Số lần nói chuyện với em ngày càng ít, ko phải anh cố tránh em đâu, anh đang xem mức độ em quan tâm và nói chuyện với anh có như anh đã nghĩ đến kô, và kết quả ko khác gì mấy. Em lúc nào cũng được rất nhìu người quan tâm đến, vừa rồi em đã post trong nhật kí rằng đã quên được những nỗi buồn của em, cám ơn bạn bè của mình, đương nhiên chắc chắn ko có anh trong đó, có bao giờ em xem anh là những người bạn của anh chứ, em luôn được mọi người quan tâm đến chính vì vậy sao mà em có thể nghĩ đến người khác.
Hình ảnh anh trong em chắc chỉ đơn giản là người luôn chờ đợi em, 1 người luôn sẵn sàng cheer up ur sadness, 1 người luôn sẵn sàng để ngồi nghe em than thân, còn khi em vui em cười anh nào có bao giờ được nhìn thấy nụ cười đó đâu, có lẽ có những nó nằm trong giấc mơ của anh
Anh gặp em mỗi ngày, khoảng cách chỉ cách nhau có 10 dãy bàn, vẫn có thể thấy em nhưng có bao nhiu lần em nhớ đến anh trong 1 ngày, có bao nhiu lần em hỏi thăm đến sức khỏe của anh, em chỉ bít ngồi chờ, chỉ để 1 status buồn rồi ngồi chờ 1 người con trai nào đó đọc đến nó và hỏi thăm đến em. Vậy có bao giờ em đọc status của anh, nó nằm trong tim anh đấy "Tại sao em có thể dành 1 ngày với người đàn ông làm em buồn mà ko dành 1 giây cho 1 người luôn mong nụ cười đến với em?" Có lẽ em sẽ chẳng hiểu điều đó, nó ko quan trọng đối với em, anh hiểu điều đó, anh ko trách em anh chẳng là gì cả khi em còn yêu người kia, giờ đây anh cũng chẳng là gì khi em hết yêu người kia. Anh sẽ tự giải thoát mình ra khỏi tình trạng này, luôn mong em tìm được thứ những thứ tuyệt vời nhất trong cuộc đời.