purplegrey
Youtube Master Race
- 27/9/07
- 9
- 0
Cho mình thử tựa 1 vài bài nào nghe muốn chết nhất xem
Follow along with the video below to see how to install our site as a web app on your home screen.
Note: This feature may not be available in some browsers.
.



Đồng ý, tớ nghe rock xong là cảm xúc càng mạnh mẽ hơn chứ chẳng muốn chết bao giờ. Mà tớ chẳng bao giờ nghe nổi Death với Black nổi, nghe ko vôđừng có đánh đồng cái kiểu nhãm sh!t đó càng đọc càng thấy bựa ko đở nổi .... nghe rock dc bao lâu mà nói cái kiểu đấy ?? mà từ chuyện nghe nhạc cho đến muốn chết thì chỉ có bọn emo nó mới thế còn người ta nghe mà cảm dc thì thấy nó như 1 giá trị tinh thần làm cho ta mạnh mẻ hơn mà thôi .... nghe metallica thì biết tôi đang nói gì nhé ...


như là một cây cầu bị đồn là nơi nhiều người tự tử, thì những người muốn tự tử nghe được sẽ tìm về cái cây cầu đó thôi.
.
....Cho mình thử tựa 1 vài bài nào nghe muốn chết nhất xem

-anh em thử cho ý kiến cái "living out of time" phát,trước giờ phỏng vấn bao nhiêu ng` với câu này thì mỗi ng` trả lời 1 kiểusometimes it makes me feel...that I'm living out of time

Nghe khá phê, nhưng vẫn không có cảm giác wanna die. Mình thấy đang chán đời mà nghe mấy bài nhạc sến như kiếp nghèo kiếp.... gì đó hiệu quả hơn![]()
.Thực ra là ko phải nghe nhạc là muốn chết
Đơn giản là muốn chết, nghe nhạc vào thì cảm thấy ... muốn hơn. Như là đang đứng trên thành cầu hóng gió thì có thằng đẩy cho một cái ấy
Giống trường hợp của bài Gloomy sunday ấy, chẳng qua những người muốn tự tử sẵn nghe được nó, và thêm cái sự đồn thổi, chứ bây giờ ai tự tử vì bài đó đâu, như là một cây cầu bị đồn là nơi nhiều người tự tử, thì những người muốn tự tử nghe được sẽ tìm về cái cây cầu đó thôi.
Nói chung là những người lạc quan, yêu đời, có mục đích sống thì nghe cái quỷ gì cũng ko muốn chết, cùng lắm là muốn đập dàn máy nghe nhạc thôi![]()
nhảm bựa, theo mình thì bạn die là sự giải thoát đấy, ít nhất là giải thoát cho những người nghe rock thật sự, chưa tính đến rockerMình viết có hơi lủng củng mong các bạn thông cảm.Đã khoảng 2 năm nay tính từ hồi mình mới nghe nhạc rock,đêm nào mình cũng nghĩ về rock,ko giống như những người cảm thụ âm nhạc bình thường.Đối với mình rock giống như một tấm gương phản chiếu hiện thực của cuộc sống,cứ mỗi đêm mình lại suy nghĩ về nó.Đi học,chắc ai cũng biết thành phần mạnh hiếp yếu ở đâu cũng có,những người bạn mình bị bắt nạt,mình cũng chẳng làm dc gì,thế là lại vùi đập vào rock,cảm thấy như dc tự do là chính mình cảm thấy mạnh mẽ,nhưng mỗi khi nghe xong đâu lại vào đó,mình lại trở về là một kẻ yếu đuối.Ngày hôm nay,phải công nhận đã lâu lắm rồi mình mới đi ra đường vào buối tối và biết thế nào thực sự là teen đú,những câu chuyện lảm nhảm ko đâu,nói năng thì thiếu văn hóa,mình lại thấy chúng nó yêu đời quá,mình ko dc như vậy,mình nhìn cuộc sống với một mặt trái,chỉ những bi quan và đau thương,mình ko biết tình yêu là gì,mỗi khi ra đường hoặc tivi cứ phát một bài hát nào đó về chủ đề tình yêu mình lại thấy lạnh sống lưng,cơ thể muốn nhão ra.Nhưng khi nghe rock,mình cảm thấy như mỗi câu chuyện trong bài hát hiện lên trước mắt mình,những khổ đau,bất hạnh,mỗi lời hát như một lời tâm sự với bản thân mình.
-Mình rất thích nghe bài "Hạt cát-Microwave" và cảm thấy như nó đang kể về chính bản thân mình,mình đã khóc rất nhiều lần khi nghe bài hát này.Có một câu mà mình rất ấn tượng "Giá như một ngày mình tan biến,vùi lấp những ước muốn hoang đường,và nỗi đau sẽ ko còn".Đến hôm nay mình mới hiểu dc "sự tan biến" đó chính là cái chết,vậy rốt cuộc mỗi rocker,rock fan,đều là những người có tâm hồn yếu đuối và có cái nhìn bi quan về cuộc sống.Bản thân mình cũng vậy.Liệu cái chết có là lối thoát ?
nhảm bựa, theo mình thì bạn die là sự giải thoát đấy, ít nhất là giải thoát cho những người nghe rock thật sự, chưa tính đến rocker