Có vẻ nặng triết lý nhà Phật nhỉ.
Tôi thì cũng rất thích các chuyện tâm linh, vô hình... nhưng một vài vấn đề ví dụ chuyện của ông quả thật chưa thuyết phục lắm. Nhất là cái chuyện tiền kiếp - hậu kiếp, ngay từ cái khâu "dân số" đã khó giải được rồi. Cho nên, kéo theo nó là chuyện "kinh nghiệm kiếp trước"... cũng chưa đủ logic. Còn chuyện cảm thấy tội lỗi hay ko cái này là do ảnh hưởng từ xã hội, từ trải nghiệm bản thân ở chính quá khứ sống trong "mạng" này chứ chưa nói đâu xa đến "kiếp trước". 1 đứa trẻ từ nhỏ không ai dạy dỗ, làm chuyện ngỗ ngược, xấu xa còn được gia đình bạn bè người thân ủng hộ thì dĩ nhiên nó sẽ cảm thấy vậy là bình thường, chẳng có gì phải cắn rứt cả. Như cái chuyện ăn thịt, ngàn xưa đến giờ con người vẫn săn thú ăn thịt, thì bây giờ lại sinh ra chuyện thấy "xót xa" khi phải giết thịt, ăn thịt, chuyển sang ăn chay trường, ăn cây cỏ (mà theo tôi thì cây cỏ nó cũng có sự sống đấy, ko sự sống sao nó nảy mầm, lớn lên, vươn theo ánh sáng, và già úa hay tổn thương thì chết đi ?). Có phải tất cả trải nghiệm đó đều do cuộc sống này quy định hay không ?
Nhân-quả theo tôi nghĩ thì nó chỉ như 1 bài toán. Ta có A, ta có B, thì A+B sẽ thành C. Những gì ta làm, những gì ta đang vận động có 1 "vận tốc", 1 xu hướng đã xác định, thế nên cuộc đời như 1 bài toán phức tạp, mà trong đó kết quả đã định sẵn. Tuy nhiên mọi thứ chỉ có tính tương đối, nếu như chút gì đó trong bản thân, hay trong sự vận động có sai lệch đi, kết quả cũng vì thế mà khác đi. Mà cũng có thể sự "thay đổi" đó thực chất đã nằm trong tính toán của số phận

Để rồi kết quả ra vẫn không khác gì ?!
Cảm giác rằng sự vận động của cuộc sống nó khá hòa hợp với kiểu bói bài Tarot, trong đó mỗi lá bài mang 1 "lực" (force), tổng hợp các lực bao quanh số phận của 1 người để tìm ra hướng vận động, biết được kết quả tương lai gần nó sẽ lái ta đến đâu. Tuy nhiên về lâu dài thì ko rõ, vì mọi thứ có lẽ sẽ còn thay đổi. Bói toán cũng thế càng gần càng chính xác, càng xa thì... càng chệch đi.