Nhớ ngày xa xưa, mọi người cùng nhau học nhóm vui biết chừng nào. Giờ đây lớn hết cả rồi, ai nấy đều tự lo cho riêng mình, buồn quá. Cứ mỗi lần ngồi 1 mình học bài mình lại có cảm giác như buổi chiều hôm ấy:
Chiều nay trời lạnh, gió bay bay,
Ta đứng ngóng trông suốt cả ngày
Trông gió, gió bay buồn não ruột
Trông mây, mây chạy đáng thương thay
Nỗi buồn trống trải cùng ai ngỏ?
Nỗi nhớ ngập tràn đắng đắng cay
Ta đứng ngóng trông hồn mộng ảo,
Nghe đau đau xé cả nơi đây.
và chợt nhớ về bạn:
Bạn ơi, bạn ơi đừng đi đâu nhé,
Để lòng tui mang mác đậm tiếng ve
Giữa chiều trogn bao tiếng gọi trưa hè
Lòng đau khổ giữa ngàn lần đau xót
Đôi gò má còn ngập tràn nước mắt
Tiếng kêu hè còn vang vọng đâu đây
Chốn trường xưa bao tiếng gọi ngất ngây
Nghe như xé lòng tôi thành muôn mảnh.
Tôi sống giữa niềm tin và nỗi nhớ
Thuở sum vầy, bè bạn những ngày xưa
Giữ trong tim tiếng gọi giữa đêm mưa
Trong nỗi nhớ tình bạn bè sôi sục
Nay tôi đã trưởng thành nhiều rồi đấy,
Vẫn còn chờ, còn đợi mãi tin anh
Dẫu có sao tôi vẫn ước mong rằng
Tình bè bạn vẫn đậm đà, bền vững.
(Nhật ký DK ngày 9-3-2004)