Hôm nay buồn, à ko .. phải nói là hơi thất vọng! Nghe nói Chùa có đại lễ Vu Lan Bồn nên bỏ hết công việc để đến dự như năm trước. Cũng khá lâu rồi mình ko còn dám bước vào Chùa, nói chính xác là đúng 5 tháng! Hồi đó mỗi ngày rảnh thì đến Chùa cầu cho ba mẹ, nhưng ... Cảm giác nhiều tội quá, nào là nói dối ba mẹ, chị, ôi, nhiều lắm, nên hổ thẹn. Nhưng vì lễ Vu Lan nên phải đi! Vào đứng trước tượng Đức Phật, tự nhiên nước mắt rưng rưng, có lỗi lắm khi phủ bỏ Người, hổ thẹn lắm khi ko sống tốt hơn đc.

. Quỳ xuống cầu nguyện, thì nhìn trước mặt có 1 dáng người đàn bà mặc áo tràng, tóc muối tiêu, lưng gù, đang đứng cầm nhang... Tự nhiên trong đầu lại hình dung ra dáng của mẹ, nhớ mẹ vô cùng! 1 giây lúc đó định chạy lại ôm chầm lấy người đàn bà đó, nhưng lại ko dám, sợ ngta tưởng mình bị điên!
Năm trước làm lễ VL rất trân trọng, làm lễ xong mình khóc quá trời. Năm nay các Thầy bỏ ra vài phút tụng kinh, xong rồi cho 1 anh chàng ca sĩ lên hát 1 bài hát, vậy thôi :o, ko có cài bông hồng lên ngực như năm trước, ko có nói sâu xa về những bài học về đạo làm con... Ngồi 2 tiếng thì 1:30 phút dành cảm ơn từng mạnh thường quân đã cúng dường.





Tự nhiên ra về mà cảm giác ... ko thoải mái lắm. Mình nghĩ sẽ hay hơn nếu họ tổ chức riêng 1 buổi cảm ơn khác, hoặc làm tóm gọn lại lời cảm tạ thì hay hơn.

...
Thôi đi ngủ, mai vào chỗ làm xin nghỉ việc. Ko thể làm ở 1 nơi mà mình ko comfortable với boss. Hì, đời mình sao giống con thuyền lênh bênh quá, làm nơi đây vài ngày, nơi khác tí xíu rồi nghỉ .. chả ra gì cả!