Tất cả là do bà chị
Hồi tôi 4 tuổi, năm 88 bà chị tặng cho mòn quà là cái máy bé xíu chơi trò hứng trứng. Sau đó mấy hôm bà chị rủ đi chơi Mario. Rồi lên 5 tuổi được papa mua cho cái máy 2 nút( ko có 2 nút turbo T_T). 2 bố con chơi Contra

, xe jeep, và street fighter( papa thua hoài

). 1 ,2 năm sau thì được ông bác ở nước ngoài tặng cho cái máy xếp gạch với đuổi rắn.
Đó là thời thiếu nhi. Lớn chút nữa lớp 5 lớp 6 thì hệ máy nintendo xuất hiện, cùng với máy xega. Chơi boxing trên xega với thằng bạn, đến lúc hết hiệp thì có 1 chị mặc bikini cầm biển đi qua, 2 thằng hoảng hồn vì đang chơi giữa phòng khách, thằng thì rút điện thằng thì rút băng

. May mà không có người lớn ở đó chứ không chắc cái mông không lành lặn. Hệ nintendo thì ai mà không bít đến Bomber man, đến intenational, sút từ xa xút vào, đến xếp dịch hình và vô số game hấp dẫn.
Từ lớp 6 trở đi tui bước vào 1 dòng game mới
RPG. Khởi đầu là game Chrono Trigger( từ trước đến nay vẫn gọi đó là "Quả lắc thời gian", nhưng gần đây thấy có người phát biểu là
Qua lạc thời gian- thấy cũng đúng với nội dung game). Hồi đó vừa chơi vừa tra từ điển, mà vốn tiếng anh cũng không khá nên chỉ có thể dịch kiểu ghép từ. Mỗi tội quyển từ điển nhỏ nên ko có từ "chiều kim đồng hồ" nên bí đường mà không bít hỏi ai ~.~. Sang lớp 7 mua quyển từ điển to hơn mới chơi típ được. Game này là khỏi nguồn niềm đam mê RPG của tui cho đến nay.
Đến năm 97 ff7 ra đời, thực sự vốn tiếng anh ít ỏi không thể giúp tui hiểu và chơi được nên hè sau đó tay bị tay gậy đi xóa mù Anh ngữ

. sau 3 tháng hè đáng nhẽ để vui chơi thì tui lại cày bừa anh văn, kết quả là sang năm học anh văn nhẹ nhàng và thoải mái, đồng thời ff7 đã cuốn tui vào 1 thế giới fantasy. Với 2 game Chrono trigger và ff7 tui chơi lại không biết bao lần và mới cách đây vài tháng còn lôi ra nghịch và nhớ về 1 thời ku xữa.
Bao đời máy đã qua, từ 4 nút tới nintendo, xega, PS1 rồi PS2, PC từ thời Dos cho tới Win 95, 98, XP. Mỗi một hệ máy lại có 1 vài game ấn tượng và trở thành kỉ niệm. Dù các thế hệ tiếp sau có hiện đại như thế nào đi chăng nữa nhưng những kỉ niệm đã khắc sâu, trở thành những nấc thang thời thơ ấu làm sao quên được.