Hôm nay tình cờ thấy thread này, ghé vào đọc, đọc xong mới thấy nó chả có ý nghĩa gì.
- White list thì ít: hình như toàn các chỗ thân quen với mấy bạn trên này (đoán vậy, no hard feelings)
- Black list thì nhiều: thực tế là các cửa hàng bán đồ xách tay thì chỗ nào mà chả có phốt, không ít thì nhiều, mấy chục ngàn máy bán ra cũng phải có trên dưới vài chục hoặc 100 máy có vấn đề, lại đụng thêm khách hàng có nhiều dạng, nhân viên cũng có nhiều dạng -> thành phốt (xem thêm ở ý grey list phía dưới). Ở Việt Nam thì hên xui, tùy hứng và dựa vào độ tỉnh táo của bản thân mình là chính thôi
- Grey list có như không: đừng đòi hỏi quá cao về chất lượng phục vụ ở Việt Nam, vì nhân viên ở các cửa hàng điện thoại hầu như làm gì có học vấn cao hay được đào tạo bài bản về chăm sóc khách hàng đâu (nếu học vấn cao họ đã đi làm nghề khác), thế nên chuyện khách hàng có nhiều kiến thức hơn nhân viên cửa hàng điện thoại là điều hết sức bình thường, khắt khe về khoản này quá dễ thành cực đoan
Bên cạnh đó, do hơi bất ngờ vì vụ "bí quyết thành công của Hnam" trước giờ chưa từng nghe, tôi thử lên google search nguyên đoạn "hnam ko có khả năng bảo hành..." thì thấy ngoài thread này ra, cụm trên chỉ xuất hiện ở 1 thread khác bên gsm.vn:
http://gsm.vn/f538/h-nam-ban-hang-lua-dao-274741/index2.html
Đọc xong thì thấy cái nick post bài đó mới gia nhập từ tháng 2, cùng thời điểm với lúc chủ thread bên đó lập chủ đề, mà chỉ post đúng 1 bài, chẳng khác gì kiểu đối thủ dìm hàng lẫn nhau vậy. Không đáng tin cậy chút nào để có thể dùng làm dẫn chứng.
Nói tóm lại, tôi thấy tiêu chí dùng để xếp loại black-white-grey list trong thread này hoàn toàn không ổn. Đánh giá khách quan hầu như không có, chỉ thấy những cảm nhận chủ quan, dựa trên những lý lẽ mơ hồ và thậm chí là còn không hiểu rõ bản chất của thị trường điện thoại xách tay Việt Nam. Thế thì xếp loại làm gì?