Giờ thì quả là không còn chút tự tin nào để mà thay đổi nữa rồi, hình ảnh ngày càng tệ hại...
Thật ra đấy là do bác tự tạo áp lực cho mình thôi.
Hồi lâu em đọc một câu chuyện nói về một vụ điều tra nho nhỏ, ngừơi ta tập hợp mọi người lại và chia là hai nhóm.
- nhóm 1: Họ nói với nhóm này là họ sẽ hóa trang cho những ngừơi trong nhóm trở nên xấu vô độ.
- nhóm 2: Họ nói họ trang điểm hết sức để những người trong nhóm có vẻ ngoài đẹp nhất.
Sau đó mọi người sẽ đi lang thang trong vòng 1 ngày, cuối ngay quay về và miêu tả về cách ứng xử của mọi người đối với mình.
Nhóm 1: Mọi người cười chê tôi, họ nhìn tôi, họ bôi bác tôi...
Nhóm 2: Mọi người rât tốt với tôi, ai cũng thân thiện với tôi...
Sự thực lại là:
- Nhóm 1: Họ lại là những người được trang điểm để trở nên hoàn mĩ hơn.
- Nhóm 2: Họ lại là những ngừơi bị hóa trang để trở nên kinh khủng hơn.
Bác thấy sao???
Điều đó chứng minh rằng việc bác như thế nào trong con mắt người ngoài 100% là do bác suy nghĩ và hành động mà thôi. Khi bác cứ nghĩ mình tệ lắm mình chẳng thể có ai là bạn cả mình mãi mãi bị tránh xa và bị tẩy chay thì hành động của bác lúc đó với mọi người làm cho mọi người càng xa bác hơn.
Ngược lại hãy nghĩ, mình bình thường mà, mình cũng như mọi người, và hãy cừơi tươi đi, nói chuyện nhiều vào, nghịch ngợm đập phá cho thỏa bác ạ.
Rồi bác sẽ thấy ngay.

Đúng là ngày trước, em cũng đã bị xa lánh, chẳng vì lý do gì em nghĩ vậy nhưng lý do lại là chính bản thân em, nhận ra mình cũng là một phần của xh, cộng đồng thì hãy cố gắng hòa nhập chứ, lớp em rất hay tổ chức ăn uống, mà em lại không thích ăn uống tập thể lắm nên em rất hay bỏ, nhưng rồi, trung thu vừa rồi em đã đi, đập phá một trận ra trò, hò hét bằng tất cả tông giọng...Vui lắm, khi đó em chợt nhận ra tất cả.
Tự tin lên bác nhé.