Nhật ký box Tâm sự (tính đến ngày 20/05/2009)

Try to remember the kind of September
When life was slow and oh, so mellow.
Try to remember the kind of September
When grass was green and grain was yellow.
Try to remember the kind of September
When you were a tender and callow fellow.
Try to remember, and if you remember,
Then follow.

Follow, follow, follow, follow, follow,
Follow, follow, follow, follow.

Try to remember when life was so tender
That no one wept except the willow.
Try to remember when life was so tender
That dreams were kept beside your pillow.
Try to remember when life was so tender
That love was an ember about to billow.
Try to remember, and if you remember,
Then follow.

Follow, follow, follow, follow, follow,
Follow, follow, follow, follow.

Follow, follow, follow, follow, follow,
Follow, follow, follow, follow.

Follow, follow, follow, follow, follow,
Follow, follow, follow, follow.

Deep in December, it's nice to remember,
Although you know the snow will follow.
Deep in December, it's nice to remember,
Without a hurt the heart is hollow.
Deep in December, it's nice to remember,
The fire of September that made us mellow.
Deep in December, our hearts should remember
And follow.
thật là tuyệt khi mình còn cảm giác đc mọi thứ xung quanh :x
 
cảm hứng với con gái: 0
tin vào tình yêu: 0

=))
Anh có 2 loại tim
  • một con tim với mọi người là tim nguội lạnh
  • một con tim với em là tim nóng bỏng

Bao giờ mới hết như thế ???
 
hi vọng .... hi vọng lúc chiều mình nhìn nhầm ...:-<
 
Tháng 4 hoặc tháng 5 sẽ gặp nàng. 2 người sẽ đèo nhau bằng xe đạp đi ngắm hoa gió. :x xe đạp cơ đấy, mình cũng thấy khá bất ngờ.
Hi vọng nàng đủ can đảm để đối mặt và đủ lòng tin dành cho mình.
Hy vọng 1 lần nữa mình sẽ ko phải đi Nhật. Hy vọng và hy vọng :x
 
Đến là khổ với bọn thiểu năng, sao nói mãi mà nó vẫn ko hiểu gì? Damn, your head's full of sh!t!!!X(
 
hok cần biết ! none of your business :((
 
buồn quá
công trình đầu
công trình chưa hoàn thiện
không đẹp
không kịp tiến độ

làm lỡ mất của anh chủ
vậy mà ông ý chả mắng mỏ câu nào , lại còn im lặng rồi cười
chán ......
 
chưa bán đc đt đã bị mất đt má ơi sao con đen như quạ thế này ::(
 
Ngày đen như con heo mọi, sáng thì bình yên, đến trưa lại xém gay với mẹ, đến chiều gặp thằng bạn xém chửi nó, chạy xe ngoài đường quẹo trái đã đá xi nhan đàng hoàng gặp thằng già chạy ngu đòi vượt rồi còn chạy qua mặt mình quay lại chửi, hên cho mày tao còn chịu đựng nổi X(
 
Cả chiều đi xuống Lạc Dương chơi với em và lũ bạn. Em mặc đồ sexy dã man, mình nhìn mà còn nhỏ cả dãi huống hồ mấy thằng đi đường 8-} ( có thằng còn huýt sáo nữa cơ :)) ). Rất tiếc xuống đó chẳng có cái quái gì làm ngoài ngồi tán dóc, tính lên Langbian chơi mà chẳng có time, thế là 4h phải chở em về.

Trong suốt quãng đường đi anh ko hề nói với em lời nào, nói thẳng thì anh ko biết nói gì thì đúng hơn, dạo này bị mắc bệnh ít nói :-<. Thiệt là chán, chẳng hiểu bị cái đek gì :|.
 
Bệnh gì mà kỳ quá >"< cứ ngay lúc cần khỏe thì lại bệnh
 
muốn đọc lại 1 chút j` đó mà you viết cho me nhưng ít quá :D
chuyện chiều nay ko liên quan j` đến tớ mấy nhưng tại sao ấy lại có cảm giác giận dỗi vậy?
Rồi lại ngủ. ừ, mệt thì ngủ, nhưng cố làm xog bài tập đi chứ, đừng để lúc gấp quá mới làm.
Nếu ko thay đổi kiểu cách sinh hoạt đó thì sao thành công được đây?
hiz, đồ ngốc, hình như giận mình :|
 
ước gì tớ biết cậu đang nghĩ gì nhỉ =)
 
______mệt mỏi quá...chưa bao giờ cảm thấy bất an, lo lắng, sợ hãi như lúc này. chưa có buổi học nào làm mình buồn như ngày hôm nay. dù đã biết thế nào cũng gặp khó khăn, gặp nhìu cực khổ khi chọn ngành này, nhưng chắc chẳng bao giờ mình nghỉ mình lại thể hiện 1 cách thảm hại như ngày hôm nay. ngày hôm nay chỉ mới là ngày đầu tiên, phía trước còn nguyên quản đời còn lại, liệu có đi tiếp được hay ko. Mình biết mình ko có năng lực trong ngành này, nếu theo đồ họa hay thời trang có lẽ mình sẻ thành công hơn, mình đã chọn ngành này dẫu biết là muôn vàng khó khăn. ngày hôm nay chỉ mới là ngày đầu tiên, sự sợ hãi lo lắng tràn ngập, khi tự cảm thấy khả năng của mình quá kém, khi thấy nó quá cao siêu. nó càng cao siêu mình càng cảm thấy phấn khích muốn chinh phục nó, cái cảm giác đó hòa với cái nỗi sợ kia. đúng là 1 cảm giác khó tả. phải phần đấu thui. mình sẻ thành công.........nhất định vậy..............ko lùi bước.
 
Hôm qua vừa đọc cuốn sách: 7 thói quen dẫn đến thành công

Thấy cũng khá hay và biết mình còn vướng phải quá nhiều lỗi. ::(

Trong đó có 1 đoạn:
Nếu bạn tỏ vẻ quan tâm quá nhiều tới người đó đến mức thái quá như ví dụ sau đây thì quả thật. Bạn có vấn đề rồi đấy:

-Khi cô ấy tỏ ra giận dỗi-->> Mình: Ôi! Hôm nay thật là buồn tẻ, mọi chuyện là do mình gây ra.
-Khi cô ấy vui vẻ đi chơi với tụi bạn cũ:-->> Mình: Hic, sao mình lại ghét mấy thằng đó vậy nhỉ?
... Còn khá nhiều điều hay ở cuốn sách này nữa, thành thật khuyên các bạn nên tìm đọc.
 
Hãy đếm ngược, vì thời điểm dành cho mình sắp đến \:d/
Năm nay đánh dấu bước thành công của mình :D
 
Muốn tìm lại cảm giác học tập quá.
 
chỉ là 1 cảm giác trống rỗng, chẳng nghĩ j` cả.
Mình thích cảm giác được ngồi 1 mình: ngồi 1 mình lúc đêm khuya và sáng sớm tinh mơ.
lúc đó thật yên tĩnh và thoải mái, chẳng phải nghĩ j` cả.

mình biết là mình làm thế là quá đáng, nhưng người khác lại ko hề để ý đến cảm giác của mình và cũng ko hề xem rằng hành động của họ có ảnh hưởng đến ai ko.

Tại sao chỉ có mình muốn giữ bạn ấy thật chặt? có điều ngược lại ko nhỉ 8-|
 
anh chỉ muốn em ở lại và ăn cùng gia đình anh 1 bữa cơm .. anh ko biết em sợ điều gì ... có lẽ do em ko quen với bữa cơm gia đình ... em ko có 1 gia đình đúng nghĩa ... và vì thế anh muốn em xem gia đình anh như chính gia đình em ... có lẽ em chưa quen ... hy vọng em sẽ sớm thích nghi ... yêu em
 
Back
Top