mới nới cũ nhưng ko bao giờ có thể thay đổi được tình yêu đầu đời của tui với nhỏ. Dẫu biết rằng tình yêu đó sẽ ko bao giờ đến .........

Bó tay với ông bác này.yêu thầm bé từ cái nhìn đầu tiên năm lớp 10.ko dám nói mà chỉ làm bạn thôi.tớ ko bao h hy vong nhóc bắt chuyện với mình.thế mà ko hiểu vì sao mà bé bắt chuyện với tớ và từ đấy 2 đứa chơi rất thân.nhóc hay qua nhà tớ rủ đi học.cả lớp cứ hay gán ghép nhưng tình bạn mà tớ và nhỏ rất trong sang.nhớ nhất lần gì lớp tan sớm.khi đây trời rất đẹp.tớ và nhỏ đi ra hiệu sách( nhóc rủ tớ đi)..vào trong hiệu sách thì cả cái hiệu sách to đùng mà chả có ai.cảm giác nhin người mình thích cúi đầu xõa mái tóc đen nhánh óng ả hồn nhiên chọn đồ làm tớ ko bao h quên được.ánh nắng thì chiếu lung linh qua cửa sổ.ngay bên chỗ bé chọn sách.tớ đứng xa ngắm nhìn mà ước gì thời gian dừng lại để cảnh này mãi mãi ko bao h trở thành quá khứ..... cứ như thế tình bạn của nhỏ dành cho tôi hồn nhiên trong sáng còn tôi thì hèn nhát ko dám nói ra tình cảm của mình. rồi thời gian trôi đi. tôi thi đại học hêt 3 năm.rồi cũng ca khúc khải hoàn . định bụng tìm lại người mình thương nhớ nhưng hỏi đứa bạn gần nhà thì em đã có người yêu rồi. tôi ko buồn lắm ..chỉ thấy hơi trống rỗng.và cho đến bây h vẫn trống rỗng vì ko thể quên đươc em. thôi kệ để cho thời gian cuốn trôi đi những ký ức sắp nhạt nhòa theo năm tháng.nhưng mỗi khi nhớ về thưở đi học.tôi thầm cảm ơn em vì em đã từng lắng nghe tôi,chơi đùa và nói chuyên với tôi,xoa dịu cảm giác cô độc trong con người này. em đã trở thành quá khứ,kỷ niệm rồi nhưng mà quá khứ về em đẹp quá..có lẽ tôi sẽ ko bao h quên đươc em....my firts love![]()
yêu thầm bé từ cái nhìn đầu tiên năm lớp 10.ko dám nói mà chỉ làm bạn thôi.tớ ko bao h hy vong nhóc bắt chuyện với mình.thế mà ko hiểu vì sao mà bé bắt chuyện với tớ và từ đấy 2 đứa chơi rất thân.nhóc hay qua nhà tớ rủ đi học.cả lớp cứ hay gán ghép nhưng tình bạn mà tớ và nhỏ rất trong sang.nhớ nhất lần gì lớp tan sớm.khi đây trời rất đẹp.tớ và nhỏ đi ra hiệu sách( nhóc rủ tớ đi)..vào trong hiệu sách thì cả cái hiệu sách to đùng mà chả có ai.cảm giác nhin người mình thích cúi đầu xõa mái tóc đen nhánh óng ả hồn nhiên chọn đồ làm tớ ko bao h quên được.ánh nắng thì chiếu lung linh qua cửa sổ.ngay bên chỗ bé chọn sách.tớ đứng xa ngắm nhìn mà ước gì thời gian dừng lại để cảnh này mãi mãi ko bao h trở thành quá khứ..... cứ như thế tình bạn của nhỏ dành cho tôi hồn nhiên trong sáng còn tôi thì hèn nhát ko dám nói ra tình cảm của mình. rồi thời gian trôi đi. tôi thi đại học hêt 3 năm.rồi cũng ca khúc khải hoàn . định bụng tìm lại người mình thương nhớ nhưng hỏi đứa bạn gần nhà thì em đã có người yêu rồi. tôi ko buồn lắm ..chỉ thấy hơi trống rỗng.và cho đến bây h vẫn trống rỗng vì ko thể quên đươc em. thôi kệ để cho thời gian cuốn trôi đi những ký ức sắp nhạt nhòa theo năm tháng.nhưng mỗi khi nhớ về thưở đi học.tôi thầm cảm ơn em vì em đã từng lắng nghe tôi,chơi đùa và nói chuyên với tôi,xoa dịu cảm giác cô độc trong con người này. em đã trở thành quá khứ,kỷ niệm rồi nhưng mà quá khứ về em đẹp quá..có lẽ tôi sẽ ko bao h quên đươc em....my firts love![]()
Thế bây giờ thì sao hả bạn? có biết được địa chỉ liên lạc hem??? Nếu có thì bạn photo bài viết này rồi send = thư cho nhỏ đó đi . Thời buổi này...Đêm Dài Lắm Mộng bạn ạ . Không làm bây giờ hối hận cả đời .