Wiwi ngày một tiến bộ, lời lẽ mỗi ngày một sắc bén !
wiwi vào Hội trễ, không biết được quan điểm Tam Quốc của anh chip, nay thì đã thấy rồi, kể cũng không uổng cái tranh luận
Nếu Quyền là người có dã tâm muốn nhất thống thiên hạ thì có một đường lối khác...............
những điều ở phần trên đệ xin miễn bình luận vì trong tâm wiwi, Tôn Quyền luôn là đệ nhị anh hùng của Tam Quốc, cái chí của Quyền thì chỉ cần xem Quyền thích ý thế nào, khi nghe Lỗ Túc sánh mình với Hán Cao Tổ chứ không phải sánh với Tề Hoàn Công nhỏ nhoi, cũng đủ biết. Và wiwi thì luôn đứng trên chỗ lợi nhất cho Ngô nên không nghĩ việc an phận thủ thường là việc hay cho Ngô trong loạn thế.
Anh Chip nói rất hay về lí luận "theo Thục thì lợi, theo Ngụy thì hại" nhưng như đệ đã nói, những điều này chỉ có thuyết khách là Đặng Chi mới dùng đến mà thôi. Anh Chip có nghĩ rằng, với một người anh hùng chí lớn như Tôn Quyền thì ngay cả phải ở dưới Tân Hán triều của Lưu Bị cũng là một việc không thể chấp nhận, trừ khi có cơ hội quật khởi - điều không thể làm khi Bị đã chinh phục xong Trung Nguyên. Thế nên cái thế cực kỳ quan trọng trong liên minh này là ai sẽ nắm đằng cán? vì ngay chỗ này, Tôn Quyền có cái lợi thế hơn Lưu Bị: Quyền không có trách nhiệm phải đối đầu với Ngụy, hoàn toàn có thể nhắm mắt làm ngơ mọi hành động của 2 kình địch này nhưng Lưu Bị thì khác. Lưu Bị ôm giấc mơ cũng như trách nhiệm khôi phục Hán triều, chẳng sớm thì muộn, Thục và Ngụy cũng phải khai chiến! Cũng chính vì cái lợi điểm đó, một khi Thục mạnh thì như lời kM đã vạch ra, Thục sẽ coi Ngô như một cái bình phong ở phía Đông kinhchâu, tự lực mình mà đánh hạ Ngụy, bấy giờ coi như hoàn thành đại nghiệp, còn Ngô sẽ như cá trên thớt, muốn xử trí thế nào mà chẳng được? nhưng nếu ngược lại, Thục yếu, Ngô mạnh tức là như cục diện cuối thời Tam Quốc thì rõ ràng một mình thực lực của Thục khó mơ đến việc đánh bại Ngụy, nhưng đối với Ngô thì ngược lại, Ngô không những có thể hợp lực với Thục đánh Ngụy (và chiếm phần lợi) mà còn có thể tự mình đánh bại Ngụy, chiếm lĩnh Trung Nguyên (điều này Gia Cát Khác đã suýt làm được). Như vậy, chẳng phải một khi Ngô nắm đằng cán trong liên minh (tức là mạnh hơn) thì cái lợi sẽ vượt trôi hơn hẳn làm một phụ dung cho Thục sao?
Trong cái thế chân vạc này, rất thú vị là chỉ có 2 nước mạnh, nước còn lại phải yếu vì Ngụy ngay từ đầu đã có cái thế độc tôn rồi. Nhưng mọi người đều cho rằng khả năng đánh bại trung nguyên chỉ nằm ở Tây Thục, như anh chip cũng thể hiện quan điểm đó ở cả 2 cách suy luận, mà không nghĩ đến bản thân Ngô, một khi đủ sức mạnh thì cũng có thể làm điều mà KM đã nói với Lưu Bị trong thảo lư vậy!
Đó chính là lí do đệ bảo huynh nên xem lại vị thế của mình trong cách nhìn vấn đề này!
chứ không phải Chu Du là người nhỏ mọn ích kỉ ganh ghét tài năng của Khổng Minh ? Coi mình là người thông minh nên thấy KM lại sinh lòng ganh tỵ. Nếu Chu Du có tấm lòng độ lượng thì chưa biết chừng đã là bạn thân của KM nhưng con chim ganh nhau tiếng hót...
điều này gần như hoàn toàn sai. chỉ cần xem lại các hành động của Chu Du thì sẽ thấy ngay.
Nếu Du thật sự ganh tài Lượng thì khi LỖ Túc đề nghị dụ Lượng bỏ Lưu về Tôn chắc Du đã không đồng ý.
Nếu Du thật sự ganh tài Lượng thì đã không dùng mưu kế của Lượng trong trận xích bích, không nhiều phen hỏi ý Lượng khi đánh trận.
Nếu Du thật sự là người ganh tài thì chắc đã giết Bàng Thống trước khi cố giết Lượng rồi!
Quan trọng là không những cố giết Lượng mà Du còn từng mưu giết Lưu Bị , từng lập kế giữ Bị lại Ngô để chia rẽ tướng sĩ Kinh Châu nữa kìa.
chứng cứ đó lộ rõ cái ý của Du chẳng phải là ở Lượng mà là ở chỗ Lượng phục vụ Lưu Bị và Du cho rằng giữ Bị làm đồng minh bên cạnh thì còn nguy hơn là một mình chống với Tào. Chỗ này thì có lẽ Du cũng hơi tự cao, nghĩ một mình mình cũng đủ chống Tào (chắc thế thật, qua trận Xích Bích cũng rõ) nên thà diệt hậu hoạn họ Lưu kia để nhẹ nhàng trong tâm phúc trước đã.
Du tính xa là thế và ai cũng thấy uy thế của Lưu Bị khi đánh báo thù cho Quan Vũ mạnh mẽ là dường nào!
một điều đáng chú ý là thật sự Du và Lượng là một đôi tri âm như lời Lượng khóc tang Du như lúc cùng nhau bàn kế hỏa công Tào vậy!
bởi thế mới nói Quyền lấy cái nhỏ bỏ cái lớn không có tính nhẫn nhịn để quật lại sau này. Nên biết rằng, muốn cho người khác tin mình, không đề phòng mình thì trước hết không bọc lộ tài năng và sự nguy hiểm của mình. Như Bị sợ sấm năm xưa vậy đó. Tháo chỉ một chút lơ là là để vuột Bị ra khỏi tầm tay tung hoành thiên hạ sao ?
vì Quyền ban đầu chắc cũng cùng suy nghĩ như Du: con người họ Lưu này nguy hiểm hơn 83 vạn quân Tào nhiều! và wiwi không nghĩ rằng giả sử lúc Chu Du còn sống mà Quyền chiếm lại được Kinh Châu thì sao? chẳng lẽ không đương nổi với Tào sao?
Chưa hết, cái vấn đề đáng nói ở đây theo wiwi nói Kinh Châu chính là "con cờ chiến lược" trong chính sách phát triển của Ngô phải không ? Vậy cho hỏi, lúc Lưu Bị dẫn đại quân tiến đánh Ngô. Thế như chẻ tre. Quyền đã hành động như thế nào ??? Có phải Quyền đã bắt Phạm Cương, Trương Đạt dâng nạp (truớc đó đã thu dụng) dâng Kinh Châu, trả Tôn phu nhân, kết tình hòa hiếu một lòng chống Ngụy ? Điều này có mâu thuẫn với lập luận của wiwi cho rằng Quyền thông minh sáng tạo chiếm Kinh Châu là một quyết định đúng đắn ? Nếu đúng đắn thì tại sao Quyền lại làm thế ?
vì bấy giờ Lã Mông đã chết. Quyền còn chọn lựa nào nữa chăng?
không phải thiếu một chút may mắn mà phải nói là Quyền không biết nắm lấy thời cơ tự mình làm khó mình đưa mình vào thế kẹt mới đúng.
đúng thế, nếu năm xưa giết Lưu Bị cho sớm thì đã không có hậu họa
Hành động giết QV một lần nữa là sai. Cái sai đầu tiên chính là QV là anh em kết nghĩa của LB. Bị thà mất Kinh Châu chứ không thể để em mình bị giết. Năm xưa, Bị còn ném A Đẩu vì Tử Long (không biết đó là thật hay giả nhưng nếu QV chết thì dù thật hay giả Bị cũng sẽ tấn công). Nếu mất KC mà tha cho QV chắc chắn một điều là Bị sẽ không tấn công mà ngược lại còn kết tình hòa hiếu với Quyền. Lí do, mất KC là mất một thế mạnh. Không dại gì tấn công vào đó hao binh tổn tướng thêm vào đó còn làm mất thế chân vạc. Nghêu cò tranh nhau ngư ông đắc lợi. Điều thứ hai chắc chắn uy tín của Quyền sẽ tăng lên gấp đôi khi thể hiện phong thái của người đức độ. Điều thứ 3 là Quyền không phải xưng thần với Thục mà đứng ngang hàng vai vế. Tha một người mà đạt được 3 điều lợi tại sao Quyền lại không làm ?
thả Quan Vũ là sai lầm, như bài anh laclac đã nói rõ. Quyền chỉ có 2 chọn lựa: cầm tù Vũ làm con tin và giết Vũ nhưng xem ra với tính khí của Vũ thì lựa chọn nào cũng như nhau cả!
Quan Vũ có thể sẽ không chịu được nhưng Quan Vũ không phải là hạng võ phu không biết dùng đầu óc. Không biết bên trọng bên khinh, vì bản thân mà phá vỡ đại cuộc. Không phân biệt đúng sai và càng không phải là người tự tung tự tác. Lượng và Bị không muốn tấn công thì không khi nào bản thân Quan Vũ lại tự mình tấn công. Còn lí do Bị và Lượng không tấn công thì như tôi đã nói ở trên. Thế chân vạc là do Lượng đưa ra thì không khi nào Lượng lại phá vỡ nó. Bị cũng thế, mục tiêu quan trọng nhất của Bị là Tào chứ không phải là Tôn.
nhưng với 70 vạn quân trong tay, thật là khó nói đánh ngô trước là có sai hay không? ngay cả km cũng còn xuống nước rằng: "bệ hạ nếu nhất quyết đánh ngô thì một viên thượng tướng cũng đủ", nếu quan vũ còn sống thì viên thượng tướng đó là ai?
Trường hợp của Lục Tốn gọi là nước tới chân mới nhảy. Lúc đó tình hình Đông Ngô hết sức nguy ngập như ngàn cân treo dợi tóc. Dưới trướng của Quyền lúc đó không còn ai dám đứng ra đương đầu với Lưu Bị. Bỗng dưng có người nhắc đến Lục Tốn. Là người mà Chu Du và Lỗ Túc truớc khi chết hết lòng tiến cử nhưng Quyền nào có để ý đến. Quyền chỉ cho y làm một chức quan thường cho có, không hề giao những trọng trách quan trọng. Nên nhớ, Tốn đầu quân cho Quyền từ rất lâu nhưng nào ai biết đến ? Ai trọng đến y ? Khổng Minh khi xưa về Lưu Bị lần đầu, chưa lần trọng dụng nên Trương Phi, Quan Vũ không phục. So sánh giữa Tốn và Minh thì thấy rằng Quyền không muốn dùng thì đúng hơn. Quyền giao quyền hành cho Tốn thực ra là một canh bạc. Quyền tin vào Chu Du, tin vào Tử Kính cho rằng hai người đó tiến cử chắc chắn sẽ không sai. Canh bạc này Quyền có quyền hy vọng so với những người khác. Đây chính là chỗ hay của Quyền. Biết dùng cái đầu đúng lúc. Còn Lã Mông, thực chất chỉ là tên võ phu không hơn không kém, kế lừa Quan Vũ thực chất do Lục Tốn bày mưu ra chứ nào phải của hắn.
thứ nhất, chưa bao giờ Lục Tốn thể hiện tài mình.
thứ hai, chưa có ai thấy tài đó và tiến cử cho Tôn Quyền (đệ đã đọc và không hề thấy Chu Du tiến cử Tốn bao giờ?)
thứ ba, chắc gì lúc vừa đầu quân thì Tốn đã có tài? nên nhớ Tốn về dưới trướng quyền trên danh nghĩa... con rể, ngay cả trong danh sách các tướng tham gia chiêu hiền quán cũng không có tên Tốn.
KM lúc còn trong thảo lư thì đều đã có 3 điều kiện trên, sao có thể so với Tốn?
còn chuyện Lã Mông là võ phu hay đại tướng thì anh chip nên đọc lại truyện là vừa. Kế đắp ải nhụ tu đánh bại quân tào, điều quân đánh kinh châu, bắt quan vũ đều là mưu của Mông, đều là tài của Mông!