Bản năng và đạo đức , bạn chọn cái nào !

Bản năng hay Đạo đức

  • Bản năng là hàng đầu

    Votes: 13 43.3%
  • Trong mọi hoàn cảnh phải giữ vững đạo đức

    Votes: 17 56.7%

  • Total voters
    30
giọng điệu của HVD đúng là chuối thật, vua quan nhan nhản xúc đổ đi không hết
Câu nói hay nhất trong tuần.
Tuy nhiên tôi cũng xin góp chút ý cho topic này.
Quan trọng là bạn nhìn ngoài đời như thế nào thôi,có người biết xã hội toàn rác rưởi,nhưng ai cũng cho mình là cao quí,đương nhiên đi đâu người ta cũng hô hào đạo đức là hàng đầu,nhưng khi gặp hoàn cảnh tức thời(nhiều khi không cấp bách) nhưng chắc gì đã chọn theo đúng đạo đức.
vả lại đạo đức thì cũng có nhiều khái niệm lắm bạn ạ.
Ta ác với người khác là vô đạo đức,thế ác với bản thân ta thì có đạo đức hay không?
Ta biết bớt xén của công,làm hao hụt ngân quĩ là vô đạo đức,nhưng khi ta nhìn người khác khó khăn,bần cùng mà phải làm chuyện vô đạo đức đó,ta lai kiện cáo họ thì có gọi là đúng lương tâm hay không??
 
Câu này chỉ hay nhất trong ngày là cùng, bây giờ mới đàu tuần mà =))
 
Són khanh có mặt trên Yahoo không,ta bàn một chút
 
Bản năng giúp con người tồn tại. Đạo đức là cái vỏ bọc giúp con người ta có chỗ đứng trong cộng đồng!
Bản năng là cái vốn có, đạo đức là do con người dựng nên. Hoàn cảnh xã hội khác nhau thì chuẩn mực đạo đức khác nhau nhưng bản năng thì không bao giwof thay đổi!
Bản năng là cái thực, đạo đức chỉ là khái niệm!
Vấn đề cần quan tâm là: giới hạn chịu đựng khiến con người ta phải lột bỏ vỏ bọc đạo đức để bộc lộ bản năng! Ở từng cá nhân khác nhau, giới hạn này là không giống nhau.
 
đạo đức là do học được và có thể giữ
bản năng chỉ bộc lộ ra khi gặp khó khăn mà ko thể giãi quyết
 
Bản năng giúp con người tồn tại. Đạo đức là cái vỏ bọc giúp con người ta có chỗ đứng trong cộng đồng!
Bản năng là cái vốn có, đạo đức là do con người dựng nên. Hoàn cảnh xã hội khác nhau thì chuẩn mực đạo đức khác nhau nhưng bản năng thì không bao giwof thay đổi!
Bản năng là cái thực, đạo đức chỉ là khái niệm!
Vấn đề cần quan tâm là: giới hạn chịu đựng khiến con người ta phải lột bỏ vỏ bọc đạo đức để bộc lộ bản năng! Ở từng cá nhân khác nhau, giới hạn này là không giống nhau.

chí lý chí lý,đúng thật là như thế đó
 
Ai nói gì cũng đúng không có chính kiến chỉ ăn theo ;))

Bản năng giúp con người tồn tại. Đạo đức là cái vỏ bọc giúp con người ta có chỗ đứng trong cộng đồng!
Bản năng là cái vốn có, đạo đức là do con người dựng nên. Hoàn cảnh xã hội khác nhau thì chuẩn mực đạo đức khác nhau nhưng bản năng thì không bao giwof thay đổi!
Bản năng là cái thực, đạo đức chỉ là khái niệm!
Vấn đề cần quan tâm là: giới hạn chịu đựng khiến con người ta phải lột bỏ vỏ bọc đạo đức để bộc lộ bản năng! Ở từng cá nhân khác nhau, giới hạn này là không giống nhau

neverwon nói tay ngang quá rốt cuộc là chọn cái nào ;)). Ta vẫn thích câu nói "Người ta thường suy nghĩ theo khuynh hướng nói theo sỡ học nhưng lại làm việc theo thói quen "

Vốn dĩ bản tính là cái vốn có của con người nhưng thực chất là do tiếp thu từ gia đình và dòng máu chứ đâu phài mới sinh ra đã có . Cậu nói vậy không được thực chất bản tính là thừa hưởng từ dòng họ , đạo đức là thừa hường từ xã hội . Đôi khi chính đạo đức lấn áp bản tính mà con bản tính thay đổi chứ thực chất cả hai không thể trường tồn mãi
 
Người ta thường suy nghĩ theo khuynh hướng nói theo sỡ học nhưng lại làm việc theo thói quen "
Hừm,theo ta nghĩ,để tìm được một người thực sự là có đạo đức vượt qua giới hạn mà Ý nói thì rất khó,nhưng không có nghĩa là không có.Ý cứ tìm đi,thế nào cũng có lúc tìm được người đấy thôi.
 
Thay vì cố gắng tìm kẻ ấy bản thân ta hãy làm người đó . Khó ló khôn chứ đâu bó cái khôn .
 
Ít nhất là phải thỏa điều kiện:nhu cầu bản thân đạt được đã vượt qua được ham muốn của bản thân,Ý đã đạt được điều đó chưa.
Nhu cầu thì nhiều lắm cả về vật chất và tinh thần.
 
cái gọi là ham muốn chính xác là mong ước của bản thân mỗi con người mà hỏi ai không có ước mơ . Vấn đề đặt ra không phải là nhu cầu đã vượt qua ham muốn của bản thân mà là ước mơ của mình đã đạt được chưa .

Bởi vậy nếu ta chưa làm hết cái ước mơ của mình thì ham muốn còn hoài . Ước mơ cuối cùng cũng đạt được chỉ là không biết là lúc nào .
ước mơ tồi thiểu đã hoàn thành chỉ là không biết chừng bao lâu . Như vậy con người mà Ý muốn trờ thành hoàn toàn có thể làm được. Vấn đề là thời gian .
 
Có nhiều loại ham muốn,có cái tồn tại rất lâu trước khi nó đạt được,Ý gọi nó là ước mơ,ta cũng tạm chấp nhận,nhưng cũng có ham muốn xảy ra trong hoàn cảnh tức thời.Vả lại ngoài ham muốn còn nảy sinh một số vấn đề khác.

Lấy ví dụ như của dachirru,khi ta ngồi gần bạn gái,thì bất chợt nảy sinh cái ham muốn được...nhưng đồng thời nó cũng mâu thuẫn với một ham muốn khác :ham muốn được người ấy đánh giá là một người đứng đắn chẳng hạn,vì vậy hai ham muốn ấy đấu tranh với nhau ,cái nào thắng thì kết quả sẽ nghiêng về cái ấy.Và những yếu tố khác ta nói có thể là sự lo âu và khó chịu.Như vậy cái việc kiềm nén hay không chưa chắc đã phụ thuộc vào cái mà nhiều người ngộ nhận là đạo đức,vì vậy mới có lí thuyết cho rằng đạo đức chỉ là cái vỏ bọc.
Vậy trừ khi ta không hề nảy sinh cái ham muốn ấy,mà ta bận suy nghĩ về chuyện khác không có lợi cho bản thân ta,đạt được điều đó không dễ chút nào.
 
Vậy chúng ta quay về vấn đề ban đầu .

ý chưa bao giờ nói chuyện ấy dễ chỉ nói chuyện ấy hoàn toàn làm được . Thực chất càng lớn ham muốn bộc phát càng suy giảm . Một phần do tác động của xã hội , một phần do bản năng lấn áp và hoàn thiện hơn .

CHúng ta nhiều người khi gặp tình huống trên sẽ có cái cư xử như vậy , nhưng cũng có người không có . Thậm chí họ không cảm nhận cái ham muốn bộc phát ấy xuất hiện . Vấn đề ham muốn ấy xuất hiện đa phần là giới trẻ khi mà đang trong thời kỳ động dục (rất tiếc phải nói như vậy ) . Như vậy một phần bản năng do vật chất con người điều khiển . vì thế chuyện rèn luyện được tính cách không ham muốn bộc phát ấy hoàn toàn là chuyện có thể làm được .
 
Người ta nói kẻ thù lớn nhất của con người là bản thân anh ta là như vậy,anh có thể đánh bại nó lần này nhưng lần khác nó lại tiếp tục xuất hiện.Cảnh giới rất khó đạt được là:trong người không tồn tại kẻ đó nữa-->god :x
 
kẻ thù lớn nhất của chúng ta là bản thân mình là cuâ nói của đạo phật nhưng cũng chứng minh có người làm được . Ấy là ai chắc khỏi nói =))
 
Nhân nói về đạo phật, tui xin viết cho các bác toàn bộ 14 điều răn của phật để các bác tham khảo nhé:
1. Kẻ thù lớn nhất của đời người là chính mình
2. Ngu dốt nhất của đời người là dối trá
3. Thất bại lớn nhất của đời người là tự đại
4. Bi ai ớn nhất của đời người là ghen tỵ
5. Sai lầm lớn nhất của đời người là đánh mất mình
6. Tội lỗi lớn nhất của đời người là bất hiếu
7. Đáng thương lớn nhất của đời người là tự ti.
8. Đáng khâm phục nhất của đời người là vươn lên sau khi ngã
9. Phá sản lớn nhất của đời người là tuyệt vọng
10. Tài sản lớn nhất của đời người là sức khỏe, trí tuệ
11. Món nợ lớn nhất của đời người là tình cảm
12. Lễ vật lớn nhất của đời người là khoan dung
13. Khiếm khuyết lớn nhất của đời người là kém hiểu biết
14. An ủi lớn nhất của đời người là bố thí.
Đó, như các bác thấy, trong 14 điều răn đó, điều răn nào cũng đầy đạo đức, không 1 chút bản năng. Vậy, đạo đức phải luôn ở trong tâm. Con người phải dẹp bản năng để cho cái đạo đức được tôn vinh, để cho nó đúng với cách hành xử của 1 con người.
 
Đạo đức hình thành từ các giá trị của cuộc sống, trong đó có bản năng :-"
Nếu ko có hành vi thuần bản năng thì lấy đâu ra sự đánh giá đạo đức với bản năng đó.
Lấy ví dụ của ta : nếu ko có lòng tà dâm vốn là bản năng của giống đực thì làm gì có sự đánh giá đạo đức đối với ta nếu ta giở trò với bạn ngồi bên cạnh .
Câu nói của Xì đưa ra còn có thể suy nghĩ theo 1 lối khác :
- Nhận thức được bản thân là trí tuệ cao nhất của con người.
Kẻ địch hay là bạn cũng vẫn còn khó nói :-"
 
Nói như ngươi thì cũng huề vốn.
Nếu không có bóng tối thì ngọn đèn có tỏa sáng được không?Rõ là không,nhưng nếu như không có bóng tối thì vẫn có ánh sáng,mặc dù người ta đã không còn đề cao vai trò của nó.Tuy nhiên bóng tối tạo ra để con người được nghỉ ngơi,đôi khi hành động theo bản năng cũng là một nhu cầu mà con người không thể thiếu được.
Có những bản năng không hề liên quan gì đến đạo đức cả,ví dụ như cái chuyện ăn uống ngủ nghỉ như ta nói ở trên và thậm chí là chuyện .. nữa.Vì vậy cái thứ bản năng được gắn liền với đạo đức là cái thứ bản năng gắn liền với ham muốn cá nhân.
Ta vẫn thích cái ý kiến của Ý,luyện tập như thế nào để ham muốn không bộc phát điều đó cũng khó,như ta xem trong một bộ phim Quan Vũ có nói:khi canh giữ hai chị,ta cũng cảm thấy khó chịu,vì trời sinh ra ta vẫn là người đàn ông.
 
như ta xem trong một bộ phim Quan Vũ có nói:khi canh giữ hai chị,ta cũng cảm thấy khó chịu,vì trời sinh ra ta vẫn là người đàn ông.

Trùi ui, Cigar huynh kiếm đâu ra câu nói độc thế. Quan Vũ cũng phải khó chịu khi canh giữ 2 chị, nhưng cái bản năng của ông đã được ông giấu kĩ tận trong thâm tâm chứ có được bộc lộ ra ngoài đâu. Đó chính là đạo đức đè bẹp cái bản năng của 1 người làm em đối với 2 người chị - là vợ của đại ca mình. Những người nhân nghĩa không bao giờ để cho bản năng chiến thằng đạo đức của cá nhân mình.
 
Ta lại hỏi : ko có bóng tối thì ánh sáng tồn tại để làm gì ? và ngược lại ko có ánh sáng thì bóng tối tồn tại làm gì ? đây là 2 mặt tồn tại song song, sao lại so sánh với chuyện đạo đức và bản năng đc.
Theo ta cái mà ta gọi là bản năng là do nhận thức của con người, bản năng nào tốt, bản năng nào xấu đều là cách gọi của con người. Cho nên giá trị bản năng trong lòng mỗi người đều khác nhau, điều này cho thấy cái giá trị đạo đức cũng khác nhau.
 
Back
Top