có những điều đã là quá khứ.
mình đã hiểu đó chỉ là 1 ý thích bất chợt của ...
rồi nó dần tan biến và thay vào đó là 1 ý thích khác.
ko còn quan tâm như ngày trước nữa, giờ đây tất cả chỉ là ...
mệt mỏi thật rồi.
muốn khóc nấc
mình đã cam chịu nhưng điều đó là sai lầm
ngày 14-2 ko có ý nghĩ j` cả.
việc quan tâm nhất lúc này của người ta là chat chit với người kia.
Chắc chắn sau này ko muốn yêu nữa
chỉ đem lại chút ngọt ngào nhưng chứa đựng đầy cay đắng
mình cũng chỉ là 1 con người, có 1 giới hạn chịu đựng
giờ đây chỉ biết lấy nước mắt làm vơi nỗi đau
những kỉ niệm dù là ảo hay thật cũng làm mình buồn, vì đó đã là quá khứ, 1 quá khứ đầy mơ mộng.
Trên đời này hỏi có ai muốn người mà yêu mình rất nhiều buồn chán và muốn chết ko? vậy mà có đấy, người đó bỏ mặc mình, ko quan tâm đến mình, muốn biến mình thành 1 đứa kinh tởm.
Đau đầu thật sự. 1 là do bệnh, 2 là do nghĩ.
giá như đó là bệnh ung thư não mình cũng vui
vì sẽ ko phải đau nhiều nữa, sẽ cho người đó thấy rằng đừng bao h lừa dối 1 kẻ thật lòng, hãy sống có lương tâm và tình thương.
vì sao có thể dửng dưng trước nỗi đau của người yêu mình.
đây là lời nói của ai đó mà mình đã tình cờ đọc được
