to PIA : nói ra đừng giận nhé, cách ăn nói của bác không khác gì bọn lưu manh cả! Đấy là theo cái đoạn phân tích sao Tào Tháo không giết Triệu Vân!
Nói cái thứ hai, bác bảo chiến tranh qua lâu rồi, không nên phí thời giờ với nó! Vậy thì nhân dân ta cần quái gì tự hào với quá khứ của dân tộc, ba lần đánh quân Nguyên, thắng cả Pháp lẫn Mĩ. Theo bác thì có lẽ chẳng cần đâu nhỉ? Vậy thì cần quái gì phải làm kịch, làm phim, nghiên cứu về lịch sử làm gì? Chỉ tổ tốn tiền! Như vậy thì cũng cần vứt quyển sách lịch sử đi được rồi đấy! Ý của bác là như vậy chứ gì! Đáng tiếc, đáng tiếc, chắc bác chưa biết câu :"Nếu anh bắn vào quá khư bằng một khẩu súng lục,thì tương lai sẽ bắn vào anh một quả đại bác!"
Đúng, chiến tranh và hoà bình khác nhau nhiều lắm! Nhưng cái cách đối xử giữa người với người thì không hề thay đổi. Không những vậy, chiến tranh là chỗ con người bộc lộ mình rõ nhất! Trên thương trường cũng vậy, nếu anh không có khả năng, thì anh đừng hòng trụ nổi một ngày! Đã qua rồi cái thời mà "con cháu các cụ cả" (ở Việt Nam thì vẫn còn nhiều, và vẫn cần phải phấn đấu để dẹp bỏ). Bác có biết tại sao doanh nhân lại đi đọc "Binh pháp Tôn Tử" không? Họ không rỗi hơi đâu mà ngồi đọc cho mất thì giờ nếu không có lợi cho họ!
Lịch sử không thể thay đổi! Đúng, nhưng nó để lại cho ta những bài học. Nếu không, người ta mất công tìm hiểu, nghiên cứu lịch sử làm gì chứ? Và bác cũng nên biết, tất cả những gì chúng ta hưởng ngày hôm nay là kết quả của lịch sử!