Kadaj
Legend of Zelda
Trước tiên xin mạn phép anh chị em, bởi vì cái tớ sắp nói nó hơi lan man và linh tinh, có thể mọi người đọc xong sẽ cười. Nhưng tớ đang suy nghĩ 1 cách nghiêm túc đấy
Chắc hẳn trong lời ăn tiếng nói hằng ngày, có lúc nọ lúc kia chúng ta không thành thật/ không tôn kính khi sử dụng lời nói. Đó có thể là lời nói bâng quơ, hoặc là lời nói có mục đích. Vd như thề độc "Tao mà nói điêu thì tao cùi" trong khi mình đang nói điêu lòi ra @_@ hoặc mạo phạm đến các vị thần thánh, tiên phật trong tín ngưỡng của dân ta.
Đôi khi mình nghĩ đến cái thuyết nhân quả, liệu lời nói lúc này có trở thành hệ quả cho những hành động hoặc sự việc xảy ra trong tương lai không ? Vd như cái tình huống thề độc trên kia, quả thật đôi khi mình thấy thề thốt như thế rất bạo mồm, đấy là theo tâm lý duy tâm chút.
Đôi dòng dông dài, anh em ai có suy nghĩ gì thì chia sẻ với mình chút :)
Chắc hẳn trong lời ăn tiếng nói hằng ngày, có lúc nọ lúc kia chúng ta không thành thật/ không tôn kính khi sử dụng lời nói. Đó có thể là lời nói bâng quơ, hoặc là lời nói có mục đích. Vd như thề độc "Tao mà nói điêu thì tao cùi" trong khi mình đang nói điêu lòi ra @_@ hoặc mạo phạm đến các vị thần thánh, tiên phật trong tín ngưỡng của dân ta.
Đôi khi mình nghĩ đến cái thuyết nhân quả, liệu lời nói lúc này có trở thành hệ quả cho những hành động hoặc sự việc xảy ra trong tương lai không ? Vd như cái tình huống thề độc trên kia, quả thật đôi khi mình thấy thề thốt như thế rất bạo mồm, đấy là theo tâm lý duy tâm chút.
Đôi dòng dông dài, anh em ai có suy nghĩ gì thì chia sẻ với mình chút :)


tin vào luật nhân quả

...... "Há miệng mắc quai" cũng có đó, tui tin
....... Cái vụ "quả báo" với "trời hại", nó rất là "kinh dị" khi xảy ra đó
........ Đừng xem thường [-x .........