[Nối truyện] Những câu chuyện ở Old Flower

Cũng đc đấy chứ nhỉ ;))
Btw cho mình hỏi một số thông tin sau nhé, đang viết truyện nên lười check lại quá T__T

_ Ai là tác giả (người khai sinh) của Ren, Kai
_ Những ai còn tham gia game có lẽ nên bàn luận về một hướng đi chung cuối cùng của cả 4 route X_X

Ren là for, kai là axe :| Tẩu hỏa chưa ;))
 
Cái này là cái topic này , trên kia là mục giới thiệu truyện :D Nơi lưu giữ những tác phẩm có nguy cơ chìm vào quên lãng ;)) Mà Mặt trời đen sắp thành ví dụ =))
này này =)), mình đang bệnh nên chưa viết đc thôi =)).
 
"Cái gì thế này?"-Kai tự hỏi mình khi đứng trước đống đổ nát mà trước kia vốn là phòng của bạn mình, một tên ngàn mặt, Ren.

Anh đã thấy lạ rồi, khi mà bà chủ nhà lại liếc mình như muốn ăn thịt khi vừa đặt chân đến quán như thế.
Nhưng rút cuộc đã có chuyện gì xảy ra, Kai vẫn không hiểu nổi, anh chỉ có thể biết dường như đã có một cuộc đấu súng dựa vào hàng loạt lỗ đạn và vỏ đạn để lại.
Nhưng ai bắn, và bắn ai?

Dựa vào vết đạn để lại trên tường, không vết cháy xém kèm theo, Kai có thể đoán là đạn đã đi qua vật gì đó trước khi bay đến tường.
Và hầu hết những vết đạn ở đây đều thế.
Vậy là có kẻ nào đó đã bị lãnh hàng trăm vết đạn xuyên người, và vẫn còn sống chạy lanh quanh để cho kẻ kia đục thêm lỗ đạn cho hắn.
Chắc không phải là Ren rồi, hắn ta đâu có sống dai đến thế.

Kai đi vòng quanh xem xét, hắn để ý thấy có một khu vực bên ngoài căn phòng sạch một cách lạ thường so với bên trong, nó tạo thành một đường vòng cung.

"Có cái gì đó đã chặn lại ở đây"

Một kết giới?
Ren đã giao chiến với kẻ nào đó bên trong một kết giới thần thánh ư?
Dù thế nào thì có lẽ Ren vẫn chưa chết, Kai không thể tìm thấy bất cứ vết máu nào ở đây ngoài đám bụi màu trắng chẳng hiểu là thứ gì.

Đột nhiên, có tiếng hụ còi của xe cảnh sát đang đến
"Tiêu rồi. Không khéo mình cũng bị liên can mất."

Nghĩ thế, Kai lập tức trèo qua cửa sổ phòng của Ren để đi xuống dưới nhà.
Giả bộ đi tướng thẳng đứng để các cảnh sát đi ngang không nghi ngờ, Kai nhanh chóng chuồn nhanh đến một con hẻm gần đó.

"Này ông anh."-Đột nhiên có tiếng ai đó gọi khiến Kai giật mình

Kai quay qua thì thấy một thằng nhóc nhỏ, mặt mũi lấm bẩn, nó đang nở một nụ cười tinh quái với anh.
"Ông anh, trông ông anh không phải người thường."

Kai không biết thằng nhóc này có âm mưu gì khi kêu anh không "bình thường". Nhưng trò đó xưa rồi, ở OF này bạn có thể chụp đại một người và nói "ngươi không bình thường" thì sẽ có 60% cơ hội được thấy kẻ kia nhăn mặt.

"Ừm, tôi là siêu nhân, có gì không cậu nhóc?"-Kai trả lời nữa đùa để dè chừng.

"Ha ha, đừng lừa tôi ông anh, trông bộ dạng hốt hoảng của anh là biết anh vừa dính líu đến mấy vụ "huyền bí" ở thành phố này."

Lại thêm một câu nói số đông nữa, thằng nhóc này chắc là hạng lường gạt.

"Tôi có thông tin hay muốn chia sẻ, ông anh có muốn biết không?"

Kai thấy cái điệu bộ này quen quen
"Nghe hay đấy! Nói tôi nghe thử xem"

Thằng nhóc lắc đầu cười
"Cái gì cũng phải có giá của nó chứ, ông anh muốn miễn phí đâu có được."

"Thế nhóc muốn gì? Kẹo mút chăng, hay bánh phồng tôm?"

"Đừng có coi thường tôi"-Thằng nhóc đỏ mặt gắt.

"Được rồi"-Kai cười-"Tôi đùa thôi, thế cậu muốn gì?"

Thằng nhóc lấy ra trong người một đồng xu và để nó vô lòng bàn tay trái, sau đó nắm chặt tay lại.
"Nếu ông có thể đoán ra tôi để đồng xu trong tay nào thì tôi sẽ nói cho ông biết."

Nói xong, thằng nhóc dùng đôi tay thoăn thoắt của nó để tráo đồng xu.

Kệ cho thằng nhóc đó khua tay múa chân và làm trò, Kai không nhìn vào tay mà là vào mắt nó.
Đôi mắt thằng nhóc có khẽ nhích về phía bên trái một chút. A, bắt thóp được mày rồi nhé nhóc!

Khi thằng nhóc dừng tay, chưa kịp hỏi "tay nào" thì Kai đã chỉ vào tay trái của nó.
Và anh thấy nó mỉm cười.
Tiêu, anh bị nó lừa rồi.

"Sai rồi nhé, ông anh!"-Nó cười tự mãn và giở tay ra, chẳng có đồng xu nào ở đó cả.

Kai cần phải tìm cách chống chế ngay
"Không phải tay trái chứ tay nào?"

Thằng nhóc cười
"Thì tay phải chứ tay nào."

"Nhưng cậu đưa đồng xu qua tay phải bằng cách nào?"

"Thì ném qua! Ông anh thua rồi nên điên à?"

"Tôi hỏi cậu: có phải ban đầu cậu đặt đồng xu bên tay trái không?"

"Đúng, nhưng sao?"

"Thì cậu hỏi tôi "ông anh thử đoán tôi để đồng xu bên tay nào", tôi thấy cậu để bên tay trái nên nói là tay trái, không phải cậu vừa xác nhận đó sao?"

"Tào lao, ai lại tính trước lúc chơi?"

"Khi nào bắt đầu chơi? Tôi đâu nhớ là cậu bảo kết quả trước hay sau khi tráo được tính."

"Đừng có lý sự, thua là thua !"

"Xì, ai thèm thắng cậu chứ."-Kai nói rồi quay lưng bỏ đi.

Thằng nhóc dường như sợ mất khách hàng, nó bèn gọi với
"Ây, ông anh, đùa với ông anh cho vui thôi chứ có người bảo tôi nhắn lại cho ông anh."

"Ai?"

"Là Ren Macquarrie"

"Hả?"

--------

Julien dần tỉnh dậy, hắn thấy đầu mình còn đau hơn búa bổ.
Và hắn vô cùng ngạc nhiên khi thấy mình đang nằm trên một tấm đệm êm ái, đắp chăn bông, khi nhìn kỹ xung quanh thì hắn nhận ra mình đang ở bên trong một phòng ngủ cực lớn được trang trí nội thất bằng những thứ đồ trắng tinh.

"Cái gì thế này?"-Julien ngạc nhiên-"Ta được lên thiên đường ư? Không lẽ tội lỗi của ta phạm là chưa đủ."

Julien nhanh chóng ra khỏi giường, tay lại mò mẫm xung quanh tìm vũ khí theo thói quen khi ở nhà kẻ lạ, nhưng quanh đây lại chẳng có thứ gì có thể cho hắn dùng để phòng thân được cả.

"Mình làm gì thế nhỉ?"-Julien gãi đầu-"Đã lên thiên đường thì còn lo quái gì về mấy chuyện đó nữa."

Julien cảm thấy không cam tâm, sao hắn lại phải chết sớm như vậy? Hắn vẫn còn muốn đi săn thêm trăm tên quái thú ở khắp 12 đại khu trước khi nhắm mắt xuôi tay, chứ không phải tới cái nơi trắng tinh như mới tẩy bằng ô mô này.

CẠCH !Tiếng mở cửa làm Julien giật mình.
Julien vô cùng ngạc nhiên khi hai cô gái có mái tóc và đôi mắt màu vàng tiến vào trong phòng, hai người đó có đôi cánh trông như hai thiên thần nhỏ.

"Anh tỉnh rồi."-Một cô gái nói

"Đây là đâu?"-Julien hỏi cộc lốc, không thèm quan tâm cho dù hai người kia có thể là người đã chăm sóc hắn

"Một nơi rất xa nhà của anh."

"Nhà? Đối với một kẻ bảo vệ như ta thì bất cứ nơi nào trong cả 12 đại khu đều là nhà của ta."

Sau khi Julien vừa dứt lời, bỗng hai cô gái cúi mặt cười khúc khích.

"Cười cái gì?"-Julien hỏi

"À không, chúng tôi chỉ mừng rỡ khi nơi này vẫn có thể được giữ trong sự bí mật tuyệt đối."

Julien không hiểu hai cô gái kia vừa nói gì
"Nơi này là đâu? Không lẽ ta không biết, mọi khu vực đặc biệt trong Old Flower và Black Lotus ta đều đã thăm qua."

Đột nhiên, từ đằng sau hai cô gái kia, một kẻ có khuôn mặt khả ái cùng mái tóc trắng dài bỗng tiến lên phía trước, hắn tuy vô cùng đẹp và quý phái nhưng Julien biết chắc là mình ghét hắn, anh nghĩ hai tên cùng nhà trọ của mình sẽ có cùng cảm giác với mình như vậy.

"Bạch Nhân Bê Đê"

"Hỗn láo, ai cho ngươi gọi ta như vậy?"
 
Chỉnh sửa cuối:
^good job Axe :-bd.
Mà Vị Bạch nhân bê đê này là ai thế nhở :-?
 
^ còn ai khác ngoài bạn trẻ imba Gabriel của chúng ta ;)) và liệu anh có chỉ giáo cho Julien vài chiu k ;))

btw off topic, sau khi chơi touhou mình mới biết cái gì gọi là mưa bom lửa đạn, vãi thật.
 
Chỉnh sửa cuối:
^ thiếu rồi, phải là "mưa bom lửa đạn nghẹt màn hình mà không có chỗ trốn" =)).
 
ye mừng GVN sống lại vào post 1 cái gọi là .... thôi học bài típ ;))
 
cuối cùng X_X. Cả ngày hôm nay vào chẳng kịp X_X.
Cũng đỡ rồi, mai chắc có thể trở lại viết cùng anh em :-bd.
 
"Bạch Nhân Bê Đê"

@-)@-)@-)@-)
---------------------------------------
Đứng như tình hình med đoán :)) (không phải tạ mà là dự báo đấy nhé). Mỗi người khi build char đều có dự tính riêng cho char rồi =))
 
Đứng như tình hình med đoán (không phải tạ mà là dự báo đấy nhé). Mỗi người khi build char đều có dự tính riêng cho char rồi
Tưởng gì ? :- *
-------------
Anyway, đang tính đợi có người post thì mới nghĩ ra ý tưởng kế.
 
tên for nghe bảo lành lặn rồi chắc sẽ vào tiếp, tôi thì dạo này đang thi nên rảnh thì sẽ góp vui.
 
cho mình hỏi Ren để lại lời nhắn gì thế X_X . Không biết thì khó viết tiếp được X_X.
 
tự chế thôi các bô lão X_X mấy ngày nay bảo trì làm chả dám viết thêm gì sợ phá ý tưởng của nhau :">
 
đây up 1 chap ngắn lấy cảm hứng cho anh em :">

Siegwelt thấy mình đang đứng giữa một cánh rừng hoang vu đến kì lạ. Những cái cây to đều ngả một màu xám xịt và không có một chút màu xanh nào của lá. Rải rác đó đây là những cột khói đen kịt, và đất đai xung quanh lồi lõm như vừa trải qua một trận oanh tạc. Nhưng điều kì lạ gần nhất đối với Bác Sĩ là cái mặt nạ phòng độc mà hắn đang đeo trên đầu. Rồi hắn nhìn lại mình, trên người hắn là một bộ quần áo chuyên dụng kín mít từ đầu tới chân, còn trên tay hắn là một khẩu Dragunov cải tiến với ống nhắm tầm xa.

“Bác Sĩ, mơ màng gì đấy ?” – Khi Siegwelt còn chưa hết ngỡ ngàng, một bàn tay đã vỗ nhẹ lên vai hắn, kèm với một giọng nói vang lên từ chiếc micro gắn chìm bên tai. Giọng trầm ấm hết sức quen thuộc mà đã rất lâu rồi hắn không nghe lại.

“Nhớ người yêu hả, Bác Sĩ ?” – Lại một giọng thứ hai vang lên, trẻ hơn, nhưng cũng rất quen thuộc đối với hắn.
Rồi hắn quay đầu lại, đằng sau hắn là cả một tiểu đội lính đặc nhiệm đều trang bị giống hắn, chỉ khác mỗi vũ khí. Hắn nhận ra tất cả : Người vừa vỗ vai hắn là đội trưởng của hắn, mật danh Nova, còn giọng trẻ tuổi kia là Hạ sĩ quan Kilo, lính bắn tỉa thứ hai của đội. Trong đội, tất cả đều gọi nhau bằng bí danh.

“Không… Tôi ổn.” – Siegwelt trả lời, hắn đang ở đâu thế này ?

“Vậy thì tốt. Toàn đội nghe đây, nhiệm vụ lần này là tối mật, mức nguy hiểm đỏ. Không một ai được phép sống sót, trừ tiến sĩ Ulrich Gotz, rõ chưa ?” – Nova ra lệnh.

“Rõ, Sếp” – Tất cả đồng thanh nói qua micro, cả Siegwelt cũng thế. Trả lời lại mệnh lệnh dường như đã là một thứ quá quen thuộc, gần như trở thành bản năng của hắn, qua bao nhiêu năm tháng đào tạo khắc nghiệt. Hắn gần như quên hết mọi thứ, và lại quay trở lại cuộc đời trước kia của mình.

“Cho phép được nói, Sếp ?” – Grave lên tiếng. Anh chàng là một gã khổng lồ chính hiệu, với khẩu PKM nâng cấp với băng đạn 120 viên và đầu đạn xuyên phá; biến anh thành một cỗ máy giết người di động, hỏa lực chính của đội.

“Nói đi” – Nova trả lời.

“Tại sao chúng ta phải mặc bộ đồ này ? Bộ quân phục chuyên dụng đã đủ nóng lắm rồi.” – Grave cằn nhằn. Thân hình to xác khiến anh chàng luôn thấy khó chịu với khí hậu nóng và các loại quần áo kín mít không thoát khí.

“Tôi không rõ, Grave. Cấp trên yêu cầu.” – Nova đáp, dường như chả để ý gì đến sự khó chịu của Grave – “Khoan đã, tất cả im lặng !”

Sau mệnh lệnh đó là một âm thanh quen thuộc vang vọng từ phía xa xa cánh rừng. Tiếng gió rít và tiếng gào rền rĩ của động cơ cánh quạt gợi cho Siegwelt nhiều cảm xúc lẫn lộn. Tuy biết rõ đó là tiếng gì, nhưng hắn vẫn không giấu nổi sự ngạc nhiên. Nửa tin, nửa ngờ, hắn dỏng tai nghe kĩ hơn, khi tiếng rền rĩ của không khí bị xé toạc cứ lớn dần, lớn dần….

“STUKA ! Nấp đi !” – Tiếng Nova gào lên trong micro kéo hắn trở về với chính mình, nhưng đã quá trễ rồi.

ẦM !

Một quả bom vừa được thả ngay chỗ lúc nãy Bác Sĩ vừa đứng ngẩn người ra, xới tung một mảng đất đen sâu hoắm, khói bụi bay mù mịt khắp trời. Tiếng nổ chát chúa đâm xuyên qua lớp áo bảo hộ như muốn xé tung màng nhĩ của hắn. Sức ép kinh khủng của quả bom đẩy hắn văng tới trước một đoạn, ngã chúi mặt xuống đất. Mọi thứ xung quanh hắn tối sầm lại.

Đến đây thì Siegwelt mở mắt, vội vã đưa tay ôm lấy đầu và kiểm tra lại toàn bộ cơ thể. Tai hắn vẫn còn cảm giác lùng bùng khó chịu,còn cả người thì đau nhức như vừa bị ném xuống đất vậy. Hắn đưa mắt nhìn lại cảnh vật quanh mình để xác định vị trí. Hắn đang nằm trên chiếc ghế salông bằng da lớn trong phòng khách, vẫn mặc nguyên bộ quần áo khi trở về từ quán Satan’s Blood. Bác Sĩ ngay lập tức ngồi dậy, nhắm hai mắt lại và bắt đầu hít thở đều đặn. Sau khoảng hai phút, khi cơn đau ảo trên người đã hoàn toàn biến mất, hắn mới đứng dậy, bước vào phòng tắm.

“Làm cái trò thôi miên này mệt thật” – hắn tự nhủ, với tay gạt công tắc cho làn nước lạnh xối thẳng vào mặt.
 
Chỉnh sửa cuối:
Dạo này, hầu hết các nhân vật đều bắt đầu hồi tưởng quá khứ nhỉ, Julien thì chắc không vì hắn là kẻ phi tình cảm mà, còn chờ xem sao :-D...

Anyway, mình vừa kiếm được bài này hay, mọi người có đồng ý dùng nó làm theme song cho Old Flower không?(hàng ăn cắp nên bé mồm :-P)

--------

[video]cLkQ4FHebls[/video]
 
dùng bad apple đi, trắng đen hợp với cái thân phận 2 mặt củ đa số con ng` ở đây còn gì ;))
 
Có lẽ mọi người bắt đầu có hứng thú với những ý tưởng riêng hình thành từ topic này rồi, mình cũng thế (:-P
Tạm thời vẫn chưa nghĩ ra đi làm sao, mà cũng bận quá, thôi Kong quay về viết TGC lại đi, đợi mọi người có hứng lại đã :-D
 
Ùh, thôi mọi ng đã hết hứng thú thì đành khai tử Bác Sĩ vậy :((
 
uầy có gì đâu khai tử, chỉ là mọi ng` đang suy nghĩ hướng đi tiếp theo thôi. Cái game này vốn dĩ là do các ý tưởng của mỗi ng` mà. Cậu có ý tg mới thì cứ viết. Biết đâu ý tg của cậu sẽ làm ng` đi sau có thêm hướng đi mới thì sao.
 
Back
Top