_ Thực ra Lưu Bị tuy giỏi, nhưng lại chọn xuất phát điểm chưa đúng, phải cạnh tranh với Lã Bố ( tập đoàn Từ Châu ) Tào Tháo ( tập đoàn Duyện Châu ) sau thua phải chạy sang Hà Bắc ăn nhờ Viên Thiệu. Ai ngờ Viên Thiệu đánh với Tào Tháo lại đại bại ở Quan Độ, sau đó không lật nổi mình vì tranh chấp nội bộ. Lưu Bị tận dụng 1 năm Tào Tháo đánh ở Hà Bắc cố gắng quấy ở Nhữ Nam, ai ngờ Viên Thiệu bại, sau Tào Tháo quay lại đập tới Lưu Bị lại thua tiếp phải chạy sang Lưu Biểu. Từ khi Lưu Bị chạy khỏi đất Trung Nguyên thì tức là đã bỏ mất cơ hội dựng đại nghiệp thống nhất Tàu rồi.
_ Sau khi Tào Tháo thống nhất Hà Bắc thì trở thành thế lực lớn nhất Trung Nguyên, nắm trong tay các vùng nhiều dân nhất, giàu có nhất, phát triển nhất toàn thiên hạ, thế thống nhất là gần như không gì ngăn nổi, cho tới khi đại bại ở Xích Bích vì tội khinh địch ... Dù vậy, Tào Nguỵ ở phía bắc vẫn là bá đạo nhất, kể cả khi Lưu Bị có đất Thục, liên quân với Ngô thì Tào Ngụy vẫn mạnh hơn cả 2 nước này cộng lại. Thời đó dân số Tàu tập trung hầu như toàn bộ ở Trung Nguyên, đất Thục và Ngô là thuộc loại man hoang dân ít, đất nghèo chưa khai phá chứ ko phải như thời La Quán Trung viết ở thời Minh, lúc dân Tàu lại tập trung đông ở Giang Nam giàu có. Vì lý do đó, trong cuộc chiến lâu dài thời Tam Quốc, Thục và Ngô càng đánh càng yếu, Ngụy vẫn vững vàng cả về kinh tế, chính trị, quân sự, nên sau cùng Nguỵ thắng cũng là lẽ thường. Đó cũng là lý do Lưu Bị rời khỏi Trung Nguyên thì đã mất đi cơ hội thống nhất Trung Quốc, kể cả có Thục thì cũng chỉ cao nhất là giữ thế ngang tay, duy trì hiện trạng chứ ko có cơ hội thắng Ngụy.
_ Lưu Bang nhất thống Trung Quốc, thành lập nhà Hán là vì ông này nắm Hàm Dương và đất Quan Trung, tập trung toàn bộ tinh hoa của đế quốc Tần, Thục Hán ko giữ được 1 miếng nào của Trung Nguyên ( ngoại trừ Kinh Châu, nhưng sau cũng mất luôn ) thì thua là đúng rồi :(
_ Theo quan điểm của mình, chiến thắng quân sự chỉ là đại diện cho chiến thắng cục bộ, chiến thắng về mọi mặt kinh tế, chính trị, xã hội, quân sự mới là chiến thắng trong đại chiến giữa các quốc gia. Xem xét quân sự phải cân nhắc cực kỳ kĩ lưỡng ở mặt kinh tế, chính trị xã hội trước khi nói tới quân sự.