Waltz of Shadows
[SPOIL]
Ngày 25 tháng 6 năm 1941.
7 giờ tối
Reich Chancellery – Phủ thủ tướng Đức.
“Đoàng”
Tiếng đạn Luger phát ra trong căn phòng tham mưu rộng lớn không thể nào khiến cho gương mặt của những kẻ đứng tại đây biến chuyển, nếu như không tính gương mặt của lão tướng già với mảnh trán vừa lãnh trọn viên đạn Luger, máu chảy lênh loán thậm chí loan ra trên cả một phần bản đồ chiếc lược trên bàn, kèm theo gương mặt kinh hãi khi đối diện với cái chết dưới tay chính Quốc Trưởng của mình.
Đó chỉ là một trong những khung cảnh hết sức bình thường, một thứ gần như trở thành cơm bữa ở Bộ tham mưu của Quốc Trưởng Adolf Hitler tại Phủ thủ tướng Đức. Trong chiếc đồng hồ máy mang tên Đức Quốc Xã, không có chỗ cho bánh răng hư hỏng tồn tại, không có chốn cho dầu máy hạng xoàng dung thân, không có thứ nào được phép làm rối loạn từng hoạt động của bộ máy quản lý với tên gọi Đức Quốc Xã. Kẻ vô dụng bị trừng trị, kẻ có tài thì lên thay, nếu tài giỏi, họ sẽ sống, được trọng dụng và có uy danh trong lòng mọi người dân Đức, còn không, họ chỉ có nước chung số phận với tướng Kliest – lão già xấu số đang nằm bệt dưới mặt đất với cái đầu vẫn không ngừng tuôn trào những dòng máu đỏ thẫm. Theo kế hoạch, chiến dịch Barbarossa có thể chiếm gần như một phần ba bờ Tây của Liên Bang Soviet, nhưng sự trì trệ ở Brody khiến cho mọi việc chậm đi rõ rệt, và tướng Kliest đã trả giá cho sự chậm trễ đó bằng những giọt máu không ngừng tuôn chảy.
Cảnh tượng này quá dỗi bình thường cho những con người ở bộ tham mưu phải tỏ vẻ sợ sệt, ai nấy mặt cũng lạnh như tiền, kể cả những kẻ có gương mặt dính phải một vài giọt máu phát ra ngay thời điểm viên đạn chì hạ cánh lên đầu kẻ xấu số, những gì họ phải làm, chỉ đơn thuần là lấy khăn tay riêng ra rồi lau vết máu đi, sau đó, trở về với sự lạnh lùng đến tàn nhẫn cần thiết cho cương vị của một vị tướng tham mưu phục vụ Quốc Trưởng.
Nhưng đó chỉ là phần lớn, vẫn còn vài kẻ chẳng có vẻ gì là giống như những kẻ quanh đây, không phải vì chúng tỏ ra sợ sệt, co ro trước nỗi kinh hãi được tạo ra dưới nòng súng của Quốc Trưởng, trái lại, chúng còn tỏ ra thích thú, đơn cử như gã “Bác sĩ” Joseph Goebbel – Bộ trưởng bộ Tuyên Truyền của Đức Quốc xã chính là tên quái dị với gương mặt khiếp đảm, hệt như là một hợp thể của những tên ác nhân xấu xa nhất bước ra từ mọi câu chuyện cổ tích, đó là kẻ đang đứng cạnh Quốc Trưởng. Gã lúc nào cũng luôn là người có thể tìm thấy mọi thú vui bệnh hoạn đến từ các cảnh bắn giết, tra tấn dã man – nhất là những tên bị chính tay vị Quốc Trưởng uy nghiêm của gã đích thân hạ sát. Với gã, Quốc Trưởng là Thánh, Quốc Trưởng là Thần, mỗi lần thấy người ra tay, thì hệt như việc thấy Thần Thor đích thân ra tay hạ sát, hay Odin hạ giới giáng trần…Cái tư tưởng bệnh hoạn, tâm thần của gã bác sĩ đã hoàn toàn kiểm soát tâm trí gã, và điều đó, thật oái ăm thay, lại khiến cho đất nước Đức này hoà lại làm một, bởi vì gã là Bộ trưởng Tuyên truyền – và gã đã đưa cái đầu óc bệnh hoạn đó của mình vào trong từng bộ não, bộ nhớ của tất cả những ai sống, đứng, và thở trên nước Đức này bằng những bộ phim không thể nào thiếu nổi các bản chất làm nên con người gã.
Và kẻ còn lại, “tên đâm lén sau lưng người khác” – những kẻ thân quen hắn đều gọi hắn bằng biệt danh ấy – Heinrich Himmler – kẻ đang đứng ở góc phòng, lẳng lặn xem xét cảnh hành quyết xuống tay bởi Quốc Trưởng chỉ như một trò tung hứng có thể dễ dàng tìm thấy ở lề đường nào đó, nhưng nó lại là một trò tung hứng hài hước, vui tươi theo một ý nghĩa mơ hồ mà con người không hiểu được, và nó đủ khiến cho một kẻ như hắn lấy làm thú vị. Phong thái của hắn không bao giờ khiến người khác ngừng cảm thấy ngứa mắt, với đôi tay lúc nào cũng để đằng sau lưng, nhìn vào cứ tưởng hắn giấu dao ở phía sau, nhưng thực ra, hắn chỉ đơn thuần để hai tay sau lưng, trống trơn, không có gì cả, với tay trái nắm lấy tay phải hệt như một chiếc còng không khoá, cái sự khoang thai, trêu ngươi và giỡn cợt ấy của hắn luôn tạo ra ấn tượng xấu cho Reichsführer của SS – Kẻ nắm quyền kiểm soát hầu như toàn bộ Pháp sư của Đế Chế Thứ Ba và biệt đội cảnh sát mật Gestapo của Đức Quốc Xã.
Cả hai tên đó, cùng với Erich Von Manstein – Thống chế tối cao của Wehrmacht, Hermann Göring – Thống chế tối cao của Luftwaffe và cũng là người kế thừa của Hitler, hai kẻ đang đứng ở trong căn phòng này, kèm theo “Desert Elf” Erwin Rommel – người vẫn còn đang ở Châu Phi, và Karl Dönitz – Thống chế tối cao của Kriegsmarine – hiện vẫn đang tác chiến chống lại Hải Quân Hoàng Gia Anh, tập hợp lại để thành một ngôi sao sáu cánh chứa đựng những con người mạnh nhất và tài nhất của Hitler, của Đế Chế, và của Đức Quốc Xã.
Trở về với căn phòng tham mưu cầu kì, nhưng lại mang chút gì đó mộc mạc của Hitler, xác của Kliest vẫn chưa có ai đó đến dọn dẹp, điều này khiến cho Hitler – kẻ đã lấy đi mạng sống của lão, bất mãn. Người không muốn căn phòng Tham mưu này dính đầy mùi máu, nó khiến người khó chịu, nó khiến người mất tập trung, bởi vì chẳng có ai có thể làm việc một cách minh mẫn trong khi trước bàn làm việc của mình lại là một tấm thảm trải làm bằng máu cả. Người búng tay một cái và nói:
“Himmler, dọn sạch sẽ đi…”
“Vâng vâng…” – Gã đàn ông trẻ tên Himmler bắt đầu di chuyển. Thật ngạc nhiên, khi nhìn vào ai cũng sẽ nghĩ rằng đây là tên trẻ tuổi nhất trong số những người lao động đường phố tá theo chân của Hitler, và đúng như thế, gã đàn ông với mái tóc bạc và đôi mắt trắng của một Homunculus này là kẻ trẻ nhất đi theo Hitler kể từ khi Người vẫn còn ở trong Đảng Công Nhân Đức, nhưng tài năng của tên người nhân tạo này – một kẻ có thể quản lý gần như toàn bộ lượng pháp sư của nước Đức, đào tạo những tên lính hung hãn, tàn bạo nhất, và sở hữu một lực lượng cảnh sát mật tinh nhuệ…là không thể chối cãi.
“Bóc…”
Thả đôi tay của mình ra khỏi thứ xiền xích làm bằng thịt, gã đưa tay trái của mình ra, và cũng búng tay như những gì Hitler làm. Có khác chăng, chỉ đơn thuần là hai tên Gestapo ở bên ngoài xuất hiện, không như cái búng tay mà Hitler làm vừa nãy, bọn Gestapo này chỉ đáp lại lời của Himmler, và chỉ làm thế với Hitler tuỳ theo những trường hợp nhất định. Chúng là một lũ chó chỉ biết vâng lời một chủ, thành ra, muốn nắm được Gestapo và SS, Hitler phải nắm được Himmler – đó là lí do mà Quốc Trưởng luôn luôn có một chữ “ngờ” khi nói đến Himmler – loại người mười phần thì đã có mười một phần mang hai chữ “đâm lén”. Nếu không muốn một ngày nào đó bị đâm sau lưng bởi hắn, Hitler không được phép đưa Himmler ra khỏi tầm kiểm soát của mình.
Cái xác của Kliest được hai tên Gestapo đưa ra khỏi căn phòng, chỉ còn sót lại một vệt máu dài trên hàng hàng lớp lớp thảm đỏ sang trọng – thứ được thay thế ngay lập tức với những tấm thảm mới bởi những tên người hầu làm việc chốn tham trường. Việc dọn dẹp theo nghĩa đen có thể được thực thi một cách hoàn hảo bởi những tên giúp việc này, nhưng cái “dọn dẹp” theo nghĩa bóng kia thì có thể hoàn toàn dựa dẫm vào lũ Gestapo. Hãy tin tưởng rằng kể từ giây phút cái xác của lão Kliest được đốt cháy, thông tin, địa vị, chức tước, gia đình, người thân…những gì có thể chứng minh được rằng Paul Ludwig Ewald von Kleist từng tồn tại đều sẽ tan biết thành mây khói, dần dần, Kliest sẽ chỉ còn là một con người chỉ có trong tưởng tượng, và theo thời gian, sẽ tan biến vào trong hư vô như chưa bao giờ tồn tại. Gestapo là loại người snh ra để làm những thứ bỉ ổi như thế đấy, những kẻ được đào tạo dưới chính tay người như Heinrich Himmler.
“Về chuyện người thay thế Kliest…” – Hitler bắt đầu vào lại việc chính sau khi căn phòng tham mưu được trở lại nguyên trạng – “Thống chế Manstein, ông đảm nhiệm việc này được chứ ?”
“…” – Manstein im lặng một chút, hệt như suy nghĩ lại về việc này – “Vâng, thưa Quốc Trưởng, tôi sẵn lòng, nhưng còn mặt trận phía Tây mà tôi đang phụ trách thì sao ? Montgomery đang dần dần chuyển quân sang Pháp, cố gắng để tạo nên một đợt phản công ở hướng Tây. Donitz dù đang cố chặn lại quá trình đó bằng đường thuỷ, nhưng cứ đà này, tầm một hay hai năm nữa thì chúng sẽ có đủ lực lượng mà tấn công chúng ta.”
“Ông đừng lo. Hermann sẽ lo việc quản lý bờ Tây cùng với Karl. Và còn có ta nữa, trong lúc đó, ta mong ông quản lý binh sĩ của chúng ta ở bờ Đông một cách hiệu quả để đánh tan lũ Bolshevik.” – Hitler đáp lại – “Nếu tình hình không mấy khả quan, thì cùng lắm, ta sẽ phải rút Rommel về, và tuỳ vào tình trạng của mặt trận hướng nào, tên đó có thể hỗ trợ cho hướng đó.”
“Ra là vậy…Trình độ chiến lược của tôi vẫn không bao giờ bằng nổi Quốc Trưởng” – Manstein nói với một chất giọng khiêm tốn.
“Ngươi cũng nên biết điều này lâu rồi chứ. Manstein…Quốc Trưởng luôn dẫn dắt ta tới chiến thắng, và người luôn luôn làm vậy. Ông không có quyền gì để đòi hỏi về tài cầm quân của Quốc Trưởng, vì nó là một thứ tối thượng, và con người không bao giờ được phép nói về những thứ cao hơn mình cả. Ke ke ke…” – Goebbel chêm vào những câu nói khó hiểu của bản thân để tham gia cuộc hội thoại này. Manstein không trả lời, vì biết rằng dù có nói gì đi nữa, lời nói chỉ là vô ích khi đối đầu với một gã tâm thần như Goebbel.
“Vậy là tôi sẽ quản lý bờ Tây à…có vẻ khó khăn…nhưng cũng thật may, máy bay của các cậu bé thuộc Luftwaffe không mặn mà gì với bờ Đông lắm…” – Như thể không còn gì để nói, Hermann Goring phán lên một câu nói không liên hệ gì đến sự việc đang diễn ra, tuy nhiên, lời cảnh báo tiếp theo của hắn mới là thứ đáng để chú ý – “Với lại…mùa Đông đang đến rồi đấy. Cẩn thận nhé…Thống Chế Manstein.”
“…” – Manstein không trả lời. – “Nhưng tôi chỉ có thể khuyên ông một câu, Goring ạ. Dù tình thế có hiểm nguy thế nào, đừng bao giờ đánh thức lũ rồng ở phương Tây dậy. Chúng chỉ mang đến sự huỷ diệt chứ không bao giờ có thể là chiến thắng được. Hãy nhớ lấy điều ấy, vì trông ông giống như một kẻ có thể sẵn sàng đánh đổi một lục địa để dành lấy chiến thắng đấy.
“Ngươi…” – Như trúng tim đen, Goring nghiến răng để nén bớt lại cơn giận, cố giữ vẻ lịch sự của bản thân, cũng như với trước mặt Quốc Trưởng.
Rồng là những sinh vật huyền thoại vốn chỉ tồn tại ở Void, tuy nhiên, đã từng có một thời chúng tung hoành mặt đất trước khi trở về với Void, nhưng vẫn còn đó những sinh vật vĩ đại như chủng loài rồng chọn cách tự phong ấn bản thân cùng với Trái Đất, chờ đợi ngày tích luỹ đủ Mana để mà trở lại thống trị. Nếu như có kẻ phá bỏ những phóng ấn như thế và đủ khả năng cung cấp Mana cho chúng, Rồng hoàn toàn có thể là thứ vũ khí huỷ diệt tối thượng cho những phe nào điều khiển nổi loài vật kiêu hãnh này.
“Được rồi cả nhà…gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau. Chúng ta đều chỉ có một mục đích, cớ sao lại phải cãi nhau về cách để đạt được nó ?” – Himmler lên tiếng, can ngăn hai vị tướng kia trước khi có chuyện gì đó xảy ra, nhưng cái cách mà hắn nói chỉ tổ khiến cho sự chú ý của cả hai lao về phía hắn – “Chúng ta đã giải quyết hầu hết công việc rồi, sao không gọi nó là một ngày nhỉ ?”
Có một phần đúng trong câu nói của Himmler, và để tránh cho bất kì xung đột nào xảy ra, Manstein mạn phép ra khỏi đây đầu tiên, theo sau đó là Goring, từ từ, Goebbel cũng xin phép Quốc Trưởng để đi cùng với tên Himmler, giờ đây, cả phòng Tham Mưu chỉ còn lại bóng dáng nhỏ nhoi của một con người vĩ đại mang tên Adolf Hitler.
------
Ngày 25 tháng 6 năm 1941.
9 giờ tối
Tại một nhà nguyện ở Tổng hành dinh của Hitler.
Có lẽ như không có một Tổng hành dinh trên Trái Đất này lại có sự xuất hiện của một ngôi nhà nguyện, một ngôi nhà của Chúa dành cho những con chiên lạc lối, và thật ngạc nhiên hơn, Tổng hành dinh nói trên lại là tổng hành dinh của những con người thuộc đất nước bị nguyền rủa nhiều nhất trong lịch sử nhân loại. Và Hitler chính là người đã cho xây nó.
Trời đã tối mịt, gió lạnh thổi khe khẽ qua từng ổ cửa sổ mang theo cái lạnh miền Tây vào trong từng ngõ từng ngách của chốn nhà nguyện linh thiêng, nhưng hơi ấm đến từ những cây nến được xếp theo từng dãy tại nơi nhà nguyện đủ để cho vị Quốc Trưởng cô đơn một chút hơi ấm tình người, của tình thương mà Chúa dành cho hắn.
Dù nơi đây thuộc Tổng hành dinh, nhưng không có nghĩa rằng nhà nguyện này chẳng có chút gì có thể đảm bảo sự an toàn của Quốc Trưởng cả: cửa sổ luôn mở toan, căn phòng này cũng chẳng phải là nơi kính đáo mấy, không một người bảo vệ, không một cái còi báo động…không gì cả. Nhưng từ xa xa góc phòng kia, vẫn còn đó một bóng hình nhỏ nhoi, gần như bị chìm vào trong sự rộng lớn của nhà nguyện đẹp đẽ này…Đó là Blondi…cô chó chăn cừu Đức mà Hitler đã nhận nuôi trong cùng năm nay. Blondi, dù không có sức mạnh của đạn chì, hay khả năng ma thuật của pháp sư, nhưng vẫn luôn là trợ thủ đắc lực của Hitler trong những trường hợp như thế này – những lúc mà hắn cần sự tĩnh lặng từ mẹ thiên nhiên và từ chính bản thân Chúa. Và như mọi khi, Blondi ngồi yên một chỗ, nhìn chủ nhân của mình một cách thầm lặng, sẵn sàng giương hàm nanh sắt nhọn của loài chó chăn cừu trước bất kì mối nguy hại nào có thể xảy đến với chủ nhân của nó.
Hitler đứng trước bàn thờ của Chúa, đứng trước cây thập giá gỗ ấy, bức tưọng của người đàn ông bị đóng đinh vì hy sinh cho nhân loại ấy. Hắn chỉ đứng đó, mơ mơ hồ hồ như người mất hồn một lúc, rồi cởi bõ mũ và áo choàng ra…
Và hắn quỳ xuống, cầu nguyện…
“Liệu Chúa có chấp nhận một kẻ như mình không ?” – Trong đầu hắn lúc nào cũng bật lên câu hỏi này mỗi khi hắn bước chân vào chốn linh thiêng nơi đây. Và hắn vẫn luôn tự hỏi bản thân rằng: mình đang làm gì ?
Với hắn, với con mắt nhân dân Đức, hắn luôn là Thánh, hắn luôn là Thần, là lãnh tụ vĩ đại, là con người đưa Đức Quốc Xã tới vinh quang. Nếu hắn có tự gọi bản thân mình là Chúa, thì sẽ không ai nói gì, thậm chí, họ còn có thể thờ phụng hắn chẳng khác gì bức tượng gỗ nhỏ về con người bị đóng đinh trên thập giá kia.
Nhưng hắn vẫn biết đến sự nhỏ nhoi của bản thân mình…
Hắn sẽ không bao giờ làm như vậy, hắn không dám làm như vậy, suy cho cùng, Chúa là kẻ duy nhất trên thế gian có thể lắng nghe những gì hắn nói mà không nói lại, dù rằng, điều đó cũng có thể áp dụng tương tự với bất kỳ người dân Đức nào, nhưng nếu suy nghĩ lại về tình huống này, thì nó gần như là không thể. Vì Hitler không bao giờ có thể nói lên tội danh của mình trước bất kỳ người nào ngoài Chúa cả.
“Thưa Chúa…con lại giết thêm một người nữa trong số hàng triệu người khác…”
Đôi khi hắn luôn tự hỏi: Mình làm thế này để làm gì ??? Nghĩ lại về bản thân hắn, hắn là Hitler, Adolf Hitler, Đại Lãnh Tụ, Đại Quốc Trưởng của Đức Quốc Xã vĩ đại, hùng mạnh bật nhất bật nhì Thế giới này, cớ sao lại đi tìm kiếm sự tha thứ của một con người chỉ có trong tưởng tượng ?
Có thể do những cơn ác mộng gần đây của hắn ngày một nhiều hơn…và lúc nào, nội dung của nó vẫn chỉ có một…
Trả lại mạng sống của ta đây…
Quân sát nhân
Đồ giết người…
Kẻ máu lạnh…
Súc sinh…
Thú vật…
…
Liệu đó là lí do mà hắn cầu xin sự cứu rỗi ?
Có lẽ không…
Hắn đơn thuần chỉ muốn thoát khỏi sự ám ảnh này, trước khi có ngày những hồn ma bóng uế chết dưới tay ngòi bút vệt mực của hắn trỗi dậy mà ám hắn cho đến những ngày cuối đời của bản thân mình. Nhìn lại bản thân, hắn chẳng phải là thánh nhân hay là kẻ vĩ đại gì, chỉ đơn thuần là một tên hèn trốn chạy trước hậu quả mà mình gây ra, và hắn biết thế…
Nhưng điều đó không có nghĩa là hắn sẽ từ bỏ tham vọng của mình. Hắn có thể là một tên hèn khi trốn tránh những nạn nhân mà hắn gây ra, nhưng hắn sẽ còn hèn hạ hơn, khi quay đầu lại trước những gì mình tin tưởng.
Và hắn đứng lên, Adolf Hitler sẽ vẫn hiên ngang thực thi những gì tốt đẹp nhất hắn có thể làm cho Đức Quốc Xã, hắn nhìn Chúa bằng gương mặt cao ngạo nhất của bản thân, rồi mang lại mũ áo, cùng với Blondi, hắn đi ra khỏi nhà nguyện và chuẩn bị cho cuộc chiến trước mắt vẫn đang trong hồi mở màn.
------
Ngày 25 tháng 6 năm 1941.
11 giờ tối
???
Màn đêm dày đặc dù đen đến đâu vẫn không thể nào che lấp nổi mái tóc bạc trắng của tên chỉ huy tối cao bộ SS. Căn phòng đen, tường đen, nền đen, những tấm thảm trải màu đen, bộ áo đen, màn đêm đen…nhưng chỉ có da thịt của hắn, tóc của hắn, ánh mắt của hắn và ánh trăng ngoài kia là những thứ không chìm trong màu đen đang ngự trị tại nơi này.
Heinrich Himmler…
Kẻ với cái tên gọi đó đang chờ đợi một thứ gì đó trong căn phòng này. Nó là phòng riêng của hắn, dù bản thân hắn chưa bao giờ cần lấy nổi một căn phòng, thành ra, những món đồ trang trí quý tộc, những bức tranh phong cảnh nổi tiếng treo quanh khắp phòng đối với hắn cũng chỉ đơn thuần là những món đồ trang trí kém nổi bật.
Khái niệm đẹp đẽ chưa bao giờ xuất hiện trong đầu hắn, Heinrich Himmler…
Với hắn, một bức tranh cũng chỉ là một bức tranh, dù nó đẹp đẽ đến đâu, trong mắt hắn, nó vẫn luôn là một bức tranh. Điều này có thể áp dụng vào trong cả âm nhạc, cả văn học, hay bất kì loại hình nghệ thuật nào khác…Không, gần như đó là quan điểm sống của riêng hắn rồi, một kẻ luôn xem xét sự việc bằng cái nhìn đơn giản nhất.
Điều đó khiến hắn luôn mâu thuẫn với Joseph Goebbel – một nhà làm phim và nghệ sĩ bẩm sinh. Nếu đưa một con chó trước mặt cả hai, Himmler sẽ nói rằng đó là một con chó, nhưng Goebbel thừa sức diễn tả mọi thứ hắn nghĩ về con chó ấy bằng cả chục trang giấy. Vì thế, Goebbel là một người nghệ sĩ, nhưng Himmler lại là một kẻ thực tế, tuy nhiên, vẫn còn đó một chút lãng mạn trong cái sự thực tế mà Himmler tượng trưng cho.
Có thể cái nhìn lãng mạn ấy đến từ sự thật của hắn, từ chính bản thân hắn…của tên Homunculus này…
“Ập Ập…”
Tiếng cửa sổ đập đập trong cơn gió vừa bay qua khiến cho hắn trở về từ cõi mộng mơ đến thế giới thực…
“Đến rồi à…”
Và cũng từ tiếng cửa ấy đã thay đi tiếng còi báo hiệu cho Himmler về giờ họp của nhóm Gestapo mà hắn quản lý.
Khi hắn nhìn lại, khi mà ánh trăng chiếu rõ lên từng centimét trong căn phòng tối đen này, đội Gestapo đã có mặt trong khắp căn phòng mà không phát ra một tiếng động, hệt như một lũ hồn ma bóng vía đến để ám ảnh Himmler…Và quả thật, chúng giống hệt như những hồn ma bóng vía, đến từ cái vẻ lạnh lùng, cái phong thái lạnh lẽo, phong cách lạnh băng và kỹ năng lạnh nhạt…Chúng là định nghĩa từ chính cái lạnh, từ gương mặt, từ dáng vẻ và từ cung cách hoạt động của mình. Chúng là những tay chân đắc lực nhất của Himmler – đội cảnh sát mật Gestapo.
“Vừa đúng lúc luôn đấy, tôi muốn ngủ gật ra rồi…” – Himmler đùa một cái, nhưng chẳng có kẻ nào trong số quân Gestapo cười.
“Ngươi vào việc chính đi, Himmler…” – Một tên cao to trong nhóm Gestapo nói, dù rằng cái cách nói của hắn chẳng giống như một người lính báo cáo với cấp trên của mình.
Không, khái niệm này không áp dụng trong mối quan hệ giữa Gestapo và Himmler được. Chủ tớ, bạn bè, kẻ trên người dưới…Không có thứ gì có thể nói lên cái sự thật về mối quan hệ giữa tổ chức này và Himmler. Nó như một sự mơ hồ, nhưng cũng đồng thời lại chẳng có vẻ gì là che giấu. Bạn bè ? Khái niệm đó hầu như là không thể ? Chủ tớ ? Cung cách mà tên kia nói hoàn toàn phá vỡ điều này…
Đây là một mối quan hệ không bao giờ có thể nói rõ ra được.
“Vâng vâng…” – Himmler trêu gã cao to kia – “Nào các bạn trẻ, báo cáo thành tích đi nào…”
Từng giọng nói một lần lượt vang lên trong căn phòng này, tuy dù căn phòng này có nhỏ, nhưng số lượng lính Gestapo trong đây cũng trên dưới chục người, đủ mọi kích cỡ, đủ mọi giới tính, lứa tuổi, thậm chí còn có đâu đó bóng dáng của một vài sinh vật nào đó như hổ, báo…Một thứ tổ chức tạp nham, hỗn mang nhưng không kém phần trật tự…Một nơi mà hầu như có thể tìm thấy bất kì thành phần nào ở trên Trái Đất này…Chúng là Gestapo, những tên cảnh sát mật áo đen.
“Theodore Roosevelt – trong tầm kiểm soát” – Một cô gái trẻ lên tiếng.
“Winston Churchill – trong tầm kiểm soát” – Một lão già lên tiếng.
“George đệ Lục – trong tầm kiểm soát” – Một người đàn ông trung niên lên tiếng.
“Joseph Stalin – trong tầm kiểm soát” – Lần này lại là một thằng nhóc.
…
…
…
Và cứ thế, tên của những con người quyền lực nhất thế giới đều lần lượt nêu ra, dưới bờ môi và sự kiểm soát của mọi thành phần của Gestapo, già trẻ, lớn bé, thậm chí có vài con vật còn lên tiếng báo cáo…Gestapo thực ra là cái gì ? Không nói đến việc nó là một tổ chức cảnh sát mật, nhưng cái dáng vẻ của nó, những phần tử của nó, và mối quan hệ của nó với kẻ điều khiển nó…những thứ ấy khiến nó gần như không phải một thứ mà con người bình thường có thể tạo ra và quản lý được.
“Và người cuối cùng…” – Tên cao to khi nãy lên tiếng, và hắn quay sang Himmler.
“Haizzz…” – Himmler thở dài sau khi nghe xong bản báo cáo dày đặc của hơn chục người nơi đây – “Adolf Hitler – trong tầm kiểm soát”
Những kẻ nơi đây có ba cái tên, một là cái tên “Con người” của họ, những cái tên bình thường và thuần tuý mà con người nào cũng sỡ hữu, hai là “Gestapo” tên gọi chung chung nhất về họ, về những kẻ u ám lạnh lẽo trong căn phòng chẳng mấy tốt đẹp hơn này…
Và cái tên thứ ba…
Nó là một thứ không thể nói ra, một thứ bí ẩn, chứa đầy chết chóc, đó là tên “thật” của họ, của chúng, của Himmler lẫn lũ Gestapo này, nó là chìa khoá cho bí ẩn của họ, của chúng, của Gestapo, nên nó chưa bao giờ được nói ra, dù ai trong Gestapo cũng biết nó, vì đó là sự thật của họ. Đó chính là chìa khoá và chiếc ổ khoá lớn nhất của Gestapo, và cũng là sự thật tối thượng mà Himmler luôn che dấu.
“Tình trạng ở Brody không tốt lắm, pháp sư của Soviet đang dần được điều tới chiến trường, dù nơi đó đã có sẵn ba pháp sư rồi…” – Một cô gái trẻ lên tiếng nói.
“Không, bây giờ đã thành hai rồi chứ, con bé Caroline đã giải quyết bớt một tên rồi” – Lần này là một con bé cỡ tầm 10-13 tuổi.
“Số lượng không quan trọng, nhưng chúng ta vẫn phải tìm cách giải quyết chuyện này, trước khi chúng chạm chân tới Berlin” – Một chàng trai trẻ lên tiếng.
“Không…cứ để cho Manstein lo liệu đi…” – Không như mong đợi của hội Gestapo, Himmler nói lên một câu nói làm mất lòng tổ chức này – “Chúng ta không có việc gì phải vội vàng cả…và vội vàng cũng chẳng đem lại cho chúng ta cái gì hết…”
“…” – Gestapo im lặng hoàn toàn.
“Bây giờ chúng ta cứ tiếp tục theo dõi, quan sát…chưa có lí do gì để mà động tay động chân, và chúng ta chẳng được lợi gì khi mà làm như thế…À mà…cái khái niệm “lợi ích” có bao giờ áp dụng với chúng ta đâu nhỉ…ha ha…” – Himmler cười khẩy, như là cười cho cái số phận nghiệt ngã của “Họ” và của bản thân mình.
“Hãy tiếp tục quan sát những tên đó…chuyện ở mặt trận phía Tây thì cứ để Manstein và quân Đức lo…Chúng ta chỉ có việc để mắt đến thế giới này thôi…còn can thiệp vào nó, cứ để mai tính…”
Và sự lười biếng của Himmler đã khiến cho Gestapo chán nản, chúng rời đi hệt như lúc mà chúng đến: như một cái bóng, nó luôn có ở đó, nhưng chưa bao giờ có ở đó…
Đó là sự mơ hồ như chính bản thân Gestapo…
“Ha ha…” – Và Himmler cười trong sự chán nản của bản thân mình.
Ngày 25 tháng 6 năm 1941
------
Ngày 27/6/1941.
4 giờ chiều.
Thành phố Dubno.
“Cái quái gì…” – Manstein không thể không thốt lên trước sự hoang tàn của Dubno, dù rằng trong đầu vị tướng này đã luôn có sẵn một thước đo để lường được thiệt hại mà một pháp sư có thể gây ra, nhưng trước những gì mà ông thấy ở Dubno, cái thước ấy có thể coi như là vất đi rồi.
Lutsk có thiệt hại, Brody có thiệt hại, nhưng ở Dubno, không thể dùng chữ thiệt hại được, nó giống như sự tàn phá, sự huỷ diệt vậy. Ai ai tinh mắt cũng có thể thấy những thiệt hại của thành phố không phải được gây ra để tiêu diệt kẻ thù, mà là một thứ được gây ra chỉ để tiêu diệt thành phố này, hoặc chỉ đơn thuần là hành động của một kẻ cuồng bạo luôn chỉ biết huỷ diệt trước mắt.
Đó có thể là lí do mà quân Đức tại đây đóng quân ở Lutsk thay vì thành phố bị tàn phá mang tên Dubno.
“Vì chúng ta ít đóng quân ở đây, có nhiều khả năng Hồng Quân sẽ đánh chiếm nơi này trước trong thời điểm chúng tập hợp lại và phản công” - Erwin Konig nói khi gã đang không ngừng quan sát địa hình xung quanh trong khi đứng cạnh Thống Chế Manstein. Nếu như mọi việc đúng như lời gã nói, thì gã đang tìm một chỗ nào đó phù hợp để thử nghiệm viên đạn mà Einstein nghiên cứu khi thời khắc đó đến.
Ngày hôm đó diễn ra vẫn khá trầm lặng ở thành phố Dubno, chủ yếu chỉ có Konig và Manstein là ở thành phố chết này, Konig thì tìm nơi để làm vị trí bắn tỉa, còn Manstein thì đặt ra những địa điểm phòng thủ chiến lược. Nhưng trong đầu ông, Erich Von Manstein, câu hỏi lớn nhất vẫn luôn là: Chuyện gì thực sự đã xảy ra trong cuộc tấn công tam giác Brody ? [/SPOIL]