- 17/5/05
- 509
- 0
Bọ Ngựa nhìn cô gái hồi lâu rồi trả lời:
- Tại hạ là khách vãng lai. Đi ngang qua đây ,nghe tiếng hát từ xa vọng lại , tiến lại gần thì gặp lão bá đây.
Rồi quay sang hỏi lão tiều phu :
- Thưa lão bá, lão bá có thể chỉ cho tại hạ đường lên núi Ngao Sơn được không ? Tại hạ muốn thăm miếu đạo sĩ , thắp cho người nén nhang.
Lão tiều phu thấy chàng thanh niên còn trẻ tuổi mà đã có tấm lòng như vậy liền nói :
- Bây giờ trời cũng khá muộn rồi, mà đường lên Ngao Sơn đỉnh không hề có khách điếm nào cả. Chi bằng theo về nhà lão ngủ tạm một đêm , sớm mai lên đường vẫn chưa muộn.
Bọ Ngựa nhìn ông lão và thầm nghĩ :" dân chúng ở đây quả là chất phác" , định bụng từ chối nhưng sực nhớ ra là mình đang ... đói , bèn nói :
- Tại hạ e rằng như thế có tiện chăng ?
Lão tiều phu cười ha hả rồi đáp :
- Có chi mà thiếu hiệp phải bận tâm. Thôi theo lão về nhà lão.
Cô gái từ đầu đến giờ chỉ nghe cha nói chuyện với chàng thanh niên lạ mặt, bấy giờ mới cười nói :
- Thiếu hiệp đừng lo , chúng tôi không ăn thịt người đâu.
Nghe đến đó cả 3 cùng bật cười, rồi Bọ Ngựa theo lão tiều phu và cô gái về nhà của họ. Đó là một ngôi nhà nhỏ nằm dựa lưng vào núi. Cô gái đi vào trước, lão tiều phu vào sau, Bọ Ngựa còn đang mải nhìn xunh quanh thì nghe giọng lão tiều phu nói :
- ...............
( he he, xem người khách mà trọng tài muốn là ai nào. )
- Tại hạ là khách vãng lai. Đi ngang qua đây ,nghe tiếng hát từ xa vọng lại , tiến lại gần thì gặp lão bá đây.
Rồi quay sang hỏi lão tiều phu :
- Thưa lão bá, lão bá có thể chỉ cho tại hạ đường lên núi Ngao Sơn được không ? Tại hạ muốn thăm miếu đạo sĩ , thắp cho người nén nhang.
Lão tiều phu thấy chàng thanh niên còn trẻ tuổi mà đã có tấm lòng như vậy liền nói :
- Bây giờ trời cũng khá muộn rồi, mà đường lên Ngao Sơn đỉnh không hề có khách điếm nào cả. Chi bằng theo về nhà lão ngủ tạm một đêm , sớm mai lên đường vẫn chưa muộn.
Bọ Ngựa nhìn ông lão và thầm nghĩ :" dân chúng ở đây quả là chất phác" , định bụng từ chối nhưng sực nhớ ra là mình đang ... đói , bèn nói :
- Tại hạ e rằng như thế có tiện chăng ?
Lão tiều phu cười ha hả rồi đáp :
- Có chi mà thiếu hiệp phải bận tâm. Thôi theo lão về nhà lão.
Cô gái từ đầu đến giờ chỉ nghe cha nói chuyện với chàng thanh niên lạ mặt, bấy giờ mới cười nói :
- Thiếu hiệp đừng lo , chúng tôi không ăn thịt người đâu.
Nghe đến đó cả 3 cùng bật cười, rồi Bọ Ngựa theo lão tiều phu và cô gái về nhà của họ. Đó là một ngôi nhà nhỏ nằm dựa lưng vào núi. Cô gái đi vào trước, lão tiều phu vào sau, Bọ Ngựa còn đang mải nhìn xunh quanh thì nghe giọng lão tiều phu nói :
- ...............
( he he, xem người khách mà trọng tài muốn là ai nào. )
) , mảnh áo rách để lau nhà, nhưng tự thấy mình không có gì phải hổ thẹn.
