5
Yêu.
Thế nào là yêu?
Có lẽ tôi biết thế nào là yêu, dù không thể định nghĩa nó bằng lời.
Nhưng suốt cả tuổi thơ của tôi, khái niệm yêu và được yêu nghe sao thật lạ lùng.
Tôi yêu cậu. Nhưng dường như ngược lại, thứ cậu dành cho tôi chỉ là sự thương cảm.
Không, tôi biết cậu không phải là người như vậy. Có lẽ phần nào đó trong thâm tâm cậu vẫn có sự quan tâm dành cho tôi, nhưng tôi vẫn luôn tự hỏi mình rằng…
Đó có phải là yêu?
---------
“Chị biểu diễn múa rối cho tụi em xem tiếp đi, chị ơi !”
Giật mình thoát ra khỏi cơn buồn ngủ thoáng đến, Alicia khẽ quay sang những đứa trẻ vừa gọi mình. Cả đám bọn trẻ đó đang nhìn cô với ánh mắt háo hức mong chờ, như là không thể đợi được một phần thưởng nào đó đã được hứa hẹn từ rất lâu.
Trong người mệt mỏi rã rời nhưng Alicia vẫn không thể từ chối được mong muốn của những đứa trẻ này, nụ cười của chúng, ngây thơ và trong trắng đến nỗi khiến cô không mảy may chút ý định nào về việc khiến chúng phải thất vọng.
Mỉm cười lại với những đứa trẻ. Alicia nhẹ gật đầu rồi lấy hai tay chống lên gối, dùng sức đứng dậy. Khẽ tiến về chỗ trống giữa sân ga, cô lấy ra từ trong người một con rối nhỏ
“Các em vẫn còn nhớ hoàng tử Aramid chứ?”
“A, hoàng tử Aramid ! “-Lũ trẻ đồng thanh-“Còn công chúa Naedera đâu chị?”
Alicia khẽ nói
“Công chúa đã trở về lâu đài của mình rồi các em ạ.”
Bọn trẻ tròn mắt
“Nhưng tại sao? Hoàng tử đã cứu được công chúa rồi, đáng lẽ họ phải hạnh phúc bên nhau chứ?”
Nhìn một lượt qua bọn trẻ , Alicia nói
“Các em nói chị nghe xem, một công chúa thì xứng đáng với một hoàng tử hay một chiến binh thấp kém hơn? Dù là cả hai người họ đều là người cứu cô ấy ra.”
“Tất nhiên là hoàng tử rồi ạ.”-Bọn trẻ lại đồng thanh
Đôi mắt của Alicia chợt thoáng lên một cái nhìn buồn bã.
“Vậy sao…?”
“Vâng, hợp với cô công chúa xinh đẹp chỉ có thể là một vị hoàng tử khôi ngô tuấn tú thôi ạ.”
“Đó chính là lý do mà…”-Alicia nói, khẽ nhìn qua con rối bên tay trái mình-“…cả Aramid và Naedera đã không thể nào đến được với nhau.”
Bọn trẻ bỗng ngơ ngác nhìn nhau, rồi nháo nhào lên hỏi “tại sao?”
“Bởi vì…”-Alicia nhẹ nhàng trả lời-“Người chiến binh thấp kém đã giả dạng một hoàng tử để cứu công chúa, dù biết được thân phận thực sự của anh ta, cô vẫn chấp nhận lời cầu hôn của người chiến binh. Nhưng khi công chúa trở về được lâu đài của mình thì…”
Cô kết thúc lời nói của mình bằng một đoạn để lửng
“Thì sao ạ?”-Bọn trẻ đứa nào đứa nấy cũng đều nhướn cả người lên, tập trung cao độ nhìn về chỗ Alicia.
Alicia chưa kịp đáp lại bọn trẻ thì chợt có một người đàn ông xuất hiện, chen ngang vào lời nói sắp bật ra từ môi cô. Ông ta nhìn về lũ trẻ rồi nói
“Này các con, làm phiền người ta cả ngày rồi vẫn chưa đủ sao? Sao không về ngủ sớm và để chị ấy nghỉ ngơi một chút đi nào !”
Một thằng bé trong đám bỗng tỏ vẻ bất bình, nó giãy nãy lên
“Không ! Con muốn nghe tiếp câu chuyện của chị ấy cơ !”
Ngườn đàn ông - là cha của đứa trẻ đó - gằn giọng
“Bố đã dặn con thế nào? Chơi phải có giờ có giấc, ngoài ra cũng không được làm phiền người khác khi họ đang mệt, nhớ không?”
Thằng bé bĩu môi
“Dạ…nhớ.”
“Nhớ rồi thì mau theo bố về thôi.”-Người đàn ông nói rồi chỉ những đứa trẻ còn lại-“Các cháu cũng mau về luôn đi, ta thấy cha mẹ các cháu đang tìm đấy.”
Nghe vậy, lũ trẻ đành ủ rũ, cùng nhau tạm biệt Alicia rồi giải tán, người đàn ông kia cũng dắt tay con trai ông ta đi, nhưng chỉ được vài bước thì ông chợt quay lại
“Này cháu gái, cháu vẫn còn đang chờ ai đó à?”
“Dạ, vâng ạ.”
“Ta thấy cháu đã có mặt ở nhà ga này trước cả khi gia đình ta tới nhưng…vẫn chưa thấy cháu đón tàu. Không lẽ người cháu đợi giờ này vẫn chưa tới ư?”
“Dạ vâng…đúng là vậy ạ.”-Alicia buồn rầu đáp
“Thế thì ta nghĩ cháu cũng nên thôi chờ đi thôi, đã gần nữa ngày trời rồi, chắc là họ không đến đâu. Vì vợ ta bảo thấy cháu cứ ngồi mãi ở đây thấy tội quá.”-Người đàn ông nói, giọng thông cảm.
“Cám ơn bác đã quan tâm ạ, nhưng người cháu đợi đã hứa nhất định sẽ tới nên bác đừng quá lo lắng.”-Alicia mỉm cười
“Ừm, cũng mong là vậy, nhưng đừng cố quá nhé, thôi ta đi đây, chào cháu.”
“Vâng, chào bác ạ.”
Người đàn ông khẽ để lại một chút cái nhìn ái ngại của ông cho Alicia, rồi sau đó lại tiếp tục cùng đứa con trai của mình bước đi.
Nữa ngày ư? Alicia dùng tay chống lên trán rồi bật cười, như tự mỉa mai chính mình.
Cô đứng đợi ở cái nhà ga này đã hơn 3 ngày rồi.
Thế nhưng, lý do gì mà tại sao người ấy vẫn chưa đến đây?
Vị công chúa kiều diễm không lẽ vẫn còn mang sự thờ ơ với người chiến binh tầm thường năm nào?
---------
Joseph thở phào nhẹ nhõm, anh cuối cùng cũng đã có thể bắt được một chuyến xe cho quá giang đến Fullcore, dù phải mất cả tiếng đồng hồ đi bộ dọc qua khu luân chuyển hàng hoá cách không xa New Kroy lắm. Đó vốn chỉ là một bãi đất trống với gạch vụn nhưng diện tích lớn, nhưng lại nằm gần những con đường còn khá nguyên vẹn nên đã được một vài nhóm đầu tư tư nhân sử dụng để kinh doanh các loại xe chở hàng tải trọng nhỏ. Tuy dùng đồ chùa nhưng những nhóm này cũng đã có công tu bổ lại khu đất trống cùng mấy con đường nên chẳng ai thấy phiền cả khi coi chúng là của họ. Dù gì khi đã bắt được một chuyến đi ké đến nhà ga bằng xe của những người đó thì Joseph thấy không cần phải quan tâm thêm về việc đó chi nữa.
Chiếc xe mà Joseph đi nhờ là một chiếc xe chở bột, bột năng hay bột mì gì đó, anh cũng không rõ vì bản thân ít tiếp xúc đến chúng, nhưng mỗi khi đang đi mà chiếc xe bị xóc lên là y như rằng anh phải nín thở lại, tránh số bột rơi vãi trên xe văng đến tận mũi. Trong khoang đằng sau xe - nơi Joseph ngồi, đối diện với anh là một người phụ nữ hơi lớn tuổi, chị ta đang ẵm một đứa bé trên tay. Thằng bé ngủ rất ngon lành, cho dù không biết đã bao lần xe xóc lên khiến người phụ nữ kia lẫn Jose muốn ngã khỏi chỗ ngồi của mình.
Suốt thời gian sau đó của chuyến xa, việc ngồi không nhiều tiếng đồng hồ từ lúc chiều tà đến khi trời tối mịt đã khiến cả hai người lớn đều cảm thấy mệt mỏi và nhàm chán đến cực hạn. Cảm thấy có lẽ cần phải thay đổi không khí một chút cho đỡ căng thẳng, Joseph bèn mở lời trước
“Con của chị…thằng bé…nó ngoan quá nhỉ?”
Người phụ nữ kia chợt giật mình khi nghe Jose cất tiếng nói, cũng không lạ khi từ nãy đến giờ cả hai đều câm như hến, đổi lại là Jose anh cũng sẽ không nghĩ là người ngồi đối diện mình nói trong một thoáng bất chợt như vậy.
“Ngồi không mãi cũng chán, chúng ta trò chuyện một chút nhé chị?”
Người phụ nữ dùng ánh mắt ái ngại nhìn Jose trông thoáng chốc, rồi sau đó quan sát xung quanh một chút, điệu bộ như xem có ai không, dù chị ta biết chắc là chẳng có ai ngoài họ cả. Sau cùng, khi đã chắc chắn điều gì đó, chị ta mới khẽ lên tiếng
“Cậu không cần gọi tôi là chị đâu.”
Jose giật nảy cả người, giọng nói của chị ta…sao nghe giống giọng đàn ông
‘Người phụ nữ’ gỡ chiếc khăn che mặt của chị ta xuống, sau đó gỡ mái tóc giả ra, để lộ ra một thằng cha già mặc đồ phụ nữ trông như bị bóng.
Bị bất ngờ hoàn toàn trước tình cảnh phía đối diện mình, Jose lắp bắp
“Chị…à không…anh…là đàn ông hả?”
Người kia thở dài một cái, rồi đặt thằng bé trên tay xuống ghế cái ‘Bộp’. Jose suýt tí nữa đã nhảy đụng đầu vào nóc xe.
“Đừng lo, là búp bê thôi.”-Người đàn ông bóng nói
“Hèn chi…”-Jose giờ đã hiểu tại sao thằng bé kia lại ngủ ngon giấc và lâu dài đến thế
Jose chợt nghĩ là hình như người đàn ông này muốn tháo bỏ cái lớp hoá trang kia lâu rồi, nhưng vì ngại có anh ở đây nên không dám. Có lẽ thấy Jose bắt chuyện trong có vẻ khá thân thiện nên ông ta quyết định…làm tới luôn.
“Sao anh lại phải hoá trang thành ‘phụ nữ đang trong thời kỳ chăm sóc con’ thế kia?”-Jose hỏi
“À…chuyện này…”-Người đàn ông kia lại thở dài-“Cậu biết đấy, chàng trai trẻ, thế giới của chúng ta bây giờ rất là khắc nghiệt, những kẻ nhỏ con như tôi đây rất khó để mà sống sót, tranh giành với đám thanh niên trẻ khoẻ ngoài kia. Cho nên…”
“Ồ, cho nên anh phải dùng đến…ừm…hạ sách này?”-Joseph nói, ngập ngừng ở hai chữ ‘hạ sách’.
“Ừm…trông thật kỳ cục khi giả dạng phụ nữ nhưng…sống ở thời buổi này, cậu phải biết tận dụng hết mọi lợi thế vốn có của mình.”-Người đàn ông nói-“Lợi thế của ta là vóc dáng nhỏ con cùng kinh nghiệm chăm sóc trẻ em học được trong thời gian phụ việc các y sĩ. Tuy là chẳng đáng tự hào gì cho lắm với một người đàn ông, nhưng nhờ chúng mà ta đã làm được hàng tá những việc mà những gã to con lực lưỡng đôi khi cũng không thể.”
“Cụ thể như những thứ gì?”-Jose tò mò
Ông ta cười, phẫy nhẹ tay như tỏ ý không muốn đề cập đến
“Chỉ là những lợi thế rất vụn vặt thôi, nhưng trong thời buổi này thì chúng có thể ảnh hưởng đến nhiều chuyện trọng đại khác. Tốt nhất là ta không nên nói rõ cho cậu nghe vì rất kỳ cục, hơn nữa, một người trông có vẻ thật thà như cậu sẽ không chấp nhận chúng đâu.”
Như bị nói trúng cái ý nghĩ của mình, Jose cũng đành thú nhận
“Vâng, tôi thấy như thế giống như là lợi dụng sự thương hại của người khác vậy.”
Người đàn ông lại cười
“Ha ha, thuở đầu khi làm chuyện này, tôi cũng thấy mặc cảm tội lỗi ghê gớm ở trong lòng, khi mà có lúc có nhiều người tặng tôi cả phần ăn của họ chỉ vì thấy đứa bé tôi ẵm trên tay. Dần dà rồi, tôi không còn cảm thấy ray rứt khi nhận đồ của họ nữa, nhưng tôi cũng tự hứa với mình là chỉ nhận những gì thật cần thiết, vì ít nhất tôi cũng còn lòng tự trọng của một con người.”
“Thật mừng là anh đã suy nghĩ như vậy, cho dù anh thừa sức để làm ngược lại.”-Jose nói.
“Tất nhiên rồi, tôi chỉ muốn sống sót chứ đâu có muốn trở thành kẻ xấu xa, và tôi cũng không muốn sau này chết phải xuống địa ngục nữa.”
Jose ngạc nhiên nhìn ông ta, đã lâu rồi anh mới được nghe lại những thứ này
“Anh…theo đạo Thiên Chúa à?”
“Ừm, tôi mới theo đạo cách đây vài năm thôi, lúc còn làm việc ở bệnh viện thuộc nhà thờ, tôi thấy hầu hết ai ở đó, sau khi làm việc xong cũng đều đến thánh đường đọc kinh, cầu nguyện cho nên cũng bắt chước đi theo. Dần dà thì tôi cũng đến đó thường xuyên hơn vì ban đêm hầu như chẳng có gì để làm…”
“Tôi thì không có đạo, nhưng nghe cha của tôi nói thì ngày xưa tôn giáo này rất phổ biến, gần như một nữa thế giới đều theo nó, cho dù nó chẳng đêm lại cho họ lợi lộc gì cả.”-Jose nói rồi chợt hồi tưởng một thoáng chốc về ký ức đó của mình.
Cho dù chẳng cư dân nào ở New Kroy theo đạo, nhưng gần như nhà nào cũng đều có một cái thánh giá, đặt đó như là một vật tượng trưng trong nhà. Nó không hẳn là đại diện cho thứ sức mạnh tâm linh nào, mà chỉ có mặt như là một sự an ủi hay hồi tưởng về cái gì đó đang dần biến mất khỏi thế giới này.
Người đàn ông nói tiếp lời của Jose khi nãy.
“Ừm, bản chất của tôn giáo vốn là thứ phi vật chất mà, cậu hiến dâng sự tận tuỵ của mình cho nó, còn nó sẽ cho cậu một niềm hy vọng để theo đuổi, chẳng có thứ nào trong cả hai có thể ăn được, nhưng cậu vẫn vui lòng về điều đó.”
Joseph khẽ gật đầu như hiểu ý, rồi anh chợt đổi chủ đề
“Thế công việc ở bệnh viện mà anh nói sau đó đã ra sao, mà rút cuộc anh lại phải giả trang thành phụ nữ rồi đi lang thang thế này vậy?”
Nghe câu hỏi, người đàn ông khẽ đưa ánh mắt nhìn về phía xa, im lặng như hồi tưởng chuyện gì trong chốc lát rồi thở dài
“Cái nhà thờ đó giờ đã cháy ra tro rồi, công việc của tôi ở đó cũng chấm dứt theo.”
Jose suýt nữa đã la lớn ‘Cái gì?’ khi nghe người đàn ông đó trả lời, nhưng rút cuộc thì sắc mặt anh cũng chỉ biểu hiện một chút ngạc nhiên cùng với ánh mắt chứa đầy sự thông cảm. Anh cũng không muốn hỏi đầu đuôi của chuyện đó ra sao, vì sẽ chẳng ai muốn nhắc lại những thứ như vậy đâu, mà biết rồi thì cũng có thay đổi được gì chứ?
Nhưng rồi không như Jose đã nghĩ, người đàn ông kia như muốn bộc bạch hết mọi thứ, ông nói
“Chúng tôi bị một nhóm người tấn công, bọn chúng có đầy đủ vũ trang súng ống như thuộc một đội quân nào đó, tôi cũng chẳng biết là đội quân nào, nhưng chúng cũng đã đến và cướp bóc sạch sành sanh cả ngôi làng đó, còn đốt nhà thờ như thị uy và bắt đi những người đàn ông mạnh khoẻ. Tôi là người duy nhất…không bị bắt đi, lý do thì cậu chắc cũng biết tại sao…”
Suốt quãng thời gian sau câu chuyện đó, cả Joseph cùng người đàn ông kia không nhắc gì thêm đến nó nữa, họ chuyển sang kể về mục đích chuyến đi với nhau. Jose kể cho ông ta về câu chuyện của anh, về bố, mẹ và em gái nuôi của mình và lý do mà anh phải lên đường, nghe xong người đàn ông trợn mắt tỏ vẻ khó tin nhưng rồi sau một lúc trò chuyện, ông cũng từ từ bị thuyết phục.
“Vậy cậu đang ở điểm xuất phát của cuộc hình trình tìm bố, em gái và người mẹ quá cố của mình?”-Người đàn ông hỏi
“Vâng ạ.”
Đưa tay lên cằm suy nghĩ điều gì đó một chốc, rồi nhìn về phía Jose, người đàn ông chợt nói
“Không hiểu vì lý do gì mà tự nhiên ta cảm thấy cuộc hành trình của cậu rồi sẽ thú vị lắm đây.”
“Ơ?”
“Cậu biết không, Jopesh, khi công việc ở nhà thờ của ta không còn, đi lang thang đây đó khiến cho ta tự nhiên muốn trở thành một tiểu thuyết gia.”-Người đàn ông cười lớn khi nói đến đoạn này
“Thật vậy ư?”-Jose hỏi, anh không chắc mình có thể hình dung ra phong thái một tiểu thuyết gia từ người đang ngồi trước mặt của mình.
“Ừm.”-Đáp lại ngắn gọn, người đàn ông chợt với tay lấy bộ tóc giả đeo lên rồi tiếp-“Bởi thế mà ta mong là sau này nếu có gặp lại, thì cậu sẽ kể cho ta nghe những câu chuyện thú vị về chuyến hành trình của cậu để ta dùng nó viết thành sách.”
“Ơ, nhưng…”
“Giờ thì, đã đến lúc ta phải đi rồi.”
Khi Joseph nghe xong câu đó với sự ngạc nhiên thì cũng là lúc chiếc xe chợt dừng lại, anh nhận ra họ đã đến một trạm luân chuyển hàng hoá khác. Xung quanh nơi đây cũng chỉ toàn những căn nhà bỏ hoang như cái họ đã khởi hành, dù nguyên vẹn hơn một chút, lúc này đang là ban đêm nên họ thắp các bóng điện trắng sáng trưng cả một khu vực như một phiên chợ cá vào buổi tờ mờ sáng, dù xung quanh chẳng có cá mà chỉ toàn là các thùng gỗ chất chồng lên nhau.
“Anh định dừng lại ở đây à?”-Jospeh sau khi quan sát một lúc thì quay lại hỏi người đàn ông dường như chuẩn bị xuống xe kia.
Người đàn ông khẽ gật đầu, biết mình sắp phải quay về lốt hoá trang phụ nữ, ông ta nói nhanh
“Tôi định bắt một chuyến xe khác để đi đến bến tàu cách khá xa nơi này, cậu thì còn phải đi tiếp đến nhà ga phải không? Thế thì chúng ta phải nói lời tạm biệt với nhau rồi.”
Nói rồi ông ta lấy khăn phủ che mặt của mình lại, bế đứa bé ‘nhựa’ kia lên rồi bước nhẹ nhàng xuống xe, động tác và dáng đi như là một người phụ nữ thực thụ.
“Mong là chúng ta sẽ gặp lại nhau một ngày nào đó không xa, anh bạn trẻ.”-Người đàn ông nói
“Này, khoan đã, tên của…”-Joseph suýt nữa đã la lớn lên chữ ‘anh’.
“Glory Fonse.”-Người đàn ông đáp, Jose có thể hiểu vì sau anh ta đáp cụt lủn như vậy, một người phụ nữ không thể la lớn ‘Tôi là…’ với một cái tên đàn ông.
“Tạm biệt.”-Jose nói-“Tôi cũng thực sự mong là một ngày nào đó chúng ta sẽ có thể gặp lại.”
Và rồi chiếc xe chở bột mà Jose vẫn còn ngồi trên đó bắt đầu chạy tiếp, rời khỏi trạm luân chuyển nó vừa đặt bánh đến không lâu, hình dáng của người đàn ông mà Jose mới quen nhanh chóng biến mất hút khi chiếc xe chạy xa dần vào bên trong màn đêm. Là kẻ còn lại ngồi trên xe, một cảm giác cô độc kỳ lạ xâm lấn lấy Jose. Mới đây không lâu thôi, anh vẫn còn ngồi nói chuyện với người bạn đường tình cờ kia, tuy ngắn ngủi nhưng cảm giác thật thân thiết và ấm áp, giờ thì, suốt chặng đường còn lại chỉ còn có mỗi mình anh.
Cảm giác cứ như ngày hôm qua, khi anh biết mình là người cuối cùng còn ở lại bên trong căn nhà đó.
Ngửa mặt ngồi nhìn lên bầu trời đêm đầy các vì sao, Jose tự hỏi rồi mình sẽ đi về đâu.
---------
9 giờ tối, tại nhà ga Fullcore.
Lại thêm một đêm nữa tại trung tâm nhà ga này, một đêm nữa mà hàng trăm người, hàng chục gia đình vẫn chưa thể tìm được chỗ của họ trên những chuyến tàu. Một đêm nữa họ phải ngủ ngồi cùng nhau tại đây, mệt mỏi chờ đợi và hy vọng đến lượt của mình để có thể chính thức đặt chân vào cuộc hành trình hằng mong.
Vẫn là khung cảnh thường thấy mọi khi, rất đông người đã có mặt ở khu vực nhà chờ, tập trung theo từng nhóm theo gia đình hoặc người quen. Hầu hết lúc này đều đã ngủ, hoặc cá biệt thì có một số vẫn đang trò chuyện hoặc đọc sách, cố gắng giết thời gian, chờ buổi sáng lại đến. Ở gần rìa của quầng sáng phát ra từ ánh đèn gắn trên trần của khu vực mọi người quây quần, ngồi co gối một mình tại nơi đó là cô gái tóc vàng Alicia, đôi mắt xinh đẹp của cô trông thật buồn bã và mệt mỏi. Không giống mọi người xung quanh, cô chỉ ngồi đó một mình, giữa khoảng ranh giới của sáng và tối, chờ đợi một ai, một thứ gì đó…cứ thế đã 3 ngày trôi qua rồi.
Là người bình thường thì ai nấy cũng đã nản chí mà bỏ đi rồi, khi mà kẻ mình chờ đợi lại cho mình leo cây lâu đến vậy. Nhưng…đối với cô gái này, ai đó hay thứ gì đó mà cô đợi dường như còn hơn những gì gọi là quan trọng, nó là loại cảm giác mù quáng nào đó mà cô biết mình đã sai lầm khi theo đuổi nó, nhưng rút cuộc, cũng chẳng có thứ gì có thể khiến cô từ bỏ được. Chẳng cần biết nó như thế nào, Alicia dường như vẫn không hối hận là mình đã hy sinh quá nhiều để có thể trở nên như bây giờ.
Nhưng cô vẫn tự hỏi chính mình rằng…
Như thế liệu có phải là yêu?
…..
“Claire.”
Alicia chợt giật mình tỉnh giấc trong cơn ngủ chập chờn, có ai đó gọi cô, một cái tên khác của cô. Có lẽ nào…có lẽ nào…cậu ấy đã tới?
“Heil !”-Alicia ngẩng mặt dậy cùng với một nụ cười mừng rỡ.
Nhưng không, kẻ đứng trước mặt cô không phải là người cô đang đợi, nụ cười hiếm hoi trên môi cô nhanh chóng tan biến. Alicia thất vọng nhìn vào cái bóng đen đeo chiếc mặt nạ vô hồn đang đứng trước mặt mình rồi khẽ thở dài.
“Ồ Elion, chỉ là ngươi…”
Alicia nhẹ quay lưng đi, chán nản với cái thực tại vừa phá tan niềm hy vọng cuối cùng của mình. Dường như sự xuất hiện của một kẻ kỳ lạ như Elion cũng không làm cô gái kia đủ bận tâm bằng thứ đã đày đoạ cô 3 ngày nay.
“Nghe thật vô tình, Claire ạ. ‘Chỉ’ là tôi thôi ư? Sự hiện diện của tôi hình như chẳng có chút giá trị nào trong mắt cô thì phải?”
“Sao ngươi lại đến đây?”-Alicia hỏi lảng đi
Kẻ đeo mặt nạ chợt bật lên một giọng cười khô khan trước khi nói tiếp
“Trước khi tôi nói lý do, cô nên tự dặn mình là phải biết kiểm soát bản thân trong mọi tình huống đi đã.”
Alicia ngạc nhiên quay về phía kẻ áo đen trong khi hắn bắt đầu đứng lùi lại một chút như đề phòng.
“Ta mang đến đây cho cô một lời nhắn của nhà Keepell.”
Alicia giật mình thốt lên
“Của Heil ư?”
“Không, của gia đình hắn ta.”-Tên kia sửa lời-“Nghe này: Alicia, xin lỗi vì bắt con phải chờ lâu như vậy, nhưng chúng ta đã quyết định sẽ không để Heil đi chuyến tàu đó nữa. Có những rủi ro lớn mà chỉ qua lời nhắn ta không thể diễn tả hết cho con hiểu được. Mong con thông cảm cho ta và Heil, hãy nhanh chóng thu xếp rồi đưa Euena đi càng xa khỏi nơi này càng tốt, riêng chúng ta sẽ có cách khác để đến được Crom. Tạm biệt Alicia, hẹn gặp lại con một ngày không xa tại miền đất hứa của gia tộc Keepell…”
Một nỗi buồn tràn ngập đến trong lòng Alicia khi nghe những lời nhắn này. Vậy là…cuối cùng cậu vẫn quyết định không đến…Lý do thì đã có rồi, nhưng nó vẫn nghe thật quá buồn cười. Chẳng có rủi ro nào đủ sức làm lo sợ người nhà Keepell nếu như họ thực sự đã muốn làm gì đó. Quả thật là buồn cười, từ khi nào, từ những căn cứ nào mà cô nghĩ là Heil sẽ suy nghĩ về việc đi với mình chứ? Chẳng có gì…
Nhìn vào khuôn mặt buồn bã của cô gái đứng trước mặt mình, tên áo đen bèn buông một câu nghe như an ủi qua loa
“Hãy cứ hy vọng là cô sẽ gặp lại họ tại Crom, dù cho đó có là 1 huyền thoại đi chăng nữa. Ha ha ha…”
Tên áo đen chực quay đầu bỏ đi, nhưng rồi giọng Alicia vang lên chặn bước chân hắn lại
“Elion, bây giờ ngươi định đi đâu?”
Tên áo đen quay lại nhìn sang Alicia nói
“Tất nhiên là ta cũng lên đường đến đó theo kế hoạch của họ.”
“Hãy cho tôi đi cùng, tôi muốn gặp họ.”-Alicia chợt tiến lại gần hắn, và như là có chuẩn bị trước, gã nhanh chóng lùi về như cố tránh xa cô.
Nổi giận lên vì thái độ của hắn, Alicia nói
“Đúng như ta nghĩ, mi còn giấu ta chuyện gì đó.”
Elion dùng lại cái giọng cười khô khốc của mình
“Quả là Claire có khác, chẳng gì qua nỗi mắt ngươi.”
“Nói mau !”-Alicia hét lên với hắn-“Tại sao Heil lại đổi ý ở phút cuối cùng như vậy?”
“Là cô thì ta sẽ không muốn biết lý do đâu”-Kẻ kia nói-“Ngoài ra, cô cũng nên làm đúng bổn phận của mình đi thì hơn, không phải cô còn đứa bé đi theo mình cần chăm sóc ư? Đừng quên là con cái nhà Keepell không phải chỉ có mình tên Heil kia thôi đâu.”
Sau khi kết thúc câu nói bằng một lần nữa cái giọng cười của mình, Elion bước lùi về phía khoảng không đen tối phía sau mình, nơi ánh sáng nhà ga không đến được, nhanh chóng hoà mình vào màu đen của màn đêm. Trước khi Alicia kịp nhận ra là gã đang có ý định biến mất thì đã quá muộn. Chỉ chậm trễ nữa giây, nhưng khi cô với tay tới tóm lấy vạt áo của hắn, nó đã chẳng còn ở vị trí của nó như mắt cô nhìn thấy nữa.
Đứng lặng im một lúc lâu trong cái ranh giới sáng và tối, Alicia khẽ trút một hơi thở dài, đây chính là cái kết quả mà cô đã thấy trước từ cách đây 3 hôm, nhưng vẫn không chịu nhìn nhận nó ngay từ đầu. Rút cuộc thì cũng chẳng có gì có thể thay đổi được sự thật…
Sự thật ở đây không phải ám chỉ đến cái tin nhắn mà cô vừa nhận được, mà sự thật này đã tồn tại từ rất lâu rồi, thậm chí trước khi Alicia được sinh ra trên đời này.
Nó là bức tường vững chắc nhất, luôn luôn đứng chắn giữa cô và người đó, muôn đời không thể phá vỡ được.
Không có một thứ gì trên đời này có thể thay đổi được nó.
…
...
“Alicia.”
Alicia nhận ra lại có một ai đó gọi tên cô, lần này là một giọng nói trong vắt như của một đứa trẻ, và thật ra thì chẳng có đứa trẻ nào lại gọi cô mà không thêm chữ ‘Chị’ đằng trước ngoài đứa bé mà cô dắt theo cùng.
Khi quay lại đối diện với giọng nói ấy, Alicia giật bắn cả người khi đứng đằng sau cô chẳng phải là một đứa trẻ nào, thay vào đó là một thanh niên bận áo khoác màu xám.
“Đứng yên và giơ hai tay lên.”-Người kia nói và chĩa khẩu súng lục hắn cầm trên tay vào cô.