Lâu lắm hôm nay mới có thời gian đọc 1 lèo từ chap 18 đến chap 26.
Kết thúc như vậy quả có hơi chóng vánh, nhưng thực sự nó đã lấy đi đc của tôi những giọt nước mắt. Đọc cả truyện thì tầm tầm nhưng 3 chap cuối là những chap giàu cảm xúc nhất đối với tôi (chắc mỗi mình nghĩ thế này). Có lẽ vì khi đọc những chap này, tôi đang đồng cảm với các nhân vật, chính xác là Kanade và Kouta. Yêu 1 người mà chẳng dám nói ra, để rồi mất người đó vào tay kẻ khác. Muốn quên đi, muốn đi tiếp mà thực sự sao quá khó khăn. Đồng cảm ngay cả khi Kouta phải rời bỏ ngôi nhà của mình, 1 cảm giác lưu luyến giống như buộc lòng phải chấm dứt, quên đi 1 thứ mà mình thấy quá quan trọng với mình nhưng bản thân ko thể giữ nó lại. Nhưng chắc tôi cũng chả có cái can đảm như Kouta để nói hết lòng mình với người ta ngay cả khi biết rằng sẽ ko bao giờ có đc người ấy.