- 25/4/05
- 6,786
- 1,835
Lần trước ta vừa làm quen với đệ của Jimi Hendrix, bây giờ có lẽ sẽ vô cùng thích hợp để đến với Buddy Guy - được cho là nguồn cảm hứng cho những Eric Clapton, Jimi Hendrix hay Stevie Ray Vaughan...
Mặc dù thường không có điều kiện tiếp xúc với âm nhạc, nhưng những cậu bé da màu khi sinh ra thường có một khả năng cảm nhận nhịp tuyệt hảo. Với Buddy Guy, sự nghiệp guitar của ông chỉ bắt đầu với cây đàn Diddley Bow 2 dây (một loại đàn tự làm có nguồn gốc từ Phi Châu). Tự học là chính, nhưng bù lại bù đắp cho ông một kinh nghiệm sâu sắc thay cho cái nền tảng chắc chắn ở những người được đào tạo đầy đủ. Ở cái tuổi 71 - độ tuổi thất thập cổ lai hy nhưng Buddy Guy vẫn tiếp tục thứ âm nhạc blues với cảm hứng vô hạn của mình.
Có thể nói album Bring ‘Em In là một album gần như all-star khi có sự tham gia của những tên tuổi nổi tiếng như Carlos Santana, Tracy Chapman, John Mayer, Anthony Hamilton, Robert Randolph và Keith Richards. Tuy vậy, tất cả những diễn viên phụ này chỉ là để góp phần tôn vinh diễn viên chính – Buddy Guy đáng kính của chúng ta.
Là ảnh hưởng cũng như mơ ước cho các guitarist tên tuổi lẫn nhưng power trio sau này, Buddy Guy tiên phong cho việc sử dụng distortion và hiệu ứng feedback. Phong cách chơi guitar với sự luân chuyển giữa âm lượng và nhịp điệu, một chút ngẫu hứng đặc trưng quyết định bởi cảm xúc dạt dào và giàu có của ông. Những câu solo khá dài, tích hợp nhiều giữa hai kỹ thuật hammer-on và pull-offs cũng là một trong những đặc trưng tiêu biểu. Cũng cần nói thêm về phong cách biểu diễn live của Buddy Guy – tràn đầy năng lượng và cảm xúc, thường những câu solo của ông thường được improvisation, kết hợp cùng với một chút kỳ quặc với khả năng chơi guitar bằng drum stick, vừa đi qua lại sân khấu vừa thong thả solo, hoặc có khi một tay mở bia, tay kia vẫn đảm nhận nhiệm vụ chơi đàn.
Buddy Guy vốn là một self-taught guitarist, nhưng ông lại điều phối hoàn hảo kỹ thuật của một guitarist với cảm hứng của mình (hay phải nói là ngẫu hứng). Điều đó giúp cho chất blues của Buddy Guy không hề khô khốc mà ngược lại còn rất dễ nghe, sâu lắng. Có thể nói Buddy Guy đã đặt nền móng cho blues rock và classic rock sau này, khi phấn lớn những guitarist lớn thời kì thập niên 60s-70s đều ảnh hưởng bởi ông.
Bắt đầu Bring ‘Em In là bốn track Now You’re Gone, Ninety Nine and One Half, What Kind of Woman Is This và Somebody's Sleeping in My Bed giống như một cuốn phim giới thiệu về lối chơi của Buddy Guy cho những ai mới nghe. Mang đậm nét Buddy Guy từ những album trước, bốn track này sở hữu những câu solo đặc trưng, cùng giọng hát mang một chút falsetto, thay đổi nhịp nhàng từ hưng phấn cho tới thư giãn nhẹ nhàng.
Tiếp đến là I Put A Spell On You, một bản cover của Screamin’ Jay Hawkins với sự tham gia của bố già Carlos Santana, điều nay mang lại một chút latin cho ca khúc. Cùng với đó là âm thanh delayed guitar kết hợp wah wah sở trường của Carlos Santana, với nhịp điệu nhịp nhàng nhưng sôi động mang lại một cảm giác mới mẻ hơn cho người nghe.
Sau dư âm của I Put A Spell On You là một đêm thứ bảy ngọt ngào với Buddy Guy trong On A Saturday Night. Bước vào Ain’t No Sunshine cover của Bill Withers khá nhẹ nhàng, những câu solo đứt quãng, sau đó là vocal của Tracy Chapman cất lên, rất tuyệt. “I’ve Got Dreams To Remember” – câu hát đầu tiên bắt đầu cho bài hát cùng tên. Cảm nhận về track này tương đối nhẹ nhàng, êm ả cùng một lyric khá tình cảm. Với sự tham gia cậu chàng đa tình John Mayer, có thể phát hiện ngay khi vocal của cậu chàng cất lên, một track người viết cảm giác như một đoạn gap sau sự sôi động của những track trước.
Robert Randolph - một guitarist xuất sắc với funk và soul, cùng Anthony Hamilton – cũng là một tên tuổi soul và R&B xuất hiện trong Lay Lady Lay (cover của Bob Dylan) thì đáng lẽ đây sẽ là một track xuất sắc. Nhưng cảm tưởng điều ấn tượng duy nhất là vocal, còn phần chung thì không nổi bật bằng original track. Ngoài ra một chút soul cũng được gửi vào nền country rock của track này qua vocal, khá là thú vị.
Lại là một cover tiếp diễn, mà không chỉ một mà là hai – Cheaper to Keep Her/Blues in the Night – hai trong một với tài nghệ của Buddy Guy là một điểm nhấn của album này. Cut You Loose cũng bắt đầu bằng tiếng guitar wah wah, một track dài nhất trong cả album, chủ yếu là những câu solo của Buddy Guy, còn bass/drum thì giữ nhịp suốt cả bài, kèm theo một chút jazz, tiết tấu thay đổi từ phút thứ 5 trở đi mang lại một khoảnh khắc tuyệt vời nhất album, kết thúc bằng giọng hát cắt quãng dần của Buddy Guy.
Price You Gotta Pay - một cover của Keb’ Mo’, cũng là một đệ của Buddy Guy, từng tham gia trong track Ain’t No Sunshine. Đáng kể là sự hiện diện của Keith Richards, với vocal của Buddy Guy khá nổi bật. Nội dung lyric viết về một người đàn ông đối mặt với sự trung thực, một đề tài cũ nhưng đây lại góp phần giúp Price You Gotta Pay là một track xuất sắc nhất album. Tiếp đến là Do Your Thing, track kết thúc của album với một chút níu kéo người nghe hay thay cho sự luyến tiếc của người nghe khi kết thúc album xuất sắc này.
Có hai quan điểm. Một là những tay guitarist nên giải nghệ khi đến tuổi 40. Hai, những năm 60-68 là thời kỳ xuất sắc sung mãn nhất của Buddy Guy. Bring ‘Em In đã đánh bật hai quan điểm trên, cùng với đó là khẳng định nguồn cảm hứng sáng tác vô hạn của Buddy Guy - một tượng đài, hay chính xác hơn là một huyền thoại của nền âm nhạc.
Mã:
http://www.mediafire.com/?znug2e0d2dy
http://www.mediafire.com/?nivymozotqv

Lão hơi màu mè và thay đổi, lên cao trào hơi nhanh, còn Buddy Guy thì có vẻ thích để kệ thế
. Biết thêm đc nhiều cái chưa biết
.
có phải Shuffle ko , hay là j
Và có phải gospel đâu mà nhà thờ