- Chị ...Elena .....
Nalia ngập ngừng gọi tôi quay lại nhìn thì thấy con bé đang cầm 1 nhánh hoa dại trên tay và đưa cho tôi, giọng nó rụt rè :
- Đây là em tặng chị, coi như 1 món quà xin lỗi của em vì đã tấn công chị ở GreenDespair
Thóang phì cười, tôi đưa tay xoa đầu con bé, nó cũng mỉm cười và nắm lấy bàn tay tôi !
- Mình đi thôi chị !!!
Rảo bước trên con đường mòn trong cánh rừng rậm rạp trước mặt, chúng tôi bước đi, tay trong tay dưới những cơn gió nhẹ an hòa mang mùi hương hoa rừng thơm ngát. Đang đi, bỗng Nalia khựng lại, mắt láo liên nhìn xung quanh. Thấy lạ, tôi hỏi :
- Chuyện gì vậy Nalia ??
Sụyt , có tiếng động . Nalia đưa tay lên miệng làm hiệu và nói . Nó rút cặp súng đeo ngang hông, từ từ tiến lại 1 bụi rậm gần đó.
- Đứng yên. Nalia hét lên .
Arh, đừng giết tôi, đừng giết tôi. Tiếng nói lạ của 1 người nào đó vang lên và từ trong bụi rậm, 1 người con trai bước ra, mặt tái mét không còn chút máu!
Bỗng tôi hơi ngạc nhiên, cậu thanh niên này rất giống với Ezan, cả khuôn mặt lẫn vóc dáng...nhưng , làm sao trên đời lại có 2 người giống nhau như đúc đc chứ !!!
Cậu ta đứng đó, nhìn tôi với đôi mắt sợ sệt :
- Cô đừng giết tôi, tôi chỉ tình cờ đi ngang qua đây thôi !!!
- Anh là ai. Tôi hỏi !
Dí cây súng vào đầu anh ta, Nalia gằn giọng :
- Nói mau không tôi bắn
Cậu ta hỏang sợ, ngồi thụp xuống, run rẩy :
- Đừng giết tôi, tên của tôi là Eric, làm ơn đừng giết tôi
Thấy cậu ta quá buồn cười, tôi liền đùa :
- Nalia, giết hắn đi ....
Chưa nghe đc hết câu tôi nói, Eric liền ngã xuống, ngất xỉu còn Nalia ôm bụng cười ngặt nghẽo :
Elena, chị đùa ác quá, hắn ngất xỉu rồi, làm sao đây !!!
- Hừ , con trai con lứa gì nhát thế không biết, không thể để hắn nằm đây đc, đem hắn ra bờ sông với chúng ta, dù sao đêm nay ta cũng phải cắm trại ở đó !
Nalia gật đầu rồi chúng tôi mỗi người quàng tay hắn lên vai và kéo lê trên con đường mòn ra bờ sông.
Sau bữa tối bằng vài con cá nướng mà trên mình chúng đều có 1 lỗ đạn, tôi rủ Nalia ra phía mé sông tâm sự . Tôi hỏi :
- Nalia, tay em ra sao rồi ?
- Khỏe rồi chị à, giờ bình thường giống như lúc trước rồi !
- Nalia, cho chị xin lỗi nhé ...
- Không sao đâu chị à, thật ra em mới là người có lỗi, chính bản thân em còn định giết chết chị kia mà !!
Con bé nói xong, thở dài não ruột..Thấy vậy, tôi quàng tay, ôm nó vào lòng, vỗ về :
- Em đừng buồn nữa, quên chuyện đó đi, đã 5 tháng trôi qua rồi còn gì, quan trọng bây giờ là em đã bị O'Connor lấy hết ký ức, việc tìm lại nó cho em mới là điều quan trọng bây giờ ...mà em không còn nhớ bất cứ thứ gì ư ???
Nalia kẽ lắc đầu :
- Em không nhớ chị à, em chỉ nhớ là 5 năm trước em bỗng tỉnh dậy trong trường húân luyện của O'Connor và đc ông ta huấn luyện để thành 1 Force Acher, ngoài ra những chuyện trước đó em không còn nhớ gì nữa ...!
- GRÀO .....................
1 tiếng kêu lớn bỗn từ đâu phát ra phá tan không gian yên tĩnh giữa đêm khuya. Cả tôi và Nalia liền đứng bật dậy, cầm vũ khí và nhìn xung quanh quan sát , Nalia nói :
- Em thấy hình như nó phát ra từ trong rừng, mình vào đó xem thử !!
Tôi gật đầu rồi cả 2 phóng nhanh vào rừng, không quên cầm theo 1 cây đuốc trong tay .
Đến nơi, không có ai ngòai xác 1 con Hound nằm đó với 1 vết chém dài trên đầu. Xác vẫn còn ấm. Chứng tỏ có người vừa giết chết nó..1 ai đó với kiếm thuật khá cao vì vết chém trên đầu con Hound rất mượt như vết cắt 1 miếng bơ..
Tôi bảo :
- Em đi xung quanh kiểm tra xem, có gì báo cho chị biết :
Sau 1 cái gật đầu, con bé phóng đi, chỉ còn tôi ở lại quan sát con Hound với cây đuốc trên tay.
Bỗng tôi nghe tiêng Nalia kêu lên thảm thiết, tôi bật dậy, phóng theo nơi phát ra âm thanh thì thấy Nalia đã bị thương với 1 nhát chém ngay lưng..biết có chuyện chẳng lành, tôi từ từ rút thanh Dark- Excalibus ( D-E) ra, tiến lại phía Nalia , giọng run run, tôi hỏi :
- Em có sao không ...?
- Không sao chị, chỉ là 1 vết chém nhẹ thôi mà ....
Tức giận, tôi đứng dậy, hét lớn :
- Mau ra mặt đi, đừng chơi trò hèn hạ đó, ra mặt đi đồ khốn !!!
- Phập ........
1 thứ gì đó vừa đi ngang qua đầu tôi và chém gãy đầu cây đúôc tôi đang cầm trên tay , rơi xuống đất và tắt ngúm. Cả không gian xung quanh tôi chìm trong bóng tối khi cả ánh trăng không thể nào chiếu xuyên qua tán lá rậm rạp từ những thân cây cao vút . Bỗng :
- Bùm...bùm..bùm...
Hàng chục quả cầu phép thuật sáng lòa từ đâu bay đến dồn dập chỗ tôi đang đứng. Quá nguy hiểm, tôi liền bế Nalia lên, phóng thật nhanh. Vừa chạy đc vài bước thì tôi liền bị 1 nhát chém từ đâu chém thẳng vào bụng. Gục xuống đánh rơi cả Nalia, tôi đứng dậy, rút nhanh thanh kiếm thủ thế còn Nalia thì đã bất tỉnh từ lúc nào.....
" Kẻ thù ẩn mình trong bóng tối, mình không thể tìm ra chúng, cứ thế này mãi thì sẽ chết chắc " Tôi suy nghĩ....
Bỗng tôi sực nhớ lại ngày xưa chị Helen có dạy tôi 1 phép thuật giúp những đồ vật cầm trên tay phát sáng, dùng để áp dụng cho những trường hợp như thế này. Nghĩ là làm, tôi quay thanh kiếm trên tay và hét lớn :
- Nunara..nacalium..caranoruma ............SHINNING BLADE !!!!
Vừa dứt lời, thanh D-E liền sáng rực lên, soi rõ ràng cả 1 khu vực rộng lớn của khu rừng. Lúc này, những kẻ tấn công chúng tôi đã lộ mặt. Chúng gồm 5 tên, điều mặc đồ đen và ẩn nấp trên các ngọn cây.
Quá tức giận, tôi nghiến răng kèn kẹt , bọn này phải chết để trả giá cho việc bọn chúng đã làm !!!!!
Cắm thanh D-E xuống đất, tôi đưa 2 tay bắt chéo và đọc 1 câu thần chú mà tôi chỉ vừa nghĩ ra trong vài giây đồng hồ trứơc :
- Vanica Josotu.. nakiari Nosuaka...Noetoseum ....Destruction Blade .............!!!!!
Vùng đất vòng quanh thanh kiếm sáng rực lên với 1 ngôi sao 6 cánh ngay giữa đc bao bọc bởi 1 vòng tròn bên ngoài cùng những câu cổ ngữ và làm thanh kiếm trở nên đỏ rực. Tôi rút mạnh thanh kiếm , cầm nó bằng 2 tay rồi bất ngờ kéo mạnh ra . Thanh kiếm tách ra làm đôi với 2 lưỡi kiếm khác nhau..1 lưỡi đỏ rực và 1 lưỡi sáng trắng ....
Thủ thế, tôi nhảy lên cao, cầm cặp kiếm xoay 1 vòng tròng quanh người :
- The Dance Of Death
Từ lưỡi 2 thanh kiếm, hàng ngàng thanh kiếm khác đc tạo ra và chúng lượn vòng xung quanh tôi....
- Giết...Tôi hét lớn
Lập tức hàng ngàn lưỡi kiếm rơi thẳng xuống đầu bọn kia, tạo ra 1 vụ nổ lớn và cày nát cả 1 vùng rộng khu rừng .....
Tôi hạ xuống, khói bụi mù mịt xung quanh. Chờ cho làn khói dày đặc kia tan hết, tôi đảo mắt nhìn thì thấy xác bọn lúc nãy nằm vắt vẻo trên ngọn cây với thân hình hòan tòan biến dạng cùng với những cành cây bốc cháy nghi ngút xung quanh.......