_Khùng&Mát:Đúng là cuộc đời của Khổng Minh cho ta rất nhiều bài học qúy giá,mà không chỉ hắn thôi đâu,còn rất,rất nhiều nhân vật khác nữa...
Nhưng điều mà tôi muốn nói là trong cuộc đời và sự nghiệp của họ có rất nhiều sự kiện.Tôi muốn nói đến Quách Gia,tuy cuộc đời ngắn ngủi nhưng những mưu lược và nhất là cách hành động cư xử của ông làm tôi rất hâm mộ.
Đó là một con người có một tâm hồn thông minh,phóng khoáng,bao la,một cái đầu như chứa toàn bộ thiên hạ nhưng lại như không chứa điều gì,đó chính là cảnh giới cao nhất của một tâm hồn phóng khoáng tự nhiên.
Nhờ vậy ông luôn sáng suốt trước mọi tình huống,luôn đưa ra những bước đi hợp lý với cục diện của từng thời kỳ trong một bối cảnh phức tạp lúc bấy giờ...
Về những mưu lược của Quách Gia,tôi không cần phải bàn cãi thêm vì mỗi người có cách nhìn khác nhau tùy trình độ nhận thức và bản chất,sở thích của mỗi người.Cái chính là cách cư xử của ông,bên cạnh một người như Tào Tháo,thì Quách Gia_Quách Phụng Hiếu được biết như một mưu sĩ thân cận nhất.Nếu như tướng chột Ha Hầu Đôn được xem như cách tay mặt thì Quách Gia chính là cánh tay trái của Tào Tháo(Điều này bạn có thể thấy rất rõ trong cãnh đầu tiên của Cao Cao Saga trong game Dynasty Tactics).Hạ Hầu Đôn vốn là anh em họ với Tháo nên rất trung thành và là một tướng giỏi.Nhưng với Phụng Hiếu,một người không máu mủ gì,tại sao ông lại được Tháo coi trọng đến vậy?
Trước hết tất nhiên là những mưu lược,phán đoán luôn luôn chính xác kỳ lạ của ông.Khi Tôn Sách hùng chiếm Giang Đông,nức tiếng Tiểu Bá Vương ai ai cũng lo ngại,thì Quách Gia lại nghĩ hoàn toàn khác,dưới mắt ông coi Tôn Sách chỉ là thứ hữu dõng ít mưu,tính nóng nảy,không biết đề phòng,cộng với nhiều phân tích khác ông nói Tôn Sách không đáng sợ,tất có ngày chết về tay tiểu nhân.Kết quả về cái chết thế nào thì các bạn cũng biết.Việc định Liêu Đông cũng vậy,trong Tam Quốc Diễn Nghĩa có một hồi "Quách Gia dặn kế định Liêu Đông".đay chính là hồi mà tôi thường hay xem nhất và lần nào cũng cảm động và nể phục ông.Qua hồi đó,một con người mưu trí,tận tụy Quách Gia được thể hiện rõ hơn bao giờ hết...
Khi sống ông hoà đồng,cư xử rộng rãi phóng khoáng với đồng sự,tuy có tranh cãi nhưng ông dùng những lý lẽ thuyết phục chứ không cãi suông,điều này khiến cho ông có được sự nể phục và yêu mến của các tướng văn cũng như võ.
Kiến thức của mình khiến cho người khác nể phục,tấm lòng của mình khiến cho người khác yêu mến.
Quách Gia luôn có một cái đầu mở rộng với tất cả mọi người,không câu nệ bó buộc có phần hơi quá của Khổng Minh.
Về tấm lòng,cách cư xử của Phụng Hiếu,tôi muốn so sánh với một người khác,đó là Giả Hủ.Giả Văn Hoà luôn rất khôn ngoan trong cách cư xử của mình,nhưng những gì tôi biết về nhân vật này,đó là sự khôn ngoan lỏi,tức luôn đặt lợi ích cá nhân cao hơn lợi ích của chung.Nhờ vậy Giả Hủ trong suốt cuộc đời mình vẫn an toàn và cũng có đóng góp cho nước Ngụy.Có nhiều người thích cách cư xử đó,nhưng tôi thì không.Còn với Quách Gia,tôi không cho là ông có sự "khôn ngoan",hiểu theo nghĩa bóng.Ông khéo léo,khoáng đạt hơn Hủ nhiều...Những người nhạy cảm thông minh nhìn vào cách cư xử của Hủ sẽ hiểu ngay tên này là loại người nào,thật khác xa lắm so với Phụng Hiếu.
Chính vì vậy khi Quách Gia mất,đã để lại nhiều nuối tiếc cho các tướng và đối với Tào Tháo,có thể nói hắn đã mất một người bạn có thể tin cậy,gửi gắm chia sẻ những khó khăn,một tổn thất không gì bù đắp nổi!
Điều cốt yếu tôi muốn nói chính là như vậy,hãy sống phóng khoáng tự nhiên,hãy có cái đầu mở rộng một chút,đừng ích kỷ,co hẹp gò bó.Cái tình trạng GVN hiện nay cũng thế,có quá nhiều người không có được cái đầu phóng khoáng như vậy,hơn nữa đây chỉ là Net,một thế giới ảo không hơn không kém!Dưới mắt tôi những vụ như vầy như một trò vui vậy

,vì nó không liên quan gì đến cuộc sống của chúng ta cả,hy vọng các bạn trong Hội cũng có ý nghĩ như tôi.Hãy tìm kiếm niềm ưa thích,niềm vui ở HVĐ này,nơi mà bạn coi là mái nhà ảo của mình.
Cảm ơn các bạn đã nghe tôi nói!