Follow along with the video below to see how to install our site as a web app on your home screen.
Note: This feature may not be available in some browsers.
Những câu hỏi của tomorrow có lẽ câu trả lời là: Không ai hiểu ta hoặc ta không hiểu mọi người. Kết luận như vậy sẽ tốt hơn là tự đặt quá nhiều câu hỏi nhỉ. Trong team, ta luôn là kẻ sẵn sàng giúp đỡ hết mình. Nhiều khi ta gánh vách cả việc của người khác nữa. Nhưng có ai hiểu ta, cái nhận được chỉ là những lời khuyên chân thành "anh chỉ thích hợp làm việc độc lập thôi" hoặc đại loại "Cần quan tâm đến các thành viên khác trong team hơn". Tại sao? Tại sao? Tại sao? À, còn về đối nhân xử thế nữa, người lớn khi nói chuyện hoặc tiếp xúc với ta đều rất quý ta.Phải nói ta là con người tự cao, và cũng có phần tự tin nữa. Ta chưa bao giờ nghĩ mình sẽ thua bất kì ai, việc gì ta đã cố gắng ta sẽ làm được. Dù ta nghĩ mình không bon chen, nhưng cũng có phần tự kiêu lắm, nếu có ai nói khích ta, ta sẵn sàng làm cho bằng được, và đã nhiều lần ta đã làm được như vậy. Ta chưa từng nhận thất bại trong cuộc sống, chí ít là trong khoản học tập và làm việc, nhưng ta thật sự rất thất bại trong việc đối nhân thì phải?
Ta không biết ta sống như thế nào? Có thể ta sống quá nội tâm? Hay ta sống quá lạc lõng? Ta từ nhỏ đã quan niệm rất nặng về đạo đức, ta luôn đối xử với mọi người có thể gọi là lễ phép, đúng nguyên tắc, người lớn tuổi hơn quý ta lắm, ta thừa nhận điều đó. Ta cũng luôn đối xử đúng mực với bạn bè, chưa bao giờ từ chối giúp đỡ ai, nhiều lúc có những cái hại tới ta, ta biết, nhưng ta không từ chối được. Ta tự cảm thấy bản thân mình sống tốt. Nhưng phải chăng ta sống quá khép kín? Bạn bè học, bạn bè trong công việc của ta, khi cần ta chỉ bài, cần ta làm giúp bài, hay khi cần làm giùm công việc của họ, họ lại tìm ta. Còn khi không cần, ai tìm ta? Khi có thông báo gì, ai sẽ là người báo cho ta? Khi ta cần, ta sẽ tìm ai? Phải chăng do ta sống quá khép kín?
Một chút cảm về cuộc sống trong đêm tối...
Lại là một đêm nữa, phải rồi, một đêm nữa, ta lại ngồi đây, nghĩ ngợi lung tung về đủ thứ, cuộc đời, gia đình, người yêu, bạn bè, danh vọng, tiền tài. Thật sự nghĩ tới mà cảm thấy mệt mỏi lắm, nhiều lúc tự nghĩ tại sao lúc nào cũng tỏ ra không có gì, để đến lúc đêm về, hoặc khi không còn ai nữa lại ngồi suy nghĩ về chính mình, về nhiều thứ liên quan tới mình.
Phải nói ta là con người tự cao, và cũng có phần tự tin nữa. Ta chưa bao giờ nghĩ mình sẽ thua bất kì ai, việc gì ta đã cố gắng ta sẽ làm được. Dù ta nghĩ mình không bon chen, nhưng cũng có phần tự kiêu lắm, nếu có ai nói khích ta, ta sẵn sàng làm cho bằng được, và đã nhiều lần ta đã làm được như vậy. Ta chưa từng nhận thất bại trong cuộc sống, chí ít là trong khoản học tập và làm việc, nhưng ta thật sự rất thất bại trong việc đối nhân thì phải?
Gia đình ta không khá giả gì, cũng không phải gia đình học giỏi gì. Cả họ làm nong, con cháu học hành cũng bỏ ngang, ta được giải này giải kia, được vào 1 trường đại học khá tốt phải nói là tự hào lắm, nhưng đôi lúc tự nhiên cảm thấy nặng nề sao đó. Hôm nay ta nghe người nói ta học, ta thành đạt không những vì chính ta, mà còn vì danh dự cho gia đình nữa? Ta nghe mà lặng đi, ta cũng không biết sao nữa, cảm giác nó thế nào đó, khó thở, nặng nề một chút gì đó. Không phải vì ta không tự tin, cũng chẳng phải vì ta không đủ khả năng, đó là vì ta không thể lựa chọn cho chính mình một con đường.
Nhiều người nói ta xui xẻo lắm, thường xuyên gặp tai nạn, 1 người nói ta không tin, 2 người nói ta không tin, nhiều người nói ta lại bắt đầu tin. Đôi lúc ta nghe được ai đó nói: không chung team với... đâu, xui lắm, không phải vì ta không giỏi, ta không tốt. Hay ta nghe má tâm sự:số con xui lắm, từ nhỏ đã gặp hạn rất nhiều ,lòng ta lại se lại. Ta có thật sự xui không ta cũng không biết nữa, nhưng ta bắt đầu tin, vì rất nhiều chuyện đã xảy ra, rất nhiều.
Ta rất ghét nhắc đến 2 từ phản bội, mà ta cũng ghét phản bội. Không hiểu sao ta ghét điều đó thế, khi ta gặp một điều gì đó, hay bị một điều gì đó liên quan tới nó, ta bực lắm. Bực như muốn xé tan nó thành từng mảnh vậy. Vậy mà sao ta vẫn bị? Ta cũng không hiểu nữa, mà không hiểu ta dùng từ như vậy có nặng nề lắm không? Ta đã gặp nhiều chuyện như vậy rồi.
Ta không biết ta sống như thế nào? Có thể ta sống quá nội tâm? Hay ta sống quá lạc lõng? Ta từ nhỏ đã quan niệm rất nặng về đạo đức, ta luôn đối xử với mọi người có thể gọi là lễ phép, đúng nguyên tắc, người lớn tuổi hơn quý ta lắm, ta thừa nhận điều đó. Ta cũng luôn đối xử đúng mực với bạn bè, chưa bao giờ từ chối giúp đỡ ai, nhiều lúc có những cái hại tới ta, ta biết, nhưng ta không từ chối được. Ta tự cảm thấy bản thân mình sống tốt. Nhưng phải chăng ta sống quá khép kín? Bạn bè học, bạn bè trong công việc của ta, khi cần ta chỉ bài, cần ta làm giúp bài, hay khi cần làm giùm công việc của họ, họ lại tìm ta. Còn khi không cần, ai tìm ta? Khi có thông báo gì, ai sẽ là người báo cho ta? Khi ta cần, ta sẽ tìm ai? Phải chăng do ta sống quá khép kín?
Một chút cảm về cuộc sống trong đêm tối...
Đôi lúc ta cảm thấy mình sống hơi ảo nhỉ? Niềm vui của ta hiện giờ chỉ nằm trên mạng, lên mạng đọc một bộ truyện kiếm hiệp nào đó, tìm một tiểu thuyết nào đó, xem một bộ manga, coi mấy episodes anime, ấy vậy mà ta lại cảm thấy vui. Nhưng vui thì sao? Cũng chỉ là bất chợt đến, rồi bất chợt đi mà thôi, khi nhìn lại, hay chính xác hơn, khi quay lại với chính đời thực, vui trong niềm vui ảo bao nhiêu thì buồn trong đời thực bấy nhiêu.
Nhiêu lúc ta cũng muốn ra ngoài cho khuây khỏa một chút, nhưng biết đi đâu nhỉ? Ngồi quán coffee một mình, nhâm nhi ly cà phê đen không đường mà mình vẫn thích, nhìn dòng người qua lại, hay xem một bộ film trên màn ảnh. Đôi lúc cũng có tiếp viên lại trò chuyện với mình, khách quen mà. Nhưng có lẽ mình không có duyên nói chuyện thì phải, mình không phải là người có thể tạo niềm vui cho mình. Rồi lại mò đi nhà sách, một niềm vui khác chăng? Ta rất hay đi nhà sách, ngồi một góc nào đó, đọc một cuốn sách, đôi lúc là một mẫu truyện, cũng có khi là một bài thơ, hay thậm chí là những bài học khô khan, ấy vậy mà ta ngồi cả ngày. Nhưng rồi sao nhỉ? Nhìn qua nhìn lại, cảm thấy mình thật trơ trọi quá đi, đôi lúc ngẫm lại cũng cảm thấy buồn lắm.
Nhiều lúc suy nghĩ, liệu mình cố gắng quay lại thực tại sẽ vui hơn? Hay mình sống trong thế giới ảo sẽ vui hơn? Mình đã nhiều lần thử, thử đi tìm đến cả 2 thế giới. Ta tự nhận mình là con người đặt nặng trách nhiệm, ta không bao giờ vì thế giới này mà bỏ qua thế giới kia cả, ta luôn hoàn thành đúng trách nhiệm của mình. Là trách nhiệm ư? Hay là quyền lợi của ta? Đôi lúc ta nghĩ thế giới ảo và thế giới thực, ở đâu là nơi dành cho ta.
Tản mạn giữa đêm khuya...
online khi đêm về sáng nhận được buzz của 1 người bạn cũng mất ngủ như mình và trong đêm yên tĩnh ấy cảm thấy mình ko cô đơn ...vui vẻ như thể đã quen lâu lắm rồi ,đã từng trò chuyện với nhau ...rồi khóc ngon lành rồi ..
Emo ở nơi công cộng là không tốt [-x
Đã đọc ở đâu đó một điều thế này: Những người điên, người ngoài cho rằng họ bất hạnh, nhưng thật ra họ hạnh phúc lắm. Vì sao? Chính bởi vì họ không phải suy nghĩ gì cả, chính bởi vì họ không phải lo lắng bất kì điều gì cả, họ đang hạnh phúc, họ đang hạnh phúc trong chính cái thế giới của riêng họ. Thật sự, mình nhiều lúc đã nghĩ rằng, không phải suy nghĩ là một điều hạnh phúc...
hay .ủ rủ như mất sổ gạo.
riết rồi cũng chả làm đc gì đâu.
cho hỏi tí emo là gì, tới giờ vẫn ko hiểu :(