Đêm hôm nay thật là âm u – Siegwelt nghĩ. Ba người bọn hắn đang bước đi trên một vỉa hè lát đá cứng theo kiểu cổ điển, ánh sáng mờ mờ của mặt trăng khuất sau mây xen lẫn với ánh đèn vàng của những bóng đèn đường tạo nên một vẻ ẩm áp, dễ chịu, nhưng không kém phần kì bí. Bên cạnh hắn là gã doppelganger màu nâu đang thổi một điệu nhạc chậm rãi bằng chiếc harmonica bạc có hình thánh giá. Tiếng nhạc lướt qua tâm trí hắn, để lại một nỗi buồn thăm thẳm, vừa sâu nặng vừa nhạt nhòa.
Siegwelt không thắc mắc về bài hát của Ren, vì hắn biết, đa số các sinh vật huyền bí có tuổi đời cao hơn nhiều so với người thường, mà đối với họ, sống càng lâu thì chỉ càng có thêm nhiều bi kịch. Một phần là vì những người bình thường không chấp nhận họ, còn lý do tại sao thì Siegwelt không biết, nhưng . Con người luôn sợ hãi những gì mà họ không hiểu rõ, và các sinh vật huyền bí cũng không phải là ngoại lệ. Trong tâm thức con người, họ luôn tò mò về những ma cà rồng, người sói, tiên cá… con người luôn muốn hiểu rõ hơn về thứ mà họ không biết, nhưng đồng thời họ lại sợ hãi chính những thứ đó. Mà không phải sinh vật huyền bí nào cũng tốt. Không phải ai cũng muốn tránh xa con người, hoặc muốn hòa đồng với họ, ngược lại, có những kẻ lợi dụng quyền năng của mình để mưu lợi cá nhân. Đó là lí do mà chính phủ loài người lại quyết định xây dựng những thành phố như Old Flower và mười hai đại khu khác, nơi đặc biệt dành cho những sinh vật huyền bí sinh sống. Đối với người bình thường, đây dường như là những thành phố bị lãng quên của thế giới, nơi nhìn bề ngoài không có gì quá nổi bật, nhưng đằng sau lớp vỏ bọc đó lại là một thế giới vô cùng hỗn độn, cái thế giới mà chính phủ của họ luôn cố gắng che giấu để đảm bảo trật tự chung.
Mải suy nghĩ, Siegwelt ngước nhìn lên bầu trời. Một đám mây đen vừa trôi đi, để lộ ra mặt trăng đang khuyết dần. Bên cạnh hắn, gã Kai cao lớn khẽ rùng mình một cái, trên mặt lộ một vẻ không lấy gì làm dễ chịu cho lắm. Người sói – Siegwelt nghĩ, hắn vốn thích sự hoang dã và cô độc của loài sói, nhưng hắn tuyệt nhiên không muốn trở thành người sói một chút nào. Đối với hắn, người sói giống như những kẻ bị dính một lời nguyền độc ác hơn là những kẻ có sức mạnh hoang dã của thiên nhiên. Còn gì tệ hại hơn việc mỗi đêm trăng tròn phải chạy trốn khỏi gia đình, người thân, để họ khỏi phải kinh sợ khi thấy chồng, con, hay anh trai mình biến một con thú to lớn đầy lông lá. Hoặc giả nếu xét về góc độ sức mạnh, thì người sói gần như vô dụng vào ban ngày và những đêm không có trăng, đa số là thế, ngoại trừ…
“Trăng đêm nay không đẹp lắm, Kai nhỉ ?” – Ren ngáp dài, nhưng rõ ràng là câu hỏi vu vơ của gã doppelganger lại mang hàm ý châm chọc.
“Thôi lo chuẩn bị đi Ren, gần đến rồi đấy.” – Kai bỏ ngoài tai lời châm chọc đó, đưa tay chỉ về phía căn nhà ở góc đường. Không khó để nhận ra ngôi nhà giữa những căn nhà khác của khu phố, vì tường và mái của nó đã cháy đen, các cửa sổ đều vỡ toác, còn phía ngoài lại có những dải băng vàng của cảnh sát với dòng chữ đen “Hiện trường – Không được vào”
Siegwelt hít một hơi dài, cái lạnh giá của sương đêm khiến hắn tỉnh táo hơn được một chút. Hắn gài lại hai nút trên chiếc áo khoác đen, bước chân tiến tới gần hơn ngôi nhà đã từng là tổ ấm của gia đình Gotz. Hắn quay lại nhìn hai đã đồng hành, mở vali đồ nghề ra và lấy ra hai cặp găng tay cao su chuyên dụng, đưa cho Ren :
“Cầm lấy cho chắc ăn.” – Tuy không có nhiều kinh nghiệm với bên pháp y, nhưng hắn biết cái đầu tiên là không được làm xáo trộn hiện trường, nhất là với loại hiện trường kín như thế này.
“Tại sao chỉ có mình tôi ?” – Ren thắc mắc
“Vì găng tay của Kai là loại đặc dụng cho cảnh sát, còn của cậu thì cũ mốc meo.” – Hắn trả lời.
Bỏ qua cái bộ mặt tiu ngỉu của Ren, hắn đeo đôi găng tay nhựa và cúi người bước qua dải băng, mở cửa đi vào trong nhà. Nhìn những bức tường gỗ cháy đen ngòm, hắn biết sẽ chẳng có gì nhiều để thu thập được ở đây, nhưng biết đâu được, cuộc sống luôn có nhiều bất ngờ. Hắn hỏi Kai :
“Vụ này xảy ra bao lâu rồi ?”
“Năm ngày trước.”
“Kết luận ban đầu ?”
“Bom nổ trong phòng khách, người chồng chết ngay tại chỗ, sức ép lan sang bếp, người vợ chết trong bếp, nguyên nhân cụ thể chưa xác định được, nhưng khả năng cao là chết cháy.”
Nghe đến đó, hắn lại thấy chạnh lòng. Người mà hắn tìm kiếm bao nhiêu năm qua, giờ kết cục lại thê thảm thế này ư ?
“Được rồi, tôi sẽ kiểm tra phòng khách, anh và Ren vào bếp nhé” – Hắn phân công trước khi Kai kịp nói thêm gì, và ngay lập tức đẩy cửa phòng khách bước vào.
Trong phòng khách, những gì Siegwelt thấy chỉ còn là những mảnh ván ám khói đen, một cái ghế bành bị hất văng vào góc phòng cũng cháy đen, và mọi thứ nội thất trong phòng cũng chẳng còn nguyên vẹn gì. Ở chính giữa căn phòng, nơi đáng lý ra từng có một cái bàn gỗ, thì là một vết thủng lớn, vết cháy cũng từ đó tỏa ra khắp căn phòng, càng xa lỗ thủng thì độ hư hại càng giảm, chứng tỏ đây là nơi quả bom đã phát nổ. Một người thường, dù đứng ở đâu trong phòng này đi chăng nữa, thì cũng không thể sống sót trước sức ép của vụ nổ. Siegwelt đặt chiếc vali của mình xuống đất, xem xét kĩ vết thủng trên sàn, lấy trong túi ra một cái kẹp nhỏ và gắp những mảnh vụn dưới đó, cho vào những cái túi riêng biệt. Sau đó, hắn bước ra ngoài hành lang dẫn ra cửa chính, tiến đến gần một cái kệ nhỏ. Trong ngăn kéo phía dưới kệ, nơi thường ít ai để ý đến, là nơi chủ nhà thường cất những thư từ đến trong ngày. Hắn lấy tất cả vào một cái túi khác rồi cất đi. Không nhiều thứ có thể làm được với hiện trường này, nên hắn không thể bỏ sót dù là một chi tiết nhỏ nhặt nhất.
“Thu được nhiều không, các quí ông ?” – Hắn hỏi với lại đằng sau, khi Kai và Ren vừa bước ra khỏi bếp.
“Tất cả đều ở đây, Bác Sĩ ạ.” – Kai đưa cho hắn một cái túi đựng mẫu vật nho nhỏ, bên trong là một loại bột đã bị cháy đen.
“Tốt lắm, cám ơn anh.” – Siegwelt nhận lấy cái túi – “Giờ tôi sẽ đem những thứ này về xét nghiệm, cố đợi kết quả nhé.”
“Tôi có thể tìm anh ở đâu ?” – Gã người sói hỏi
“113 phố Debren. Hoặc ở Satan’s Blood.” – Hắn đáp, thay đôi găng tay nhựa bằng đôi màu đen và đội chiếc nón phớt lên như cũ – “Giờ thì chúng ta về thôi, các quí ông. Đêm còn dài lắm”
****************
“Vậy là huề nhé, Bác Sĩ.” – Ren nói, nâng cốc nước lọc trên tay lên chạm vào thành ly của hắn. Thứ chất lỏng màu xanh lá cây sóng sánh trong chiếc ly thủy tinh, gợi lên những bọt nước trắng xóa. Cả hai đang ở Satan’s Blood, lúc này chỉ còn lác đác vài vị khách, với chủ quán Bruno và cô hầu bàn Froxi túc trực.
Siegwelt ngửa mặt lên nốc hết chỗ Nuke Tac còn lại, trả tiền rồi đứng dậy :
“Còn thằng bé nữa, Ren ạ. Tôi chỉ cần tìm được nó nữa thôi là chúng ta huề. Giờ tôi phải về trước đây, xin phép.”
“Tưởng gì chứ chuyện đó thì dễ ợt, ngày mai tôi sẽ có tin.” – Ren hớp một ngụm nước lọc.
Hắn đứng lên khỏi quầy bar, lòng nặng trĩu những suy nghĩ về cái chết thảm khốc của gia đình Gotz. Kẻ nào lại muốn hãm hại họ chứ ? Họ không hề nguy hiểm và cũng không phải là sinh vật huyền bí nào cả, chỉ là hai nhà khoa học, thậm chí còn chưa nổi danh nữa. Tay nắm chặt chiếc vali trong tay, hắn bước thật nhanh về phòng mạch ở phố Debren của mình. Đêm nay hắn còn rất nhiều việc phải làm…
Vừa về đến cửa, Siegwelt vội cởi bỏ áo khoác ngoài rồi phóng như bay vào phòng khám. Hắn trút bỏ mọi mẫu vật vừa thu được tại hiện trường, ghi mẫu lại từng loại một, rồi bắt đầu công việc kiểm nghiệm. Rất may mắn là hắn có trang bị những loại máy móc tiên tiến của con người phù hợp cho công việc này, nên công việc tiến hành tương đối thuận lợi.
Cứ thế, Siegwelt Orsebész vật lộn với đống mảnh vụn và bột màu đen đó đến gần sáng mới đi ngủ.
_____________________
Tối qua cúp điện mất một đoạn nên hơi sơ sài tí T__T