- 21/1/08
- 200
- 25
Hồi đó mình chơi Soul Edge khi mới học lớp 8 hay 9 gì ấy, cũng 10 năm rồi. Lúc đó toàn trốn học đi chơi nhưng chơi những game dạng cày cuốc như Fire emble hay Final Fantasy, SE hồi đó được chơi khi đã mệt, mấy anh em cùng quán xôm xôm với nhau thua ra thắng ở.
Hồi đó sau khi unlock được tất cả nhân vật + weapons thì Li Long, Cervantes và Taki gần như vô đối, nhất là Li Long, đơn giản dễ chơi.
Hồi đó, ngay tại quán điện tử nhỏ xíu ấy ( có 4 máy thôi, nhưng kín đáo, yên tĩnh, mát mẻ và rất sạch sẽ ) cũng đã chia ra hai trường phái đánh Soul Edge rất rõ ràng.
1 bên là cố gắng thực hiện các combo khó, nhiều damage, và rất đẹp mắt.
1 bên thực dụng, nếu không muốn nói là...hơi bẩn. Đánh kiểu gây ức chế cho người khác, nạn nhân thường không phục nhưng phe này lại chiếm ưu thế trong các trận đấu team.
Nó cũng như thằng Ezio kia cố chạy ra xa để bắn ám khí và dành chiến thắng mấy trận đó. Mình tin nó có thể đánh sòng phẳng và dành chiến thắng theo cách khác, song làm như thế đối phương sẽ khá ức chế. Đó là cách để có thể dành chiến thắng trong các hiếp kế tiếp.
Mình theo trường phái 2 nhiều hơn là 1. :p
Sau này khi lên đại học, PS2 vẫn còn rất đắt so với Sinh viên nghèo nên chỉ có dk chơi giả lập PS1 và vẫn chỉ chơi Soul Edge. Sau này giả lập PS2 phần nào hoàn thiện mình và mấy thằng bạn nối khố cũng gom góp được 1 cái PC tàm tạm thì SC2 có dịp được thưởng thức. (Hồi ấy gà vì không biết giả lập gamecube chạy SC2 ngon hơn nhiều). Thực sự thì mình chơi không đầy đủ các phiên bản của SC, nhưng phải công nhận nó là một game fighting hàng đầu ( mình đã chơi qua Bloody road, Street Fighter, hay Mortal Kombat nhưng đều không ấn tượng bằng Soul Calibur).
Mình rất háo hức được thử sức với mọi người ở phiên bản SC5 này.
Hẹn mọi người Tết Dương lịch.
Hồi đó sau khi unlock được tất cả nhân vật + weapons thì Li Long, Cervantes và Taki gần như vô đối, nhất là Li Long, đơn giản dễ chơi.
Hồi đó, ngay tại quán điện tử nhỏ xíu ấy ( có 4 máy thôi, nhưng kín đáo, yên tĩnh, mát mẻ và rất sạch sẽ ) cũng đã chia ra hai trường phái đánh Soul Edge rất rõ ràng.
1 bên là cố gắng thực hiện các combo khó, nhiều damage, và rất đẹp mắt.
1 bên thực dụng, nếu không muốn nói là...hơi bẩn. Đánh kiểu gây ức chế cho người khác, nạn nhân thường không phục nhưng phe này lại chiếm ưu thế trong các trận đấu team.
Nó cũng như thằng Ezio kia cố chạy ra xa để bắn ám khí và dành chiến thắng mấy trận đó. Mình tin nó có thể đánh sòng phẳng và dành chiến thắng theo cách khác, song làm như thế đối phương sẽ khá ức chế. Đó là cách để có thể dành chiến thắng trong các hiếp kế tiếp.
Mình theo trường phái 2 nhiều hơn là 1. :p
Sau này khi lên đại học, PS2 vẫn còn rất đắt so với Sinh viên nghèo nên chỉ có dk chơi giả lập PS1 và vẫn chỉ chơi Soul Edge. Sau này giả lập PS2 phần nào hoàn thiện mình và mấy thằng bạn nối khố cũng gom góp được 1 cái PC tàm tạm thì SC2 có dịp được thưởng thức. (Hồi ấy gà vì không biết giả lập gamecube chạy SC2 ngon hơn nhiều). Thực sự thì mình chơi không đầy đủ các phiên bản của SC, nhưng phải công nhận nó là một game fighting hàng đầu ( mình đã chơi qua Bloody road, Street Fighter, hay Mortal Kombat nhưng đều không ấn tượng bằng Soul Calibur).
Mình rất háo hức được thử sức với mọi người ở phiên bản SC5 này.
Hẹn mọi người Tết Dương lịch.
, chứ không phải nó không sòng phẳng, đó là lối đánh của dân thi đấu chuyên nghiệp.





bác đánh với em thì bảo đảm bác ko chắc em vật khi nào đâu
( Em hay dùng vật special punish
)

