Newbie21
T.E.T.Я.I.S
- 6/6/06
- 686
- 0
Sắp đến hè rồi, đúng là trời mưa cho ta nhiều tâm trạng.
Nhớ ngày xưa còn bé ở khu tập thể LHPNVN. Những ngày hè chói chang, tắm xong được mẹ mặc quần áo, phòng đầy những vệt nắng vàng xuyên qua ô cửa sổ soi rõ từng hạt bụi, hít một hơi mà như đất cát lấp đầy cả xoang mũi. Những ngày mưa rào nước thấm đẫm khung cửa ban công, mùi hắc của sắt rỉ trộn với mùi đất bốc lên thành thứ hương vị mát mẻ, ẩm ướt của cơn mưa mùa hè. Cả những đêm khó ngủ, 10h còn chưa tối hẳn, trời chi chít sao như giăng thành lưới, ngồi giúp Ba duyệt bài. Trong phòng chỉ còn ánh đèn vàng, thấy từng gợn khói trắng từ điếu thuốc bay lên, tay toàn mùi giấy và mực vừa in xong còn loang lổ trên bản fax, đem xếp lại thành những trang báo xộc xệch.
Nhớ hồi ở Kim Liên bắt đầu nghe thấy tiếng ve là thấy vui vui, biết là sắp được nghỉ. Sáng đến trường học ngồi xung quanh gốc cây tán phét, rồi đợi trống trường là áo trắng nhốn nháo chạy vào xếp hàng, sơ-vin rồi thắt khăn đỏ. Có buổi trốn đi học thêm, chạy giữa trời trưa nắng đỉnh đầu, rát cháy da, ngồi ăn cốc chè đỗ đen mà cảm giác được mát lạnh trôi từ miệng xuống bụng rồi lan ra cả người . Rồi nghỉ hè, 5h dậy đi bơi, nhìn bầu trời sáng dần lên cùng mặt trời, rồi từng tia nắng rọi xuống nước xanh biếc, ánh lên trên mặt bể lung linh. Bơi về mua cơm nắm, ăn vội vàng rồi lại chui vào quán điện tử ngồi chơi, điều hòa bật nồng nặc mùi flo.
Mùa hè đến mà ngồi nghĩ về ngày xưa, muốn sống lại những khoảnh khắc đấy thôi, nhưng chắc là chẳng bao giờ...
Nhớ ngày xưa còn bé ở khu tập thể LHPNVN. Những ngày hè chói chang, tắm xong được mẹ mặc quần áo, phòng đầy những vệt nắng vàng xuyên qua ô cửa sổ soi rõ từng hạt bụi, hít một hơi mà như đất cát lấp đầy cả xoang mũi. Những ngày mưa rào nước thấm đẫm khung cửa ban công, mùi hắc của sắt rỉ trộn với mùi đất bốc lên thành thứ hương vị mát mẻ, ẩm ướt của cơn mưa mùa hè. Cả những đêm khó ngủ, 10h còn chưa tối hẳn, trời chi chít sao như giăng thành lưới, ngồi giúp Ba duyệt bài. Trong phòng chỉ còn ánh đèn vàng, thấy từng gợn khói trắng từ điếu thuốc bay lên, tay toàn mùi giấy và mực vừa in xong còn loang lổ trên bản fax, đem xếp lại thành những trang báo xộc xệch.
Nhớ hồi ở Kim Liên bắt đầu nghe thấy tiếng ve là thấy vui vui, biết là sắp được nghỉ. Sáng đến trường học ngồi xung quanh gốc cây tán phét, rồi đợi trống trường là áo trắng nhốn nháo chạy vào xếp hàng, sơ-vin rồi thắt khăn đỏ. Có buổi trốn đi học thêm, chạy giữa trời trưa nắng đỉnh đầu, rát cháy da, ngồi ăn cốc chè đỗ đen mà cảm giác được mát lạnh trôi từ miệng xuống bụng rồi lan ra cả người . Rồi nghỉ hè, 5h dậy đi bơi, nhìn bầu trời sáng dần lên cùng mặt trời, rồi từng tia nắng rọi xuống nước xanh biếc, ánh lên trên mặt bể lung linh. Bơi về mua cơm nắm, ăn vội vàng rồi lại chui vào quán điện tử ngồi chơi, điều hòa bật nồng nặc mùi flo.
Mùa hè đến mà ngồi nghĩ về ngày xưa, muốn sống lại những khoảnh khắc đấy thôi, nhưng chắc là chẳng bao giờ...




