Follow along with the video below to see how to install our site as a web app on your home screen.
Note: This feature may not be available in some browsers.

sai rồi, Lâm Xung có nhiều kỳ vọng, có nhiều hoài bão dành cho nhân dân, đất nước, không thì đã chẳng theo bọn Tống Giang làm cướp. cái trung của Xung dành cho vua chính là một cách thể hiện cái trung của Xung với tổ quốc, với nhân dân. chỉ vì trong thời đại phong kiến cổ hủ không thể nào có cái trung nào hoàn thiện hơn cái trung của Xung.Lòng trung thành là phải thiêng liêng,xuất phát từ cái tâm,không chịu ảnh hưởng của bất cứ sự cưỡng ép nào cả,như Lâm Xung chẳng qua bị điều khiển bởi cái bản năng của mình chứ trong lòng có coi bọn Cao Cầu ra cái gì,như vậy kh6ong gọi là trung,mà nó là 1 hình thức khác của chữ Si,Si với cái chữ trung ảo tưởng của mình.
Người hại mình mà mình không trả thù thì là cái nhân ngu, người chưa hại mình mà mình đã hại người trước thì rõ là người nham hiểm ác độc không sai một chữ.Hàn Tín giết ngừơi vì việc lớn do chủ tâm Tín đặt ra,hòan tòan không do tác động từ kẻ khác,đó cũng là cái chí lớn vậy..còn Lữ Bố giết ngừơi chỉ vì mê muội nhất thời,giết Đinh Bố chỉ biết con ngựa quí,Giết Đổng trong mắt Bố chỉ có ngừơi đẹp...thật là một sự so sánh khập khiễng..
gã thầy thuốc đến chết vẫn chung tình thì là người đại si, kẻ này so với Tiêu Phong, Đoàn Dự, Du Thản Chi trong TLBB thì kể cũng chẳng kém mấy. Nhưng người ta bất nhân với y như vậy mà vẫn chịu được thì thật không chỉ là đại lượng mà còn là si ngốc điên cuồng.Chuyện xưa có ngừơi chung tình đến mức ngừơi yêu đi lấy chồng,anh ta về ở ẩn làm nghề bốc thuốc
Chồng cô ta bị bệnh,mang đến nhờ ông ta bốc thuốc cho,ông ta vẫn ân cần chữa trị,lúc đi chỉ xin nắm tay 1 cái,thì bị mắng nhiếc rồi bỏ đi
Chồng cô ta bị thương ở chân,phải cưa,cô ta dẫn đến nhờ chữa,ông ta bèn cưa chân mình rồi ráp vào chữa cho chồng cô ta khỏi,thế mà còn bị chê là da chân ở dứơi sao sần sùi thế,ông ta cũng chỉ khập khiễng chay ra tiễn.
Xem như chỉ có ngừơi như vậy mới thỏa lòng mong đợi của wiwi anh hùng.
Chính là điển hình của chữ :biết dở mà cố giữ,vì thế mà không tự tìm được lối thoát cho mìnhXưa có câu "Phụ Từ Tử Hiếu, Quân Kính Thần Trung" nhưng bọn nho giả đa phần đều chỉ biết câu "Phụ Bất Từ Tử Hiếu, Quân Bất Kính Thần Trung", ấy chẳng phải cái sai lệch nhưng nếu ngày nay nhìn lại thì sẽ thấy rõ là cái hiếu không thể so với cái trung vì tình phụ tử và nghĩa vua tôi không thể gộp lại mà nói. Xung vì chạy theo cái trung nghĩa cổ xưa mà như vậy thì ấy là người cố chấp, thật ra điều đó không xuất phát từ trong tâm nên nó chỉ có thể gọi là chí (ngu) trung chứ chẳng thể gọi là si được.
Như vậy Tín chỉ còn nước quay lại Sở mà làm thằng lòn trôn như ngày nào thì mới trọn nghĩa vậy,nếu không thì Tín cũng không thoát được chữ "ngu"Người hại mình mà mình không trả thù thì là cái nhân ngu, người chưa hại mình mà mình đã hại người trước thì rõ là người nham hiểm ác độc không sai một chữ.
Biết việc hay mà không làm bởi lực bất tònh tâm, biết là hay đây nhưng không thể làm được đâu phải không muốn làm sao lại bảo là ngu.Cigar nói:Lời bàn:Biết việc hay mà không làm,biết việc dở mà cố giữ ,đó thật ra cũng chỉ là chịu tác động của một sự cưỡng ép nào đó,như vậy thà ngồi 1 góc mà giữ nhà còn hơn là chịu 1 trong hai tiếng trong đời:láo(nếu làm đúng) hoặc ngu(nếu làm sai)
vua cất nhắc, ban phát bổng lộc trong cảnh hàn vi thì cái chữ trung cho vua chỉ là một biến thái của chữ nghĩa, mà hiếu-nhân-nghĩa chẳng phải là đầu của nhân luân sao mà lại cho là "việc dở"?Lời bàn:Biết việc hay mà không làm,biết việc dở mà cố giữ ,đó thật ra cũng chỉ là chịu tác động của một sự cưỡng ép nào đó,như vậy thà ngồi 1 góc mà giữ nhà còn hơn là chịu 1 trong hai tiếng trong đời:láo(nếu làm đúng) hoặc ngu(nếu làm sai)
Xung nếu biết vì nhân nghĩa (với dân) mà bỏ trung (với vua) thì Xung chẳng khác chi những bọn như Trần Thắng, Ngô Quảng rồi Lý Tự Thành, trở thành kẻ háo danh hám lợi, bởi đơn giản vì trung (với vua) là cái tiểu nhân, tiểu nghĩa (với vua) mà còn không tròn được thì thử hỏi làm sao trong lòng Xung có được cái đại nhân đại nghĩa cơ chứ? con người trong thời đại cổ đến đường như Xung thì cũng là cuối rồi, không thể có cái gọi là "tư tưởng dân chủ tư sản tiến bộ"!Chính là điển hình của chữ :biết dở mà cố giữ,vì thế mà không tự tìm được lối thoát cho mình
Chính vì Xung không phân biệt được đâu là cướp,đâu là giúp dân ,do đó cũng kh6ong thoát được chữ Si,ôi thật đáng tiếc.\
Tín có thể không giết người tiều phu. lấy cái mưu tính sâu xa đo dạ người thì ắt là kẻ tiểu nhân, lấy dạ trung hậu thành kính đãi người (mà cũng không ngu ngơ chủ quan như Tống Tương Công) thì mới thật là nhân nghĩa. Tín có thể có chí lớn nhưng ngay tại đây thì hắn lộ rõ cái bất nhân bất nghĩa và ích kỷ tiểu nhân!Như vậy Tín chỉ còn nước quay lại Sở mà làm thằng lòn trôn như ngày nào thì mới trọn nghĩa vậy,nếu không thì Tín cũng không thoát được chữ "ngu"
tất nhiên đó chỉ là một cảm nhận chủ quan của một nhà văn nhưng cái giọng điệu của tiên sinh đã thể hiện rõ cái ý mỉa mai với Cam Ninh. La Quán Trung sống trong thời phong kiến nên ta có thể thấy việc Cam Ninh làm là một điều bất trung bất nghĩa theo tư tưởng thời đó. Nếu xét theo quan điểm ngày nay của ta thì có thể gọi Cam Ninh là quyết đoán nhanh nhẹn #Còn đoạn Cam Ninh mà đệ nói thì chỉ là màu sắc diễn tả của Lão La mà thôi,giết vì thù trước đây hay giết vì đoạt công,tự lão La không xét được,nhưng thế cũng là để thử thách sự tinh tường của độc giả vậy,đáng khen lắm !!!
Wiwi cũng phaỉ hiểu chứ,sao lại đưa ra một ví dụ thô thiển dường này,cái hay và cái dở xuất phát từ cái tâm,cũng như biết Hán Vương Lưu Bang thất thế nhưng Tín vẫn cứ theo,đó là biết cái hay mà thực hiện,có ngừơi khuyên Tín nên cướp lấy Lâm Tri,làm Tề Vương để thực hiện thế thiên hạ chia ba,đó là cái hay nhưng Tín không làm mà lại giữ khăng khăng lấy cái dở,tiếp tục lao động đường phố vua..vua cất nhắc, ban phát bổng lộc trong cảnh hàn vi thì cái chữ trung cho vua chỉ là một biến thái của chữ nghĩa, mà hiếu-nhân-nghĩa chẳng phải là đầu của nhân luân sao mà lại cho là "việc dở"?
Chính vì giữ khư khư cái nghĩa nhỏ nên Xung mãi không làm được cái nghĩa lớn,đó cũng là sự trì trệ vậy.Xung nếu biết vì nhân nghĩa (với dân) mà bỏ trung (với vua) thì Xung chẳng khác chi những bọn như Trần Thắng, Ngô Quảng rồi Lý Tự Thành, trở thành kẻ háo danh hám lợi, bởi đơn giản vì trung (với vua) là cái tiểu nhân, tiểu nghĩa (với vua) mà còn không tròn được thì thử hỏi làm sao trong lòng Xung có được cái đại nhân đại nghĩa cơ chứ? con người trong thời đại cổ đến đường như Xung thì cũng là cuối rồi, không thể có cái gọi là "tư tưởng dân chủ tư sản tiến bộ"!
Dù rằng đây chỉ là một tiều phu nhỏ,nhưng không phải vì thế mà cái tính khốc liệt của nó sẽ giảm đi,cái tư thế của Tín lúc này không chỉ là một kẻ nương nhờ sự giúp đỡ mà còn là một kẻ đứng trên chiến trừơng,đứng trước một ván cờ thập tử nhất sinh như vậy,đôi khi phế đi vài quân chủ chốt lại mang đến chiến thắng chung cuộc,đó là tìm cái sống dựa trên cái chết vậy.Tín có thể không giết người tiều phu. lấy cái mưu tính sâu xa đo dạ người thì ắt là kẻ tiểu nhân, lấy dạ trung hậu thành kính đãi người (mà cũng không ngu ngơ chủ quan như Tống Tương Công) thì mới thật là nhân nghĩa. Tín có thể có chí lớn nhưng ngay tại đây thì hắn lộ rõ cái bất nhân bất nghĩa và ích kỷ tiểu nhân!
Cái công của Quan Công được đền đáp bằng một ngày 1 tiệc nhỏ,hai ngày 1 tiệc lớn,đến bộ râu cũng được chăm chút kĩ lưỡng,còn cái công của Ninh được đến đáp bằng ba chữ:giặc buồm gấm,tất nhiên có nhân thì có quả,hai cái quả khác nhau cũng là lời đáp cho hai cái nhân khác nhau vậy!!Cam Ninh nếu có được cái gọi là nhân, là nghĩa thì cứ nhìn Quan Công đối với Tào Tháo rồi cắt cái mặt vất đi!
hay và dở không bao giờ xuất phát từ tâm, đó là hiện thực khách quan mà không bao giờ chối cãi được. Người ta ra ơn với mình thì mình phải báo, người ta có tình với mình thì mình phải đáp, mới xứng danh con người, tựa như Quách Gia phản Thiệu, Cam Ninh phản Tổ đều là người vô ơn vô nghĩa. Cái việc như vậy thì ai ai biết dạo lý cũng rõ là dở, không có chuyện "xuất phát từ tâm", sao huynh Cigar lại không thông?Wiwi cũng phaỉ hiểu chứ,sao lại đưa ra một ví dụ thô thiển dường này,cái hay và cái dở xuất phát từ cái tâm,cũng như biết Hán Vương Lưu Bang thất thế nhưng Tín vẫn cứ theo,đó là biết cái hay mà thực hiện,có ngừơi khuyên Tín nên cướp lấy Lâm Tri,làm Tề Vương để thực hiện thế thiên hạ chia ba,đó là cái hay nhưng Tín không làm mà lại giữ khăng khăng lấy cái dở,tiếp tục lao động đường phố vua..
Nhưng đây cũng chỉ là sự không phân biệt trắng đen giữa hay và dở mà thôi,còn như Lâm Xung,ngậm đắng nuốt cay,biết chịu nhục cho Cao Cầu dày vò là dở,sao y vẫn làm??
Lê Lai hi sinh để Bình Định Vương lấy lại đất nước,đó cũng là cái nghĩa,dẫu biết thiệt thòi nhưng đó vẫn là cái hay vậy..
Xung là người thẳng thắn thực thà, không biết quyền biến nhưng luôn lấy cái trung hậu thành kính đãi người, đó là cái khác so với bọn tiểu nhân luôn mưu lợi cho mình mà nghĩ kế hại người ta trước!Chính vì giữ khư khư cái nghĩa nhỏ nên Xung mãi không làm được cái nghĩa lớn,đó cũng là sự trì trệ vậy.
Đúng như vậy, nếu đứng trên chiến trường, phía trước là kẻ sẽ giết mình bất cứ lúc nào thì lấy dạ hại người ra xử việc không ai trách được, đó là ý của câu "Binh bất yếm trá" vậy! Nhưng đứng trên phương diện đối nhân xử thế thì Tín ra tay giết một người dân vô tội đã là bất nhân, người đó lại vừa mới ra ơn với mình thì đấy là bất nghĩa, bất nhân bất nghĩa như vậy thì cho dù có chí lớn, tài cao cỡ nào cũng đáng phỉ nhổ vào mặt!Dù rằng đây chỉ là một tiều phu nhỏ,nhưng không phải vì thế mà cái tính khốc liệt của nó sẽ giảm đi,cái tư thế của Tín lúc này không chỉ là một kẻ nương nhờ sự giúp đỡ mà còn là một kẻ đứng trên chiến trừơng,đứng trước một ván cờ thập tử nhất sinh như vậy,đôi khi phế đi vài quân chủ chốt lại mang đến chiến thắng chung cuộc,đó là tìm cái sống dựa trên cái chết vậy.
Rất tiếc không còn lựa chọn thứ hai cho Tín!!!!
Ấy vậy mà Cam Ninh cũng đã ăn lộc của Tổ, đã cùng mưu việc với Tổ, đã được Tổ biết tài. Ninh cho dù bị Tổ oán nhưng sau này còn lấy đầu để lãnh công thì sao sánh với Hoàng Trung xin chôn Hàn Huyền? cái ân cái oán của đại trượng phu thì khác với cái háo công bất nghĩa của bọn tiểu nhân vậy!Cái công của Quan Công được đền đáp bằng một ngày 1 tiệc nhỏ,hai ngày 1 tiệc lớn,đến bộ râu cũng được chăm chút kĩ lưỡng,còn cái công của Ninh được đến đáp bằng ba chữ:giặc buồm gấm,tất nhiên có nhân thì có quả,hai cái quả khác nhau cũng là lời đáp cho hai cái nhân khác nhau vậy!!
Hay và dở, ấy còn tuy thuộc vào cách nhìn nhận của mỗi người, ở mỗi thời đại. Ví như Lưu Bị khi xưa thì được coi là kẻ nhân nghĩa, nhưng bây giờ thì lại bị coi là giả nhân giả nghĩa. Khách quan là sự tập hợp và thống nhất từ nhiều cái nhỉn riêng mà thành. Vậy nên cũng có thể nói nó cũng ít nhiều tuỳ thuộc vào tâm vậy. Quách Gia phản Thiệu, chưa chắc là dở. Như vậy rõ ràng Quách Gia biết tìm chân chúa mà thờ. Mà đã vì chủ, thì tất nhiên là phải hết lòng rồi. Nên dù Quách Gia có dâng kế làm tuyệt diệt cả họ Viên đi nữa, cũng chẳng có gì đáng trách cả. Cam Ninh dưới quyền Lưu Biểu, thuộc hạ Hoàng Tổ. Thế mà Ninh có công Tổ không thưởng, lại còn khinh Ninh nữa. Ở với người đó, Ninh trước sau cũng bị hại. Vậy nên Ninh về với Quyền, cũng không có gì sai. Còn chuyện Ninh giết Tổ, ấy thì cũng là việc nước. Mà trước sau gì Tổ chả chết, vậy nên Ninh giết Tổ cũng là thường tình.wiwi nói:hay và dở không bao giờ xuất phát từ tâm, đó là hiện thực khách quan mà không bao giờ chối cãi được. Người ta ra ơn với mình thì mình phải báo, người ta có tình với mình thì mình phải đáp, mới xứng danh con người, tựa như Quách Gia phản Thiệu, Cam Ninh phản Tổ đều là người vô ơn vô nghĩa. Cái việc như vậy thì ai ai biết dạo lý cũng rõ là dở, không có chuyện "xuất phát từ tâm", sao huynh Cigar lại không thông?!
Cam Ninh ăn lộc của Lưu Biểu chứ lộc nào của Tổ? Vậy nên Ninh giết Tổ nhưng cũng chẳng hại đến họ Lưu. Vậy là không có chuyênh bất nghĩa rồi. Tổ biết tài, nhưng coi Ninh có ra gì đâu. So với Hàn Huyền, Tổ còn thua nhiều lắm. Huyền còn biết dùng Hoàng Trung cơ mà. Còn việc Huyên muốn giét Trung, ấy cũng là cái nóng giận mà ra thôi. Cũng vì Trung cố ý tha cho Quan Vũ, mà Vũ lại là đối thủ sinh tử của Hàn Huyền lúc này, nên Huyền cho là Trung tư thông với địch cũng là chuyện thường mà thôi. Cái ân cái oán phân biệt rạch ròi, nên không thể cho là Ninh bất nghĩa được.wiwi nói:Ấy vậy mà Cam Ninh cũng đã ăn lộc của Tổ, đã cùng mưu việc với Tổ, đã được Tổ biết tài. Ninh cho dù bị Tổ oán nhưng sau này còn lấy đầu để lãnh công thì sao sánh với Hoàng Trung xin chôn Hàn Huyền? cái ân cái oán của đại trượng phu thì khác với cái háo công bất nghĩa của bọn tiểu nhân vậy!
đó không phải hay dở xoay chuyển mà do cái chủ quan của con người thay đổi. Dragon chính là theo thuyết duy tâm ở điểm cho rằng con người cho sự vật khách quan thế nào thì nó phải thế ấyHay và dở, ấy còn tuy thuộc vào cách nhìn nhận của mỗi người, ở mỗi thời đại. Ví như Lưu Bị khi xưa thì được coi là kẻ nhân nghĩa, nhưng bây giờ thì lại bị coi là giả nhân giả nghĩa. Khách quan là sự tập hợp và thống nhất từ nhiều cái nhỉn riêng mà thành. Vậy nên cũng có thể nói nó cũng ít nhiều tuỳ thuộc vào tâm vậy

Quách Gia không có gì đáng trách, chỉ đáng để phỉ nhổ về hành động bất nghĩa bất nhân, không chút nhân tình. Con người mà như vậy thì còn thua cả chó vì chó còn biết nhờ chủ cũ, nếu không phạm đến nó thì không cắn mà cho dù có cắn cũng chỉ làm đau rồi thả đi chứ không có cắn đến chết!Quách Gia phản Thiệu, chưa chắc là dở. Như vậy rõ ràng Quách Gia biết tìm chân chúa mà thờ. Mà đã vì chủ, thì tất nhiên là phải hết lòng rồi. Nên dù Quách Gia có dâng kế làm tuyệt diệt cả họ Viên đi nữa, cũng chẳng có gì đáng trách cả

Ninh về với Quyền không có gì sai vì như vậy là trí nhưng sau này quay lại giết bạn cũ thì là sâu bọCam Ninh dưới quyền Lưu Biểu, thuộc hạ Hoàng Tổ. Thế mà Ninh có công Tổ không thưởng, lại còn khinh Ninh nữa. Ở với người đó, Ninh trước sau cũng bị hại. Vậy nên Ninh về với Quyền, cũng không có gì sai. Còn chuyện Ninh giết Tổ, ấy thì cũng là việc nước. Mà trước sau gì Tổ chả chết, vậy nên Ninh giết Tổ cũng là thường tình.
. Dragon trước sau gì cũng chết, thôi thì hãy chạy ra cho xe tông chết đi 
sozy, boy! Tổ là tướng của Biểu nhưng trấn ở cõi xa: tướng ngoài ải thì có việc gì ích nước lợi nhà thí cứ tự chuyên mà làm (binh pháp Tôn Tử), bởi vậy coi như Tổ là chư hầu của Biểu, Ninh theo là theo Tổ chứ không còn là theo Biểu nữa, điều đó chú cần biết!Cam Ninh ăn lộc của Lưu Biểu chứ lộc nào của Tổ? Vậy nên Ninh giết Tổ nhưng cũng chẳng hại đến họ Lưu. Vậy là không có chuyênh bất nghĩa rồi. Tổ biết tài, nhưng coi Ninh có ra gì đâu. So với Hàn Huyền, Tổ còn thua nhiều lắm. Huyền còn biết dùng Hoàng Trung cơ mà. Còn việc Huyên muốn giét Trung, ấy cũng là cái nóng giận mà ra thôi. Cũng vì Trung cố ý tha cho Quan Vũ, mà Vũ lại là đối thủ sinh tử của Hàn Huyền lúc này, nên Huyền cho là Trung tư thông với địch cũng là chuyện thường mà thôi. Cái ân cái oán phân biệt rạch ròi, nên không thể cho là Ninh bất nghĩa được.
Có thể nói nó là từ cái tâm mà cũng không phải từ cái tâm,theo như Lão Tử thì con người mới sinh ra làm gì ai biết phân biệt được đâu là hay,đâu là dở,chỉ có con người dạy cho con người thì người ta mới có khái niệm đó.đó không phải hay dở xoay chuyển mà do cái chủ quan của con người thay đổi. Dragon chính là theo thuyết duy tâm ở điểm cho rằng con người cho sự vật khách quan thế nào thì nó phải thế ấy


Xin lỗi,con chó nó cũng biết chọn chủ đấy,nó đi săn cho người ta miếng thịt thơm mà người ta ăn hết chỉ để lại cho nó khúc xương,lại còn đánh đập nó thì tất nó cũng cắn lại thôi,huống hồ con người vốn đã là một thực thể phức tạp,lại biết suy xét người khác qua những hành động nhất thời.Quách Gia không có gì đáng trách, chỉ đáng để phỉ nhổ về hành động bất nghĩa bất nhân, không chút nhân tình. Con người mà như vậy thì còn thua cả chó vì chó còn biết nhờ chủ cũ, nếu không phạm đến nó thì không cắn mà cho dù có cắn cũng chỉ làm đau rồi thả đi chứ không có cắn đến chết!
Ninh không chỉ là một con người có trí khôn,biết chọn cái tốt mà bỏ cái xấu,mà Ninh còn có dòng máu của loài hổ,đó cũng là phẩm chất của một võ tướng vậy!! Có gì chứng tỏ lòng trung thành tốt hơn cái đầu của Tổ nữa,giữa Ninh và Tổ chỉ còn mối quan hệ thù địch,vì vậy nên giết quách đi [-xNinh về với Quyền không có gì sai vì như vậy là trí nhưng sau này quay lại giết bạn cũ thì là sâu bọ . Dragon trước sau gì cũng chết, thôi thì hãy chạy ra cho xe tông chết đi
thế thì Cam ninh có cái phẩm chất của loài chó mới phải vì theo Cigar huynh thì biết cắn lại chủ khi chủ đánh đập nóNinh không chỉ là một con người có trí khôn,biết chọn cái tốt mà bỏ cái xấu,mà Ninh còn có dòng máu của loài hổ,đó cũng là phẩm chất của một võ tướng vậy!! Có gì chứng tỏ lòng trung thành tốt hơn cái đầu của Tổ nữa,giữa Ninh và Tổ chỉ còn mối quan hệ thù địch,vì vậy nên giết quách đi
. huynh cũng biết con người khác con vật ở chỗ có cái tâm, có cái tư duy biết chọn con đường cho riêng mình, biết uyển chuyển trong hành động chứ không phải cỗ máy hay con vật vô tri. Thế mà Quíach Gia, Cam Ninh vừa rời bỏ chủ cũ thí quay lại chem gếit không thương tiếc, tựa như trong lòng chỉ biết có chữ trung với chủ mới, chữ hận với chũ cũ chứ không biết tình nghĩa là cái chi chi, thế thì so với con vật có khác chi mà bảo là khập khiễng? loài vật hành động theo bản năng nên chỉ biết làm theo cái tốt cho mình, Cam Ninh và Quách Gia có khác gì chúng khi hành động như vậy với những người từng được họ quỳ dưới trướng liều chết?cố giữ cái mình cho là đúng có thể là xấu cũng có thể là tốt, như Lâm Xung làm thì có cái dở là không biết uyển chuyển nhưng như Cam Ninh làm thì chẳng khác súc sinh phản chủ. Như Hoàng Trung mới gọi là đại nghĩa đại trí, biết uyển chuyển theo thời thế, không chấp nê những tiểu tiết nhưng cũng không bỏ những đại nghĩa, làm người như vậy mới xưng với 2 chữ con người cho!Vậy nên hay hoặc dở đều là do mình,vật chất sẽ không có ý nghĩa nếu con người không nhìn nhận được nó.
Còn anh hùng Lâm Xung chẳng lẽ không phân biệt được cái gì nên làm ,cái gì không hay sao,chẳng qua cũng như Wiwi,biết câu bài là hay nên làm,nhưng còn có người biết câu là hay nhưng vẫn không làm đó là biết dở mà cố giữ vậy

Cigar chỉ xin nhắc lại lời nói của một người bạn cũ:con người sinh ra vốn đa dạng,mỗi người có một bản tính riêng,nhưng đã là anh hùng thì tất phân biệt được cái sai và cái đúng,và mỗi người thể hiện và bảo vệ điều mình cho là đúng 1 cách khác nhau,bởi vậy nên trong xem tướng người ta cũng thường chia ra làm mấy chân mạng theo ngũ hành gồm Kim Mộc Thuỷ Hoả Thổ,và mỗi loại thì có 1 tính chất khác nhau,nhưng nếu thiếu 1 trong những tính chất này thì ngũ hành không thể tương sinh,tương khắc được.Điều đó tuy hơi mơ hồ một chút,nhưng thiết nghĩ cũng đủ để giải thích tại sao Cam Ninh căm ghét Tổ thì giết Tổ ngay,còn Hoàng Trung thì giữ vẹn được hai con đường của mình vậy..thế thì Cam ninh có cái phẩm chất của loài chó mới phải vì theo Cigar huynh thì biết cắn lại chủ khi chủ đánh đập nó
Dẫu biết đây là thuật che mắt của Stalig,nhưng Cigar xin mạo muội trả lời những điều mình suy nghĩ..Con không chê cha mẹ khó, chó không chê chủ nghèo