Axetylen
C O N T R A
- 28/1/11
- 1,840
- 181
- Thread starter
- #101
@wind : xin lỗi nhiều, lần sau sẽ bàn với cậu trước
Note:Tiếp theo sự việc của đêm hôm trước
"Chết tiệt, tôi còn phải đứng nước đến bao giờ nữa đây? Bruno! bình thường anh thông minh và bình tĩnh lắm mà, tại sao không nghĩ ra cách gì đó đi ?"
"Trật tự nào Ren"-Julien gắt-"Ở đây ai cũng như nhau thôi. Đều phải chống chọi với dòng nước, chịu khó chờ một chút, tôi sẽ đưa mọi người ra."
Julien cố hết sức rướn cả người lên, tay cần một loại bom tự chế, anh đang cố châm cho hai dây điện chập vào nhau để nó có thể cháy được ngòi nổ.
"Không được, ở đây quá ướt, không có cách nào có thể châm lửa được trong dòng nước thế này."
"Chúng ta cần một vị trí cao hơn"-Kai bơi lại gần chỗ Julien-"Đứng lên vai tôi đi."
"Anh điên à?"-Julien nói-Tôi đứng lên vai anh thì anh sẽ bị dìm xuống nước đấy."
"Không sao, tôi có thể nín thở được hơn 5 phút, chỉ cần anh xong sớm thì tôi vẫn đủ oxy để trồi lên lại."
"Còn kế hoạch nào khác không?"-Ren la-"Như vậy quá mạo hiểm."
"Hừ, việc ngồi im không làm gì mới là mạo hiểm. Được rồi, Kai, lặn xuống dưới đi, tôi sẽ đứng lên vai anh."
Kai lập tức nâng julien đứng lên vai mình, sức nặng từ Julien làm anh chìm xuống dưới đây, nhưng cũng đã tạo ra đủ độ cao để Julien mồi lửa cho quả bom mà không ướt.
Sau khi mồi cho lửa trên dây ngòi của quả bom, Julien lấy ra từ trong túi quần một cuộn băng dính, rồi gỡ băng keo dính quả bom vào vách tường.
"O kê"-Julien la lên-"Mọi người chuẩn bị lặn xuống nào !"
Theo lời của Julien, tất cả đều thả người cho mình chìm xuống nước, riêng Kai thì anh đã ở dưới đó sẵn rồi nên không cần.
BÙM !!!
Sau tiếng nổ, tất cả bắt đầu trồi đầu lên khỏi mặt nước, nhưng cảnh tượng mà mọi người trông đợi lại không hề hiện ra trước mắt.
Bức tường vẫn không có một lỗ thủng nào sau vụ nổ. Thực tế, nó chỉ bị tróc một phần bê tông ra thôi.
"Thế là hết"-Ren la lên-"Chúng ta tiêu rồi, sáng hôm sau người ta sẽ tìm thấy xác của một người đẹp trai tóc nâu đã biến dạng vì ngâm trong nước quá lâu."
Mọi người cũng bắt đầu tuyệt vọng, bức tường kia không những kiên cố, mà còn được yểm phép, những thứ vũ khí mang phép thuật chưa chắc phá nổi nó, chứ nói gì sức bật vật lý thông thường.
Giữa lúc rối ren nhất, một giọng nói nhẹ nhàng đột nhiên cất lên
"Ren, anh ồn ào quá, nếu còn la lối nữa thì tôi dám hứa với anh là sẽ cho hình dạng cuối cùng anh mang trên cõi đời này là bộ dạng xấu xí nhất thế giới loài Doppelgenge đấy."
Mọi người ngạc nhiên tập trung nhìn về phía Stacy, bởi cô chính là người vừa nói câu nói đó.
"Em không sao chứ, Stacy?"-Bruno lo lắng hỏi.
"Không ngờ trong tình trạng này rồi, mà anh vẫn quan tâm đến em trước tiên."-Stacy nhẹ nhàng nói-"Em cảm động lắm."
Bruno và Stacy bắt đầu nhìn nhau trân trối, và làm ngứa mắt 3 tên đàn ông độc thân kia vô cùng.
"Đủ rồi, chúng ta sắp chết rồi, hay là làm đám cưới cho hai người này ở đây luôn nhé?"-Ren la-"Thế này đi, Julien là phù rể, Kai là phù dâu còn tôi sẽ là..."
"Đùa đủ rồi, Ren!"-Bruno la lên
"Phải đấy, sẽ không ai phải chết đâu, bởi vì anh ta sắp đến rồi."-Stacy nhẹ nhàng mỉm cười
"Anh ta?"-Tất cả đồng thanh.
CẠCH!
ẦM!
Đột nhiên, cánh cửa khóa kín của tòa tháp chuông bỗng bật tung ra, nước từ trong đó theo chỗ hổng đó bắt đầu ùa ra, giải thoát cho năm người đang kẹt bên trong.
Cả năm bị cuốn theo dòng nước ra đến tận bên ngoài. Sau khi nước rút hết, bọn họ ngồi ho sặc sụa, đồng thời nhìn quanh để tìm hiểu xem sự việc gì đã xảy ra.
Chỉ thấy có một chiếc xe gần đó, cửa xe bỗng tự bật mở, đóng lại, sau đó tự đề ga và chạy đi.
Trong đầu của mọi người lúc đó chỉ có thể nghĩ đến ba chữ
"Người Vô Hình."
Note:Tiếp theo sự việc của đêm hôm trước
"Chết tiệt, tôi còn phải đứng nước đến bao giờ nữa đây? Bruno! bình thường anh thông minh và bình tĩnh lắm mà, tại sao không nghĩ ra cách gì đó đi ?"
"Trật tự nào Ren"-Julien gắt-"Ở đây ai cũng như nhau thôi. Đều phải chống chọi với dòng nước, chịu khó chờ một chút, tôi sẽ đưa mọi người ra."
Julien cố hết sức rướn cả người lên, tay cần một loại bom tự chế, anh đang cố châm cho hai dây điện chập vào nhau để nó có thể cháy được ngòi nổ.
"Không được, ở đây quá ướt, không có cách nào có thể châm lửa được trong dòng nước thế này."
"Chúng ta cần một vị trí cao hơn"-Kai bơi lại gần chỗ Julien-"Đứng lên vai tôi đi."
"Anh điên à?"-Julien nói-Tôi đứng lên vai anh thì anh sẽ bị dìm xuống nước đấy."
"Không sao, tôi có thể nín thở được hơn 5 phút, chỉ cần anh xong sớm thì tôi vẫn đủ oxy để trồi lên lại."
"Còn kế hoạch nào khác không?"-Ren la-"Như vậy quá mạo hiểm."
"Hừ, việc ngồi im không làm gì mới là mạo hiểm. Được rồi, Kai, lặn xuống dưới đi, tôi sẽ đứng lên vai anh."
Kai lập tức nâng julien đứng lên vai mình, sức nặng từ Julien làm anh chìm xuống dưới đây, nhưng cũng đã tạo ra đủ độ cao để Julien mồi lửa cho quả bom mà không ướt.
Sau khi mồi cho lửa trên dây ngòi của quả bom, Julien lấy ra từ trong túi quần một cuộn băng dính, rồi gỡ băng keo dính quả bom vào vách tường.
"O kê"-Julien la lên-"Mọi người chuẩn bị lặn xuống nào !"
Theo lời của Julien, tất cả đều thả người cho mình chìm xuống nước, riêng Kai thì anh đã ở dưới đó sẵn rồi nên không cần.
BÙM !!!
Sau tiếng nổ, tất cả bắt đầu trồi đầu lên khỏi mặt nước, nhưng cảnh tượng mà mọi người trông đợi lại không hề hiện ra trước mắt.
Bức tường vẫn không có một lỗ thủng nào sau vụ nổ. Thực tế, nó chỉ bị tróc một phần bê tông ra thôi.
"Thế là hết"-Ren la lên-"Chúng ta tiêu rồi, sáng hôm sau người ta sẽ tìm thấy xác của một người đẹp trai tóc nâu đã biến dạng vì ngâm trong nước quá lâu."
Mọi người cũng bắt đầu tuyệt vọng, bức tường kia không những kiên cố, mà còn được yểm phép, những thứ vũ khí mang phép thuật chưa chắc phá nổi nó, chứ nói gì sức bật vật lý thông thường.
Giữa lúc rối ren nhất, một giọng nói nhẹ nhàng đột nhiên cất lên
"Ren, anh ồn ào quá, nếu còn la lối nữa thì tôi dám hứa với anh là sẽ cho hình dạng cuối cùng anh mang trên cõi đời này là bộ dạng xấu xí nhất thế giới loài Doppelgenge đấy."
Mọi người ngạc nhiên tập trung nhìn về phía Stacy, bởi cô chính là người vừa nói câu nói đó.
"Em không sao chứ, Stacy?"-Bruno lo lắng hỏi.
"Không ngờ trong tình trạng này rồi, mà anh vẫn quan tâm đến em trước tiên."-Stacy nhẹ nhàng nói-"Em cảm động lắm."
Bruno và Stacy bắt đầu nhìn nhau trân trối, và làm ngứa mắt 3 tên đàn ông độc thân kia vô cùng.
"Đủ rồi, chúng ta sắp chết rồi, hay là làm đám cưới cho hai người này ở đây luôn nhé?"-Ren la-"Thế này đi, Julien là phù rể, Kai là phù dâu còn tôi sẽ là..."
"Đùa đủ rồi, Ren!"-Bruno la lên
"Phải đấy, sẽ không ai phải chết đâu, bởi vì anh ta sắp đến rồi."-Stacy nhẹ nhàng mỉm cười
"Anh ta?"-Tất cả đồng thanh.
CẠCH!
ẦM!
Đột nhiên, cánh cửa khóa kín của tòa tháp chuông bỗng bật tung ra, nước từ trong đó theo chỗ hổng đó bắt đầu ùa ra, giải thoát cho năm người đang kẹt bên trong.
Cả năm bị cuốn theo dòng nước ra đến tận bên ngoài. Sau khi nước rút hết, bọn họ ngồi ho sặc sụa, đồng thời nhìn quanh để tìm hiểu xem sự việc gì đã xảy ra.
Chỉ thấy có một chiếc xe gần đó, cửa xe bỗng tự bật mở, đóng lại, sau đó tự đề ga và chạy đi.
Trong đầu của mọi người lúc đó chỉ có thể nghĩ đến ba chữ
"Người Vô Hình."
Chỉnh sửa cuối:
. Trong khi wind nói Ren rất điềm tĩnh và thông minh
.
”
) : Bác sĩ Siegwelt Orsebész
, hay bắn tia lade từ mắt ? 







Nhưng chắc chưa nâng cấp lv