Liệu cái chết có là lối thoát ???

Chết thì dễ thôi, mở cửa sổ ra, nhảy tòm phát xuống đất, thăng thiên luôn :))
Quan trọng là nên nghĩ đến những người xung quanh ta, bao nhiêu hi vọng, bao nhiêu công sức chăm chút, cuối cùng đi lượm xác cậu X(
 
ý nghĩa của bài hát được cảm nhận tùy theo nhận thức của mỗi người vào từng thời điểm khác nhau, chủ topic muốn chết không phải vì nghe rock mà chủ yếu vì đó là ý muốn của bản thân, chẳng qua chỉ là thuận tiện 'mượn nước đẩy thuyền' khi nghe những giai điệu và lyric đậm chất tang thương trong bài hát thôi !! tỉ như bi giờ đang buồn, đau khổ vì thất tình, mở bài rock đau thương lên nghe, ối mẹ ơi sao nó thấm, sao mà có thực, sao mà cuộc sống lại khổ đau. nhưng khi mở mấy bài nhạc tình yêu trong sáng trong tối trong mền gì đó lên nghe, thấy nó nhảm nhí, nó lạc lõng và giả dối thế nào ấy !!
cái việc cắm đầu vào nhạc, tìm cảm giác, không phải, là ảo giác về sự 'mạnh mẽ' đó thì đúng như chủ topic nói, cũng chỉ là một liều nhỏ dopping tinh thần nếu như bản thân vẫn mãi giữ cái nhìn phiến diện về cuộc đời, cứ đi săm soi những điều tiêu cực mà chẳng chịu lạc quan nhìn vào những điều tốt đẹp. tụi đầu gấu thích bắt nạt người khác thì đâu chỉ trong trường mới có, ngoài đường cũng đầy rẫy ra đó, nhưng cũng có chiếm đa phần đâu, vẫn có những người tốt đó chứ !! mà theo chủ topic, 'mạnh' nghĩa là sao, là phát triển về cơ bắp, có sức khỏe hơn người và lúc nào cũng đi hoạt động bầy đàn, thấy ai ngứa mắt là phang hay sao ?! nói thật nếu chỉ là như thế thì tại hạ nhắm mắt quơ tay là có ngay vài nắm !!
âm nhạc mỗi bài cũng chỉ phản ánh một phần của cuộc đời, rock mà chủ topic nghe có lẽ là phản ánh cái đỉnh điểm của mỗi phần đó, nếu muốn biết cuộc đời thế nào thì phải lao đầu vào mới hiểu được, chứ chưa biết gì cả mà đã đòi game over thì thiệt là phí tài nguyên cha mẹ quá !!
 
ý nghĩa của bài hát được cảm nhận tùy theo nhận thức của mỗi người vào từng thời điểm khác nhau, chủ topic muốn chết không phải vì nghe rock mà chủ yếu vì đó là ý muốn của bản thân, chẳng qua chỉ là thuận tiện 'mượn nước đẩy thuyền' khi nghe những giai điệu và lyric đậm chất tang thương trong bài hát thôi !! tỉ như bi giờ đang buồn, đau khổ vì thất tình, mở bài rock đau thương lên nghe, ối mẹ ơi sao nó thấm, sao mà có thực, sao mà cuộc sống lại khổ đau. nhưng khi mở mấy bài nhạc tình yêu trong sáng trong tối trong mền gì đó lên nghe, thấy nó nhảm nhí, nó lạc lõng và giả dối thế nào ấy !!
cái việc cắm đầu vào nhạc, tìm cảm giác, không phải, là ảo giác về sự 'mạnh mẽ' đó thì đúng như chủ topic nói, cũng chỉ là một liều nhỏ dopping tinh thần nếu như bản thân vẫn mãi giữ cái nhìn phiến diện về cuộc đời, cứ đi săm soi những điều tiêu cực mà chẳng chịu lạc quan nhìn vào những điều tốt đẹp. tụi đầu gấu thích bắt nạt người khác thì đâu chỉ trong trường mới có, ngoài đường cũng đầy rẫy ra đó, nhưng cũng có chiếm đa phần đâu, vẫn có những người tốt đó chứ !! mà theo chủ topic, 'mạnh' nghĩa là sao, là phát triển về cơ bắp, có sức khỏe hơn người và lúc nào cũng đi hoạt động bầy đàn, thấy ai ngứa mắt là phang hay sao ?! nói thật nếu chỉ là như thế thì tại hạ nhắm mắt quơ tay là có ngay vài nắm !!
âm nhạc mỗi bài cũng chỉ phản ánh một phần của cuộc đời, rock mà chủ topic nghe có lẽ là phản ánh cái đỉnh điểm của mỗi phần đó, nếu muốn biết cuộc đời thế nào thì phải lao đầu vào mới hiểu được, chứ chưa biết gì cả mà đã đòi game over thì thiệt là phí tài nguyên cha mẹ quá !!

bài viết rất thâm sâu, thx pác rất nhìu nhá
 
ồ hay wa ước gì mình được hay như thế
cố gắng mà sống đi ,đình hở chút là đòi chết, bộ bác không thấy bác giống như con nít sao dể làm trò cười cho người ta lắm, mà rock củng có` vui củng có buồn tại sao cứ kiếm mấy bài như thế mà nghe hoài tại sao không kiếp mấy bài vui vui mà nghe cho nó điều hòa lại
::)
 
Nếu thấy sống ko còn ý nghĩa và ko còn ai wan tâm đến ông thì chết là 1 cách giải thoát :)>-
Tôi nghĩ là nếu lấy dao Thái Lan thọt vào tim thì chết nhanh lắm đấy ;))
 
Liệu cái chết có là lối thoát ?
Ở đây chẳng ông nào có kinh nghiệm chết cả, do đó mọi lý luận đều là ngụy biện ;))
 

Ở đây chẳng ông nào có kinh nghiệm chết cả, do đó mọi lý luận đều là ngụy biện ;))

Tớ có kinh nghiệm này. Đang ngồi dưới âm phủ post bài, xuống đây chơi với tớ vui lắm :hug:
 
có nhiều kiểu để chết lắm, vd: bất ngờ chạy ra đường ray xe lửa để xe lửa tông [không chết mới lạ] hay là chết bằng cách nhảy xuống vực thẩm giống trong phim =)) .v.v...

hình như mình đang bị lạc đề ... :-s
 
chủ topic nghe Rock à? Liệu có hơi lệch lạc ko đấy.
Theo tớ Rock có 2 ý nghĩa chính :
Cố gắng phấn đấu để mà sống, để mà đạt đc, để lên trên những j đc coi là bất công
Nếu ko làm đc điều 1 thì sao? Thì ý nghĩa thứ 2 của Rock là tìm lại đc chính mình. :x

Ngắn gọn vậy thôi
 
ugh bác này nói đúng thường thì mấy bài rock kết thúc có cái gì đó khác với mấy thể loại khác theo tui nghĩ ý nghỉa là cuộc đời buồn bả đâu khỏ cach mấy thì nó củng wa rùi, phần còn lại phải do chính tai bác viết tiếp, nếu bác đứng lên và cố gắng thì sẻ là 1 kết thúc có hâu còn không thì chỉ là 1 bản replay của bài nhạc thui, theo tui ý nghỉ có nó là như thế đừng có bi wan nửa
 
trước khi chết hãy mua bảo hiểm nhân thọ ... để người thân bạn có 160 triệu:hug:
 
chết mà là lối thoát.chết rồi biết dek j ma thoát với ko thoát.
Lao vào cuộc sống mà tìm lối thoát cho riêng mình ;;)
 
Mình viết có hơi lủng củng mong các bạn thông cảm.Đã khoảng 2 năm nay tính từ hồi mình mới nghe nhạc rock,đêm nào mình cũng nghĩ về rock,ko giống như những người cảm thụ âm nhạc bình thường.Đối với mình rock giống như một tấm gương phản chiếu hiện thực của cuộc sống,cứ mỗi đêm mình lại suy nghĩ về nó.Đi học,chắc ai cũng biết thành phần mạnh hiếp yếu ở đâu cũng có,những người bạn mình bị bắt nạt,mình cũng chẳng làm dc gì,thế là lại vùi đập vào rock,cảm thấy như dc tự do là chính mình cảm thấy mạnh mẽ,nhưng mỗi khi nghe xong đâu lại vào đó,mình lại trở về là một kẻ yếu đuối.Ngày hôm nay,phải công nhận đã lâu lắm rồi mình mới đi ra đường vào buối tối và biết thế nào thực sự là teen đú,những câu chuyện lảm nhảm ko đâu,nói năng thì thiếu văn hóa,mình lại thấy chúng nó yêu đời quá,mình ko dc như vậy,mình nhìn cuộc sống với một mặt trái,chỉ những bi quan và đau thương,mình ko biết tình yêu là gì,mỗi khi ra đường hoặc tivi cứ phát một bài hát nào đó về chủ đề tình yêu mình lại thấy lạnh sống lưng,cơ thể muốn nhão ra.Nhưng khi nghe rock,mình cảm thấy như mỗi câu chuyện trong bài hát hiện lên trước mắt mình,những khổ đau,bất hạnh,mỗi lời hát như một lời tâm sự với bản thân mình.
-Mình rất thích nghe bài "Hạt cát-Microwave" và cảm thấy như nó đang kể về chính bản thân mình,mình đã khóc rất nhiều lần khi nghe bài hát này.Có một câu mà mình rất ấn tượng "Giá như một ngày mình tan biến,vùi lấp những ước muốn hoang đường,và nỗi đau sẽ ko còn".Đến hôm nay mình mới hiểu dc "sự tan biến" đó chính là cái chết,vậy rốt cuộc mỗi rocker,rock fan,đều là những người có tâm hồn yếu đuối và có cái nhìn bi quan về cuộc sống.Bản thân mình cũng vậy.Liệu cái chết có là lối thoát ?

Chưa thấy ai chết xong về kể cho tớ cảm giác như thế nào. Biết đâu lại vui hơn sống ý nhỉ
 
Mình viết có hơi lủng củng mong các bạn thông cảm.Đã khoảng 2 năm nay tính từ hồi mình mới nghe nhạc rock,đêm nào mình cũng nghĩ về rock,ko giống như những người cảm thụ âm nhạc bình thường.Đối với mình rock giống như một tấm gương phản chiếu hiện thực của cuộc sống,cứ mỗi đêm mình lại suy nghĩ về nó.Đi học,chắc ai cũng biết thành phần mạnh hiếp yếu ở đâu cũng có,những người bạn mình bị bắt nạt,mình cũng chẳng làm dc gì,thế là lại vùi đập vào rock,cảm thấy như dc tự do là chính mình cảm thấy mạnh mẽ,nhưng mỗi khi nghe xong đâu lại vào đó,mình lại trở về là một kẻ yếu đuối.Ngày hôm nay,phải công nhận đã lâu lắm rồi mình mới đi ra đường vào buối tối và biết thế nào thực sự là teen đú,những câu chuyện lảm nhảm ko đâu,nói năng thì thiếu văn hóa,mình lại thấy chúng nó yêu đời quá,mình ko dc như vậy,mình nhìn cuộc sống với một mặt trái,chỉ những bi quan và đau thương,mình ko biết tình yêu là gì,mỗi khi ra đường hoặc tivi cứ phát một bài hát nào đó về chủ đề tình yêu mình lại thấy lạnh sống lưng,cơ thể muốn nhão ra.Nhưng khi nghe rock,mình cảm thấy như mỗi câu chuyện trong bài hát hiện lên trước mắt mình,những khổ đau,bất hạnh,mỗi lời hát như một lời tâm sự với bản thân mình.
-Mình rất thích nghe bài "Hạt cát-Microwave" và cảm thấy như nó đang kể về chính bản thân mình,mình đã khóc rất nhiều lần khi nghe bài hát này.Có một câu mà mình rất ấn tượng "Giá như một ngày mình tan biến,vùi lấp những ước muốn hoang đường,và nỗi đau sẽ ko còn".Đến hôm nay mình mới hiểu dc "sự tan biến" đó chính là cái chết,vậy rốt cuộc mỗi rocker,rock fan,đều là những người có tâm hồn yếu đuối và có cái nhìn bi quan về cuộc sống.Bản thân mình cũng vậy.Liệu cái chết có là lối thoát ?

Ủng hộ bạn 1 vé ... Chết đi ... Chết đi ... Chết chết chết đi ....
 
Chỉ nhớ 1 cái sign của 1 bác trong box TG :

Cái chết mỉm cười với tất cả ...

Cuộc đời nhiều lúc cực kì bế tắc nhưng mà ta vẫn phải cười .... Lạ thật đấy :) . Phải chăng là khi mà ở trong trạng thái hoảng loạn max rồi ta chẳng thể khóc đc nữa mà .. đành phải cười :d ...
 
Cái chết mỉm cười với tất cả ...

Mỉm cười khi tóc đã bạc Răng đã long mà thôi:|

btw, Chết là hết - bố mình bảo như vậy.

Khi chết đi thì còn biết gì nữa, chỉ khổ những người thân còn sống, ngày ngày đau khổ dằn vặt vì cái chết của cậu mà thôi:|
 
Chỉ nhớ 1 cái sign của 1 bác trong box TG :



Cuộc đời nhiều lúc cực kì bế tắc nhưng mà ta vẫn phải cười .... Lạ thật đấy :) . Phải chăng là khi mà ở trong trạng thái hoảng loạn max rồi ta chẳng thể khóc đc nữa mà .. đành phải cười :d ...

lậm kenshin quá hả ;)) tại hạ chỉ biết người hoảng loạn quá thì trên dưới đều chảy nước, chứ chưa từng nghe nói đến chuyện lạ như huynh đài cả :| nghe nó... ngộ ngộ :D
dù sao thì tự sát là một hành vi vô cùng tội lỗi và ngu ngốc, đạo chúa cũng xem việc tự sát là một trọng tội mà (xem phim Constantine :D)
 
Khi chết đi thì còn biết gì nữa, chỉ khổ những người thân còn sống, ngày ngày đau khổ dằn vặt vì cái chết của cậu mà thôi
Tức là những người ko còn người thân thì chết cm nó đi cho rồi ah :|
 
ko có người thân thì cũng phải có bạn bè bằng hữu chứ, làm sao mà ko có được !! có điều một người mà khi nằm xuống ko ai thèm nhỏ 1 giọt nước mắt cho mình thì đúng là nên chết đi thật.
 
ko có người thân thì cũng phải có bạn bè bằng hữu chứ, làm sao mà ko có được !! có điều một người mà khi nằm xuống ko ai thèm nhỏ 1 giọt nước mắt cho mình thì đúng là nên chết đi thật.

Thế sao ko sống tiếp làm cái gì đó để khi mình chết có người rơi lệ :)):))
 
Back
Top