===================================================
TUỔI GIÀ ONLINE
Thanh Hóa: Phát hiện vụ thảm sát rau cải lớn nhất lịch sử
Công An Hình Sự tỉnh Thanh Hóa vừa phát hiện một chiếc xe tải chở gần hai tấn rau cải vận chuyển về Hà Nội ngày 3 tháng 5 vừa qua. Những bó rau này hầu hết đã bị chặt rễ, chất nhờn túa ra khắp thùng xe tạo nên một mùi thanh mát đáng sợ. Theo điều tra ban đầu, số rau này sẽ được phân phối ra các quán xá tại thủ đô. Điều đáng nói ở đây là lượng rau cải khổng lồ có vẻ đã bị bứng ngoài thiên nhiên. Ông Hồ Sông Ao, giáo sư tiến sĩ, bày tỏ sự phẫn nộ trước sự kiện này.
"
Kinh tởm! Tôi không thể tìm được lời nào dễ nghe hơn nữa! Một cây rau cải trung bình nặng chỉ vài trăm gram, như vậy, hai tấn chúng ta có thể ước tính rằng cả chục ngàn cây rau cải đã bị sát hại! Trong số rau này, có thể thấy cải bẹ, cải xoong là nhưng cây cải đã đi vào sách đỏ, là thực vật quý hiếm cần giữ gìn và bảo tồn. Tôi thật sự không thể tin được là người ta, vì tiền, có thể nhẫn tâm làm một chuyện như vậy!"
Theo ông Ao, một cây cải trưởng thành có thời gian sống là khoảng 30-35 ngày và có thể quang hợp một lượng CO2 là 980 mm3. Ông hoàn toàn tin rằng loài người có thể sống mà không cần ăn rau, trái cây hay bất kỳ thứ gì có chất xanh. Là thành viên danh dự của Hiệp Hội Bảo Vệ Quyền Lợi Thực Vật Quốc Tế, ông Ao cho biết sẽ "làm tới bến" vụ này.
"
Tôi sẽ gọi điện cho chủ tịch hội và chắc chắn Liên Hiệp Quốc sẽ có ý kiến về chuyện này. Theo tôi thấy, một vụ thảm sát như vậy không thể gây ra bởi một vài cá nhân. Chắc chắn có một tập đoàn đứng sau chỉ đạo. Ôi, làm sao biết được, chúng có thể là một tập đoàn khổng lồ chuyên buôn bán rau quả. Chỉ vì những con người tham tiền đến lóa mắt, cây xanh sẽ không còn nữa!"
Chủ tịch tỉnh Thanh Hóa đã có công văn lên Trung Ương Đảng và Chủ Tịch Nước yêu cầu trợ giúp. Đây có thể là mở đầu cho cuộc truy quét các tổ chức buôn bán thực vật quy mô nhất Việt Nam. Sự kiện này cũng đã gây chấn động lên cộng đồng mạng cả trong và ngoài nước. Tổng thống Mỹ Obakaka đã có phát biểu trên YouPipe rằng ông sẽ cho hai mươi ngàn quân lục chiến đến bảo vệ các ruộng rau tự nhiên ở khu vực Đồng Bằng Bắc Bộ. Các thành viên mạng xã hội FacePalm cũng cho biết họ đang kêu gọi từ thiện để cứu lấy những bó rau còn thoi thóp, lúc này quỹ hỗ trợ đã lên đến 28 triệu đô-la.
Tuổi Già Online sẽ tiếp tục theo dõi và cập nhật những tin tức mới nhất về vụ trọng án này.
Trần Bố Nam
> Sốc với cảnh ăn rau sống tại Nhật
> Kinh hoàng nữ sinh cắt cà chua
> Trần Quốc Toản bóp nát quả cam - Chuyện bây giờ mới kể
------------------
Hải Hổ tắt máy tính nhìn đăm đăm lên trần nhà, hắn không muốn suy nghĩ gì nữa. Hai mươi năm cuộc đời hắn là mặt biển yên bình chán ngắt. Tại sao bỗng dưng chỉ vài ngày mà lại như vậy chứ? Liệu trận động đất ở Nhật cách đây mấy tháng đã bắt đầu ảnh hưởng tới hắn? Không thể, hắn đã rất khổ tâm khi nghe tin hàng loạt phim hài bị dừng sản xuất rồi. Theo thuyết tương đối của Phật thì chuyện gì cũng có nhân quả, cơn động đât đó chỉ có thể gây sự với hắn một lần thôi. Và là một người Việt Nam nam tử Hán chính cống, hắn chỉ sợ ma chứ không bao giờ sợ động đất.
Thế nhưng, chuyện chiều nay còn đáng sợ hơn động đất. Hắn không hiểu được. Ở quán lẩu dê một lần nữa trái với tính toán của hắn, Tuyết chỉ đến một mình. Vẫn khuôn mặt xinh xắn lãnh cảm đó, vẫn dáng người nhỏ nhắn đó, đôi mắt trong vắt và sâu như biển cả khiến máu hắn dồn hết lên não. Cô gật đầu chào hắn, hơi mỉm cười. Hải Hổ gọi luôn hai dĩa thịt chó để dấu đi những cái liếc mắt vụng trộm về phía Tuyết. Lúc đấy mặt trời đã uể oải đi về phía xa, hắt những tia nắng đỏ rực lên làn gió đầu hè. Tuyết có vẻ không để ý gì đến Hải Hổ, mà chỉ lười biếng đưa mắt nhìn mông lung. Cô thật sự rất yêu hoàng hôn, phải không nào?
Cả bữa ăn hôm đó, Nam không xuất hiện. Hải Hổ cũng chẳng để tâm, hắn đang bận nhai nhồm nhoàm miếng thịt đùi to đùng và ngắm Tuyết. Tuyết ăn một tý rồi nhìn hắn, ánh mắt hơi có chút buồn. Đoán rằng cô có chuyện muốn nói, Hải Hổ gọi thêm chai Sài Gòn Xanh.
Đúng là Tuyết buồn thật. Bạn trai cô, thằng Nam, hóa ra chưa bao giờ thực sự yêu cô. Hay nói đúng hơn, với Nam, công việc có sức quyến rũ mạnh mẽ hơn bất kỳ cô gái nào trên thế giới. Hải Hổ biết chứ, năm lớp mười hai, chính Nam là thằng duy nhất từ chối đi xem XNXD (một nhóm nhạc nữ mới nổi, cực đẹp cực chuẩn chân dài đến đầu gối phải nói là nhìn đập đầu vào tường) để đi phát tờ rơi. Nam thích Tuyết, cái đó đúng, phải thế thì hai người mới đến được với nhau ! Nhưng ngay từ đầu không ai cho rằng tình cảm ấy đủ mạnh để gọi là yêu. Tất nhiên, cái suy nghĩ đó cũng là của một lũ con trai chưa bao giờ yêu.
Bây giờ Tuyết định làm gì? Kể khổ với hắn ư? Thật sự mà nói, Hải Hổ dù thích Tuyết đến mức nào chăng nữa cũng không thể ngồi nghe cô ta than thở về bạn trai của mình. Thật ra, chính vì cô ta than thở về bạn trai của mình mà Hải Hổ không muốn nghe.
"Em chỉ cảm thấy anh là người duy nhất lắng nghe em." Như đọc được ý nghĩ của hắn, Tuyết nỏi.
"Nghe được nhưng không giúp được, anh cảm thấy em nên nói với bức tường thì tốt hơn."
Tuyết cười. Cô đang nghĩ gì? Liệu đây có phải là cơ hội cho hắn? Liệu đã có một bức tường ngăn giữa cô và Nam? Hải Hổ bỗng dưng thấy hắn quên mất một cái gì đó quan trọng, nhưng còn gì nữa? Có lẽ đây thật sự là tình yêu chăng? Sau mấy năm không gặp, dù biết cô đã có bạn trai hắn vẫn không ngừng nhung nhớ. Như cánh cửa nhà vệ sinh, càng cố đóng vào thì càng mở ra, đến mức hắn phải mặc kệ, cứ cho nó tô hô như thế. Nếu cái đó không phải tình yêu, thì thật sự hắn chả biết cái gì mới là nữa. Từ năm cấp 3 hắn thật sự đã yêu, để rồi vì tuổi trẻ ngu ngốc mà bỏ mất cơ hội. Bây giờ đã kiểm chứng được, nói trắng ra cũng không phải muộn. Tuyết đang ở trước mặt hắn, duyên dáng và thướt tha uống nước cam, ôi ước gì hắn là cái ống hút...
"Anh Hổ?"
Hắn choàng tỉnh, trí óc vẫn tràn ngập hình ảnh môi kề môi với Tuyết. Phải mất mấy phút mới nhận ra Vân đang đứng cạnh mình.
------------
Xin chào các bạn, xin mời các bạn theo dõi chương trình "Chuyện trò bên bàn mổ". Tôi là phóng viên Phan Văn Ú La La và bên cạnh tôi là bác sĩ Peter Suckmehard, anh là một chuyên gia phẫu thuật hàng đầu Châu Âu đang làm việc ở Việt Nam. Xin chào bác sĩ, xin được hỏi vì sao một người tài năng như anh lại làm việc ở Việt Nam?
À, cũng không phải là tôi muốn làm ở cái đất nước nóng nực ô nhiễm mỗi mét vuông một thằng ăn cắp như Việt Nam. Nhưng anh thấy đấy, bố mẹ tôi đều là người Việt Nam, nên tôi từ nhỏ đã ở Việt Nam.
Ồ, quả thật rất bất ngờ, vì anh là một bác sĩ đẹp trai tóc vàng. Tôi cứ nghĩ anh là người Anh?
Vâng tôi là người Anh, đúng hơn là lai.
Nhưng bố mẹ anh đều là người Việt Nam?
Đúng vậy, đã có nhiều sự hiểu lầm nên tôi xin nói rõ luôn là tôi là con do mẹ tôi sinh ra chứ không phải nhận nuôi. Cha đỡ đầu của tôi đồng thời là người hàng xóm thân thiết, Anderson, mới là người Anh.
Vâng, cám ơn anh đã chia sẻ vấn đề riêng tư này. Bây giờ vào việc chính, xin hỏi người bệnh này là ai và bị làm sao?
Anh ta tên là Bành Văn Mông, 46 tuổi. Sáng nay được chuyển vào đây vì nứt hộp sọ. Xét nghiệm sơ bộ thì là do bị đánh và xe cán.
Thật đáng sợ, thời buổi này lưu manh mọc lên khắp nơi! Thưa quý vị, mong rằng quý vị từ bây giờ ra đường hãy cố gắng tự bảo vệ mình. Tốt nhất hãy mang mũ bảo hiểm. Và thưa anh Peter, bây giờ bắt đầu mổ chứ?
Vâng vâng mổ ngay.
Ok, bây giờ thì đã cắt xương rồi, thưa anh Peter, anh có ý kiến gì về hộp sọ của bệnh nhân?
Ồ đường nứt rất đẹp. Anh có thể thấy sống mũi bị vỡ và gãy răng hàm. Tuyệt tác!... Ây da...
À máu xịt ra rồi, máu xịt ra từ vùng thái dương, bắn thành tia... Thưa anh Peter, chuyện này có xảy ra thường xuyên không?
À à, lâu lâu cũng có. Cầm máu! Kẹp!
Vậy thông thường biện pháp xử lý là gì, thưa anh?
Cô Kim, lấy thêm hai túi máu AB! Kẹp, đưa tôi kẹp!
Thưa anh, xin lỗi... biện pháp xử lý...
Nhịp tim giảm! Lấy zapper!
Anh Peter, chúng ta đang quay trực tiếp đấy. Xin anh trả lời tôi!
1...2...3!
Anh Peter, tôi muốn biết cách bệnh viện xử lý tình huống nguy cấp, anh không thể chơi đếm số lúc này được. Thời lượng của chương trình có hạn...
Nhịp tim sao rồi?
Anh Peter, lần cuối cùng tôi YÊU CẦU ANH TRẢ LỜI PHỎNG VẤN!
Có chết cũng phải cứu sống nó, đại gia đấy!!
*bốp*