Khi tôi tỉnh dậy tôi thấy mình đang nằm trong một cái lều vải. Vật dụng rải rác quanh lều. Tôi thấy một cây cung màu đỏ, cong và chạm trổ rất đẹp. Có tiếng ồn ào huyên náo bên ngoài, tôi vén lều bước ra.
Ánh sáng tràn ngập khắp nơi. Và khung cản làm tôi kinh ngạc.
Đập vào mắt tôi là một khu đất trống lớn với nhiều lều bạt, xe kéo, bò ngựa và cả mấy con gà. Có rất đông người. Phải là hàng trăm người.
Những người thương nhân với áo vải bông hoặc lụa đắt tiền, tay cô đeo đầy trang sức. Những chiến binh mang gươm giáo hay khiên. Những cung thủ với bộ giáp da nhẹ nhàng với ống tên sau lưng. Lại có những người mang theo những cái đầu kì dị bên thắt lưng hay những cô gái mặc áo vải giản dị nhưng tay cầm những cây gậy cầu kì nạm những viên ngọc sáng bóng nhiều màu sắc. … tất cả tạo thành 1 khu vực huyên náo sôi động. Tôi đang ở nơi quái quỉ gì thế này.
-Cô tỉnh rồi à ?
Tôi quay lại, là giọng nói đã hỏi tên tôi.
Người lạ mặt đứng đó, tay cầm một ngọn giáo dài.
-Cô tỉnh nhanh đấy. Người thường phải mất 1 ngày kia. Người lạ mặt tiến về phía tôi.
Tôi ngớ ra rồi thay vì lời cảm ơn, tôi lại hỏi:
-Tôi đang ở đâu đây ?
Người lạ mặt ngồi xuống trước cửa lều, bỏ ngọn giáo sang bên và trả lời:
-Rogue Encapment, 1 khu cắm trại giữa đầm lầy này và là điểm dừng chân của các đoàn lữ hành.
Tai tôi có nghe nhầm không ? giữa cái đầm ghê rợn này lại có 1 nơi như thế này sao.
-Tên anh là gì, vị anh hùng ?
-Warriv và tôi là thương nhân, không phải là anh hùng.
-Tôi không tin. Tôi khăng khăng giữ y nghĩ của mình.
-Tùy cô thôi. Warriv đáp. Đoạn anh ta bắt đầu rút những mũi tên sau lưng ra và mài đầu tên trên 1 hòn đá. Đầu tên tóe những đốm lửa khi chúng chạm vào đá.
Tôi ngồi bệt xuống đám cỏ, mặc kệ chúng có làm ướt váy tôi vì sương sớm hay không. Tôi quan sát Warriv làm việc. Hồi lâu tôi lên tiếng phá tan sự im lặng.
-Cám ơn anh đã cứu tôi.
Warriv ngẩng lên. Không phải nhìn tôi mà là xăm soi mũi tên vừa mài.
-Không có gì. Chỉ là tôi tiện đường đi ngang đó thôi.
-Dù gì thì anh cũng đã cứu mạng tôi. Tôi sẽ không quên đâu. Tôi đỏ bừng mặt
Warriv lại cúi xuống làm việc, chẳng màng đến sự ngượng ngùng của tôi. Anh ta không có cảm xúc với phái nữ hay sao.
Ánh mắt tôi chạm phải vết máu trên váy mình. Tôi bừng tỉnh.
-Warriv, anh phải giúp tôi.
Warriv ngẩng lên nhìn tôi
-Tôi còn 1 cô bạn. Cô ấy còn ở trong đầm lầy. Chúng tôi bị quỉ tấn công. Tôi nói gấp rút.
-Bạn cô ? Lũ quỉ ? Trong đầm sao ?
-Phải, 3 con quỉ con và 1 con quỉ pháp sư.
-Vậy thì muộn rồi. Warriv nói.
-Anh bảo sao cơ ?
-Chắc bạn cô đã chết rồi. Chẳng ai sống đủ lâu trong cái đầm đó. Warriv nói và lẩm bẩm … trừ chúng tôi.
-Không, Lio không thể chết được. Tôi kêu lên đau đớn.
-Tùy cô thôi. Warriv nói dửng dưng rồi tiếp tục mài tên.
-Dù Lio sống hay chết, tôi cũng sẽ tìm cô ấy. Tôi nóng giận đứng dậy. Sao anh ta lại là vị anh hùng được chứ. Mắt tôi bị sao chăng.
Tôi bước nhanh qua những cái lều, tiến thẳng về khu đất trống ở trung tâm.
-Chờ đã. Tiếng Warriv gọi tôi. Tôi thầm tự đắt. Có thế chứ. Chẳng ai để 1 cô gái yếu ớt vào khu đầm lấy đó được.
Tôi quay lại. Cách mấy cái lều, Warriv hất đầu với tôi.
-Đi theo tôi.
-Anh sẽ giúp tôi chứ ? Tôi vui mừng tiến lại.
-Cứ đi đã. Warriv nói và bước về phía đông bắc khu cắm trại.
-Đi đâu vậy ? Tôi ngơ ngác đi theo.
-Đi gặp 1 người.
Warriv chẳng dẫn tôi đi đâu xa. Anh ta dẫn tôi băng qua 2,3 cái lều; 1 đám người với gươm giáo và khiên đang ăn uống cười nói oang oang về chiến công của mình. Warriv lẩm bẩm khi đã đi qua họ: Lũ khoe mẽ.
Đi tiếp qua 1 người đàn ông khoác áo lông đắt tiền ngồi giữa 1 đám đánh bạc; 1 cái lều sặc sở phía trước bày đầy những chai lọ, bình nước, những cuộn giấy; 1 cái lò rèn dã chiến chất đầy vũ khí và lò nung rực lửa; Warriv tiến đến 1 nhóm đầy các cô gái quây quần trước 1 cái lều dài to.
Các cô gái này đều rất trẻ, một sô để tóc xõa dài còn lại thì cột lên bằng những sợi vải. Tất cả đều mặc áo giáp như làm bằng da động vật có vẻ rất cứng, chân mang giày vải và đeo cung tên sau lưng. 1 cô gái lớn nhất trong có vẻ là thủ lãnh của nhóm ngồi ở chính giữa đang cười nói với cả hội.. Trang phục cô ta giống thương nhân nhiều hơn là chiến binh.
1 trong những cô gái cười chỉ tay khi thấy chúng tôi tiến lại.
-Hey, Warriv lại đến kìa và dẫn theo 1 cô bé rất đẹp.
Các cô gái cười khúc khích. Cô gái thủ lĩnh nhìn chúng tôi hỏi:
-Warriv, anh có gì mới cho tôi sao ?
Warriv chẳng đáp, anh ta nhìn 1 vòng rồi nói:
-Medata, đây là Kashya, người bảo vệ khu này. Kashya, đây là Medata.
Tôi cúi đầu. –Chào chị.
-Anh luôn đi cùng với những cô bé xinh đẹp đấy Warriv. Kashya nói
-Tôi gặp cô bé trong đầm, bị dơi quỉ tấn công.
-Ồ, thế à. Kashya gật gù. –Có vẻ anh luôn có khiếu tìm thấy các cô gái hoạn nạn hả. Kashya châm chọc, các cô gái cười phá lên. Và dường như Warriv đã quá quen đến việc này.
Warriv tiến đến 1 góc chất đầy gươm giáo cung tên. Anh ta xem xét từng món cẩn thận rồi lựa ra 2 món: 1 cây giáo gỗ đầu bịt sắt và một cái cung cong cùng 1 bó tên.
Warriv nói với Kashya:
-Tôi mượn mấy món nhé.
-Cứ tự nhiên. Nhưng nhớ trả lại đó.
-Đi thôi. Warriv nói với tôi. Tôi cúi đầu chào Kashya rồi đi theo Warriv.
Tiếng Kashya rượt theo tụi tôi:
-Mà lần sau nhớ bù cho tôi 1 cô bé xinh đẹp đấy.
-Anh sẽ giúp tôi phải không ? Tôi vui mừng khi thấy cánh cổng khu trại.
-Không. Warriv nói.
Tôi đứng khựng lại.
Warriv cũng đứng lại trước cánh cổng. Khu đất này được bao quanh bời hàng rào gỗ vót nhọn. 2 nữ chiến binh gác cổng đứng nhìn bọn tôi.
-Đây. Warriv ấn những thứ vừa chọn vào tay tôi.
-Thế là sao ? Tôi luống cuống cầm lấy mấy thứ và làm rơi cây giáo.
-Tôi sẽ đi cùng cô. Nhưng tôi không bảo vệ hay chiến đấu cho cô được. Tự cô phải làm thôi.
-Sao … Nhưng … Tôi chỉ là 1 cô gái yếu ớt.
-Mọi chiến binh đều khởi đầu như thế. Warriv nói và bước qua cổng bỏ mặc tôi vẫn đưng như trời trồng.