- 5/3/07
- 1,350
- 218
-À, ta có nên nói là "rất vui được gặp lại cô" hay không đây, Sakuya? Julien cười khẽ nói với cô gái tóc bạc trước mặt, tuy nhiên không buông lỏng chút cảnh giác nào.
Sakuya hơi nhếch môi, cũng không trả lời gì cả, chỉ lẳng lặng đứng thẳng người trên nóc tòa nhà cao tầng, ánh trăng xung quanh như tập trung trên mái tóc bạc của cô, tỏa ra một vẻ đẹp hết sức mĩ lệ, nhưng cũng đầy băng lãnh. Cô khẽ cúi đầu nhìn xuống toàn cảnh thành phố, Julien cũng làm theo.
Old Flower hiện tại đã lâm vào một cảnh hỗn loạn tột độ, con người, sinh vật huyền bí, kẻ bảo vệ, tất cả đều bị cuốn vào một vòng xoáy giữa súng đạn, ma thuật và máu thịt, tiếng kêu gào, hô hào vang lên khắp nơi, hòa vào đó là những âm thanh của sự cháy nổ và sụp đổ. Khắp nơi xuất hiện rất nhiều đám cháy, xác người và những kẻ không phải người cũng ngày càng nhiều hơn, tất cả các phe dù chiến đấu vì mục đích gì thì bây giờ cũng đều giết đến đỏ cả mắt, muốn dừng lại cũng không được. Một nhóm nhỏ những người bị liện lụy thì tập trung lại các khu nhà của chính phủ như tòa thị chính, nhà kho, v.v... để lánh nạn. Thành phố này chẳng mấy chốc sẽ trở thành một chiến trường chết chóc.
-Một tràng cảnh đầy thê lương ... Sakuya thì thào.
-Nhưng cũng đẹp đẽ theo cách riêng của nó. Julien cười lạnh tiếp lời.
Về nhiều khía cạnh, Julien và Sakuya thật sự rất giống nhau. Lạnh lùng, tàn nhẫn, đều là sát thủ đỉnh cấp, trung thành với nhiệm vụ được giao, cả hai người thấy được ở nhau những điểm đó, nhìn vào nhau khiến họ có cảm giác như đang nhìn vào chính mình vậy, đó là một cảm giác rất kì diệu mà không ai hiểu nổi. Dù chỉ gặp nhau vẻn vẹn vài ngày, nói với nhau cũng không được bao nhiêu câu, thậm chí phương hướng của cả hai cũng có phần trái ngược nhau nhưng họ không có cảm giác thù địch với người đối diện, có chăng cũng chỉ là một thứ tò mò mà thôi.
Julien thu hết những hỗn loạn phía dưới vào trong mắt, sau đó liếc sang Sakuya nói:
-Dù rất bất ngờ được gặp cô ở đây nhưng tôi hiện tại còn việc phải làm, không thể tiếp tục trò chuyện ngắm cảnh nữa, hẳn cô cũng sẽ không cản tôi chứ?
-Việc bắt cóc cô chủ ngài Raymond không muốn truy cứu đến, tuy nhiên ta thì không quên đâu. Sakuya đáp với giọng lạnh như băng.
Julien nhíu mày, thầm nghĩ không lẻ bản thân phải đại chiến với cô gái này một chập mới được sao, còn đang phân vân thì Sakuya đã nói tiếp:
-Bất quá ta cũng sẽ không ngăn cản ngươi, muốn làm gì thì làm đi, gặp lại sau.
-Tôi cũng không hy vọng sẽ gặp lại cô đâu.
Julien cười, sau đó phóng xuống biến mất trong các dãy phố, nhưng âm thanh của Sakuya vẫn vang vọng bên tai hắn:
-Kẻ thù của ngươi là một doppelganger ...
Sakuya nhìn ngắm thêm một lúc nữa thì quay ra sau lưng, nhìn về phía khu rừng kia, về Eden Oasis. Cô thầm phán đoán thân phận của kẻ đã gọi thứ này lên, và quyết định sẽ không phí sức đi đánh nhau với hắn. Trong lúc Sakuya còn đang suy nghĩ mông lung thì xung quanh khu rừng kia bỗng lóe lên ánh sáng màu đen, vẽ thành một vòng tròn ma pháp cực kỳ lớn. Chỉ thấy một mảnh bóng đen từ dưới đất vụt lên sau đó bao trùm toàn bộ khu rừng lại rồi biến mất không để lại chút dấu vết gì, cứ như nơi này chưa bao giờ xuất hiện khu rừng đó vậy. Sakuya khẽ thở ra một hơi, hai tồn tại khủng bố nhất của khu vực này cũng đã dịch chuyển sang một nơi khác để giải quyết ân oán rồi, cô cũng không lo lắng phải đụng độ với bọn họ nữa. Cô nhún chân nhảy xuống dưới, sau đó cũng biến mất trong khung cảnh hỗn loạn của thành phố.
---
Khi Julien về tới căn cứ đóng quân tạm thời của giáo hội ngoài cổng bắc Old Flower thì đã nhìn thấy bác sĩ và cô hầu gái băng tuyết cùng với hai đứa bé kia, hắn cũng thờ ra một hơi rồi chậm rãi tiến tới gần. Hắn nhìn Neige khẽ cười một cái, nhưng cô bé kia lại quay mặt đi, còn hứ một cái rõ to. Julien lắc đầu định nói gì đó thì đột nhiên biến sắc, nhìn ra cổng lớn, hai người kia cũng nghiêm trọng hẳn lên.
-Tới rồi, Ba người cùng nói thầm trong lòng.
[spoil]
[video]n8NK6WlAQHA[/video]
[/spoil]
Thời gian như ngưng đọng lại khi ba thân ảnh xuất hiện ngay cửa và chậm rãi bước vào khu vực của giáo hoàng, một luồng áp lực mãnh mẽ và tà ác ập tới, không khí xung quanh dường như co đặc lại, không ngừng ép tới năm kẻ ở trong phòng kia, mơ hồ còn nghe những tiếng hú, thét như vong linh của địa ngục. Hai đứa trẻ rất nhanh bị sự thay đổi đột ngột này làm hoảng sợ, nép sau lưng Froxi và Siegwelt.
Ba người nhíu mày, bắt đầu tỏa lực lượng của mình ra để chống chọi với khí thế của đối phương, xung quanh Julien và Froxi được bao bọc bởi những luồng khí lưu màu trắng và xanh, còn bác sĩ nhẹ nhàng đặt tay lên vai Misty, dùng khả năng của mình để khiến nó bình ổn lại tâm tình.
Nhìn rõ kẻ mới tới, cả ba càng nhíu chặt mày hơn nữa, vì ngoài cô gái tóc nâu mang mặt nạ ra, thì hai kẻ hai bên không ngờ chính là Julien và Bruno, chỉ là biểu tình trên khuôn mặt của họ có phần hơi cứng nhắc và vô hồn. Julien chỉ khẽ liếc sang hai kẻ kia, rồi lại găm chặt sự chú ý lên cô gái tóc nâu, bởi vì từ cô ta tỏa ra một luồng sát khỉ dữ dội và có phần điên loạn. Hắn trầm giọng nói với hai người phía sau:
-Hai người mang hai đứa trẻ đi tới nơi nào an toàn đi. Ở đây sẽ rất nguy hiểm cho chúng.
-Nhưng ... Froxi vừa định phản đối thì bác sĩ đã ngăn cô ta lại, khẽ lắc đầu, nói:
-Cẩn thận.
Sau đó hắn cắp Misty bên hông, phóng ra cửa sau, Froxi cũng thờ dài, nhìn bóng lưng Julien một cái rồi ôm Neige chạy theo. Cô bé nọ lúc này mới hết sợ hãi, thu hết sức nói lớn:
-Anh sau này nhất định phải trở lại chơi với em đấy, không thì em sẽ giận anh mãi mãi đó anh Julien.
Cô gái tóc nâu thấy thế cũng không truy đuổi vì bản thân cô đã bị Julien ghìm chặt tại chỗ. Cô chỉ khẽ hất đầu, hai kẻ kế bên đã lướt đi chạy theo bác sĩ và Froxi, Julien cũng không ngăn cản, anh cũng bị tập trung bởi sát khí của cô gái nọ.
-Đây đại khái là lần thứ hai chúng ta gặp nhau nhỉ, và hẳn cũng là lần cuối cùng. Cô gái kia cất tiếng. Sau đó chậm rãi tháo mặt nạ ra, để lô ra một gương mặt bình dị có chút hiền lành, hài hòa, không ai ngờ một cô gái như vậy lại có thể gây ra sự hỗn loạn trên toàn Old Flower thế này.
-Cô, hẳn là Ren Macquarrie đúng không?
Cô gái kia hơi ngạc nhiên một chút, sau đó mỉm cười thú vị hỏi:
-Sao ngươi lại nghĩ thế?
-Vì trong tình huống hỗn loạn hiện tại, hắn là kẻ duy nhất chưa xuất hiện. Tuy trong cái thế giới khốn kiếp kia ta có thấy hắn ngồi đọc sách, nhưng hắn chắc chắn không phải là Ren mà ta từng gặp. Và cô lại là một doppelganger nữa, vì thế cô chỉ có thể là hắn mà thôi.
-Ồ, biết tôi là một doppelganger, vậy hẳn cậu đã gặp qua quý cô Sakuya xinh đẹp và nguy hiểm đấy đúng không?
Julien trầm mặc không nói, câu trả lời của cô gái kia đã gián tiếp chức thực suy đoán của hắn. Cô gái, hay Ren, lại nói tiếp:
-Người đoán rất hay, bất quá nó đúng, nhưng cũng không đúng.
-Vậy ngươi tự nhận mình là Ren Macquarrie, kẻ đã gây ra đống hỗn loạn này.
Cô gái cười, đáp:
-Bởi thế, tôi mới nói cậu đúng, nhưng cũng không đúng. Ta là Ren Macquarrie, nhưng cũng không phải.
-Hừ, ta không có thời gian quan tâm tới suy nghĩ vớ vẩn của đám doppelganger các người ...
Chưa nói hết Julien đã bị cô gái cắt ngang:
-Bời vì, Ren Macquarrie trước ta đã không còn nữa rồi.
Julien lại một lần nữa nhíu mày khó hiểu. Cô gái nọ lại tiếp tục:
-Dó là một người tốt, hắn ta có thể quậy, hắn ta có thể nói nhiều, nhưng cơ bản vẫn là một người tốt, nên khi ra đi, hắn đã ... theo cách nói của những con chiên mù quáng như các người là sao nhỉ, phải rồi ... về với vòng tay của chúa ...
-Vậy, Ren thực sự đã chết, là ngươi giết hắn? Julien thắc mắc.
-Không hẳn ... suy cho cùng, một cô em gái làm sao có thể nhẫn tâm giết anh trai mình ?
-Vậy ra cô là em gái của hắn, ừm, Rena Macquarrie đúng không?
Cô gái kia cười, đáp:
-Và cũng là Ren trong mắt ngươi và mọi cư dân Old Flower trong thời gian qua. Đúng thế, ta chính là Rena Macquarrie, rất hân hạnh được làm quen.
Sau màn nói chuyện kia, cả hai liền im lặng, có vẻ như đang chuẩn bị cho trận chiến sắp tới, cả hai đều cảm nhận sức mạnh của đối thủ đã lớn mạnh hơn. Julien chính là nhờ việc cấy Nước mắt thiên sứ vào người, còn Rena thì sao? Cô làm sao trong thời gian ngắn từ một doppelganger vốn không có sức chiến đấu trở nên mạnh mẽ như vậy? Đó là một câu hỏi lớn.
Đúng lúc này điện thoại của Julien khẽ rung, hắn cau mày, cực kỳ cảnh giác nhìn Rena rồi lấy điện thoại ra nghe. Rena đứng ở xa cũng chỉ nhún vai ý bảo hắn cứ tùy tiện. Sau khi nói mấy câu, Julien tắt điện thoại, sau đó nghiêm trọng nhìn Rena, trong mắt hắn lúc này tràn ngập một nỗi thương hại và tội nghiệp. Bắt gặp ánh nhìn đó, Rena hỏi:
-Là giáo hội sao? Bọn họ định ra hình phạt gì cho tôi vậy.
Lúc này Julien bỗng nhiên đứng thẳng người lên, đưa tay làm kí hiệu dấu thập, sau đó dùng một chất giọng thần thánh nhất mà nói:
-Nhân danh giáo hội và người sáng lập Saint Frisnen, ta, thánh hộ vệ cấp A Julien Dunan, lãnh mệnh lệnh từ các hồng y tối cao thi hành án với Rena Macquarrie vì tội danh mưu sát giáo hoàng và có ý đồ phản động ...
Sau đó hắn hít một hơi, nói từng tiếng thật chậm rãi:
-Ngươi, sẽ nhận sự phán xét cuối cùng.
Sự phán xét cuối cùng, đây là những từ ngữ mà bất kỳ sinh vật huyền bí nào nghe tới cũng run rẩy sợ hãi, còn hơn cả khi nghe bản án tử hình nữa. Chỉ có những trọng phạm gây ảnh hưởng nặng nề đến giáo hội mới bị xử như thế, bởi vì nó cực kỳ đáng sợ. Người bị hình phạt này sẽ được áp giải trực tiếp về nhà thờ lớn ở Black Lotus. Ở đó họ sẽ bị thiêu bằng lửa thánh trong một căn phòng bí mật, thứ lửa thánh này đối với sinh vật huyền bí chính là thứ khổ sở nhất, đau đớn nhất, cơ thể họ sẽ từng phần từng phần bị đốt rã ra, mang theo nỗi đau vô hạn đó chậm rãi mà mất đi sức sống. Nhưng trước khi chết, linh hồn của họ sẽ bị rút ra ngoài thể xác và giam cầm trong một ma pháp trận cho chính các đức hồng y chủ trì, ma pháp trận đó sẽ được vẽ bằng chính máu của sinh vật huyền bí kia pha lẫn với nước thánh trong một căn phòng đặc biệt khác. Ở đó luôn luôn có ít nhất ba tu sĩ túc trực thực hiện phép "thanh tẩy". Tất nhiên thứ thanh tẩy này đối với linh hồn của sinh vật huyền bí là một thứ thống khổ cùng cực. Và phép thanh tẩy này cũng sẽ không trực tiếp giết chết họ mà chỉ làm cho linh hồn họ bị một nỗi đau đớn khủng khiếp mà thôi. Và sự đau đớn này kéo dài tới khi nào thì không ai có thể biết.
Những kẻ bị hình phạt này, thể xác sẽ chịu đau đớn vô hạn với lửa thánh, còn linh hồn sẽ bị giam cầm vĩnh viễn và chịu phép "thanh tẩy" ngày qua ngày, không được siêu thoát, ngay cả là xuống địa ngục cũng không thể.
Cô gái trước mặt, vì tôi danh nghiêm trọng của mình mà đã chịu hình phạt đó, do đó ánh mắt Julien nhìn cô mới tràn đầy vẻ thương hại như vậy.
Note: xin lỗi vì sự chậm trễ, h tới axe finish nốt 1/2 còn lại nhé.
Sakuya hơi nhếch môi, cũng không trả lời gì cả, chỉ lẳng lặng đứng thẳng người trên nóc tòa nhà cao tầng, ánh trăng xung quanh như tập trung trên mái tóc bạc của cô, tỏa ra một vẻ đẹp hết sức mĩ lệ, nhưng cũng đầy băng lãnh. Cô khẽ cúi đầu nhìn xuống toàn cảnh thành phố, Julien cũng làm theo.
Old Flower hiện tại đã lâm vào một cảnh hỗn loạn tột độ, con người, sinh vật huyền bí, kẻ bảo vệ, tất cả đều bị cuốn vào một vòng xoáy giữa súng đạn, ma thuật và máu thịt, tiếng kêu gào, hô hào vang lên khắp nơi, hòa vào đó là những âm thanh của sự cháy nổ và sụp đổ. Khắp nơi xuất hiện rất nhiều đám cháy, xác người và những kẻ không phải người cũng ngày càng nhiều hơn, tất cả các phe dù chiến đấu vì mục đích gì thì bây giờ cũng đều giết đến đỏ cả mắt, muốn dừng lại cũng không được. Một nhóm nhỏ những người bị liện lụy thì tập trung lại các khu nhà của chính phủ như tòa thị chính, nhà kho, v.v... để lánh nạn. Thành phố này chẳng mấy chốc sẽ trở thành một chiến trường chết chóc.
-Một tràng cảnh đầy thê lương ... Sakuya thì thào.
-Nhưng cũng đẹp đẽ theo cách riêng của nó. Julien cười lạnh tiếp lời.
Về nhiều khía cạnh, Julien và Sakuya thật sự rất giống nhau. Lạnh lùng, tàn nhẫn, đều là sát thủ đỉnh cấp, trung thành với nhiệm vụ được giao, cả hai người thấy được ở nhau những điểm đó, nhìn vào nhau khiến họ có cảm giác như đang nhìn vào chính mình vậy, đó là một cảm giác rất kì diệu mà không ai hiểu nổi. Dù chỉ gặp nhau vẻn vẹn vài ngày, nói với nhau cũng không được bao nhiêu câu, thậm chí phương hướng của cả hai cũng có phần trái ngược nhau nhưng họ không có cảm giác thù địch với người đối diện, có chăng cũng chỉ là một thứ tò mò mà thôi.
Julien thu hết những hỗn loạn phía dưới vào trong mắt, sau đó liếc sang Sakuya nói:
-Dù rất bất ngờ được gặp cô ở đây nhưng tôi hiện tại còn việc phải làm, không thể tiếp tục trò chuyện ngắm cảnh nữa, hẳn cô cũng sẽ không cản tôi chứ?
-Việc bắt cóc cô chủ ngài Raymond không muốn truy cứu đến, tuy nhiên ta thì không quên đâu. Sakuya đáp với giọng lạnh như băng.
Julien nhíu mày, thầm nghĩ không lẻ bản thân phải đại chiến với cô gái này một chập mới được sao, còn đang phân vân thì Sakuya đã nói tiếp:
-Bất quá ta cũng sẽ không ngăn cản ngươi, muốn làm gì thì làm đi, gặp lại sau.
-Tôi cũng không hy vọng sẽ gặp lại cô đâu.
Julien cười, sau đó phóng xuống biến mất trong các dãy phố, nhưng âm thanh của Sakuya vẫn vang vọng bên tai hắn:
-Kẻ thù của ngươi là một doppelganger ...
Sakuya nhìn ngắm thêm một lúc nữa thì quay ra sau lưng, nhìn về phía khu rừng kia, về Eden Oasis. Cô thầm phán đoán thân phận của kẻ đã gọi thứ này lên, và quyết định sẽ không phí sức đi đánh nhau với hắn. Trong lúc Sakuya còn đang suy nghĩ mông lung thì xung quanh khu rừng kia bỗng lóe lên ánh sáng màu đen, vẽ thành một vòng tròn ma pháp cực kỳ lớn. Chỉ thấy một mảnh bóng đen từ dưới đất vụt lên sau đó bao trùm toàn bộ khu rừng lại rồi biến mất không để lại chút dấu vết gì, cứ như nơi này chưa bao giờ xuất hiện khu rừng đó vậy. Sakuya khẽ thở ra một hơi, hai tồn tại khủng bố nhất của khu vực này cũng đã dịch chuyển sang một nơi khác để giải quyết ân oán rồi, cô cũng không lo lắng phải đụng độ với bọn họ nữa. Cô nhún chân nhảy xuống dưới, sau đó cũng biến mất trong khung cảnh hỗn loạn của thành phố.
---
Khi Julien về tới căn cứ đóng quân tạm thời của giáo hội ngoài cổng bắc Old Flower thì đã nhìn thấy bác sĩ và cô hầu gái băng tuyết cùng với hai đứa bé kia, hắn cũng thờ ra một hơi rồi chậm rãi tiến tới gần. Hắn nhìn Neige khẽ cười một cái, nhưng cô bé kia lại quay mặt đi, còn hứ một cái rõ to. Julien lắc đầu định nói gì đó thì đột nhiên biến sắc, nhìn ra cổng lớn, hai người kia cũng nghiêm trọng hẳn lên.
-Tới rồi, Ba người cùng nói thầm trong lòng.
[spoil]
[video]n8NK6WlAQHA[/video]
[/spoil]
Thời gian như ngưng đọng lại khi ba thân ảnh xuất hiện ngay cửa và chậm rãi bước vào khu vực của giáo hoàng, một luồng áp lực mãnh mẽ và tà ác ập tới, không khí xung quanh dường như co đặc lại, không ngừng ép tới năm kẻ ở trong phòng kia, mơ hồ còn nghe những tiếng hú, thét như vong linh của địa ngục. Hai đứa trẻ rất nhanh bị sự thay đổi đột ngột này làm hoảng sợ, nép sau lưng Froxi và Siegwelt.
Ba người nhíu mày, bắt đầu tỏa lực lượng của mình ra để chống chọi với khí thế của đối phương, xung quanh Julien và Froxi được bao bọc bởi những luồng khí lưu màu trắng và xanh, còn bác sĩ nhẹ nhàng đặt tay lên vai Misty, dùng khả năng của mình để khiến nó bình ổn lại tâm tình.
Nhìn rõ kẻ mới tới, cả ba càng nhíu chặt mày hơn nữa, vì ngoài cô gái tóc nâu mang mặt nạ ra, thì hai kẻ hai bên không ngờ chính là Julien và Bruno, chỉ là biểu tình trên khuôn mặt của họ có phần hơi cứng nhắc và vô hồn. Julien chỉ khẽ liếc sang hai kẻ kia, rồi lại găm chặt sự chú ý lên cô gái tóc nâu, bởi vì từ cô ta tỏa ra một luồng sát khỉ dữ dội và có phần điên loạn. Hắn trầm giọng nói với hai người phía sau:
-Hai người mang hai đứa trẻ đi tới nơi nào an toàn đi. Ở đây sẽ rất nguy hiểm cho chúng.
-Nhưng ... Froxi vừa định phản đối thì bác sĩ đã ngăn cô ta lại, khẽ lắc đầu, nói:
-Cẩn thận.
Sau đó hắn cắp Misty bên hông, phóng ra cửa sau, Froxi cũng thờ dài, nhìn bóng lưng Julien một cái rồi ôm Neige chạy theo. Cô bé nọ lúc này mới hết sợ hãi, thu hết sức nói lớn:
-Anh sau này nhất định phải trở lại chơi với em đấy, không thì em sẽ giận anh mãi mãi đó anh Julien.
Cô gái tóc nâu thấy thế cũng không truy đuổi vì bản thân cô đã bị Julien ghìm chặt tại chỗ. Cô chỉ khẽ hất đầu, hai kẻ kế bên đã lướt đi chạy theo bác sĩ và Froxi, Julien cũng không ngăn cản, anh cũng bị tập trung bởi sát khí của cô gái nọ.
-Đây đại khái là lần thứ hai chúng ta gặp nhau nhỉ, và hẳn cũng là lần cuối cùng. Cô gái kia cất tiếng. Sau đó chậm rãi tháo mặt nạ ra, để lô ra một gương mặt bình dị có chút hiền lành, hài hòa, không ai ngờ một cô gái như vậy lại có thể gây ra sự hỗn loạn trên toàn Old Flower thế này.
-Cô, hẳn là Ren Macquarrie đúng không?
Cô gái kia hơi ngạc nhiên một chút, sau đó mỉm cười thú vị hỏi:
-Sao ngươi lại nghĩ thế?
-Vì trong tình huống hỗn loạn hiện tại, hắn là kẻ duy nhất chưa xuất hiện. Tuy trong cái thế giới khốn kiếp kia ta có thấy hắn ngồi đọc sách, nhưng hắn chắc chắn không phải là Ren mà ta từng gặp. Và cô lại là một doppelganger nữa, vì thế cô chỉ có thể là hắn mà thôi.
-Ồ, biết tôi là một doppelganger, vậy hẳn cậu đã gặp qua quý cô Sakuya xinh đẹp và nguy hiểm đấy đúng không?
Julien trầm mặc không nói, câu trả lời của cô gái kia đã gián tiếp chức thực suy đoán của hắn. Cô gái, hay Ren, lại nói tiếp:
-Người đoán rất hay, bất quá nó đúng, nhưng cũng không đúng.
-Vậy ngươi tự nhận mình là Ren Macquarrie, kẻ đã gây ra đống hỗn loạn này.
Cô gái cười, đáp:
-Bởi thế, tôi mới nói cậu đúng, nhưng cũng không đúng. Ta là Ren Macquarrie, nhưng cũng không phải.
-Hừ, ta không có thời gian quan tâm tới suy nghĩ vớ vẩn của đám doppelganger các người ...
Chưa nói hết Julien đã bị cô gái cắt ngang:
-Bời vì, Ren Macquarrie trước ta đã không còn nữa rồi.
Julien lại một lần nữa nhíu mày khó hiểu. Cô gái nọ lại tiếp tục:
-Dó là một người tốt, hắn ta có thể quậy, hắn ta có thể nói nhiều, nhưng cơ bản vẫn là một người tốt, nên khi ra đi, hắn đã ... theo cách nói của những con chiên mù quáng như các người là sao nhỉ, phải rồi ... về với vòng tay của chúa ...
-Vậy, Ren thực sự đã chết, là ngươi giết hắn? Julien thắc mắc.
-Không hẳn ... suy cho cùng, một cô em gái làm sao có thể nhẫn tâm giết anh trai mình ?
-Vậy ra cô là em gái của hắn, ừm, Rena Macquarrie đúng không?
Cô gái kia cười, đáp:
-Và cũng là Ren trong mắt ngươi và mọi cư dân Old Flower trong thời gian qua. Đúng thế, ta chính là Rena Macquarrie, rất hân hạnh được làm quen.
Sau màn nói chuyện kia, cả hai liền im lặng, có vẻ như đang chuẩn bị cho trận chiến sắp tới, cả hai đều cảm nhận sức mạnh của đối thủ đã lớn mạnh hơn. Julien chính là nhờ việc cấy Nước mắt thiên sứ vào người, còn Rena thì sao? Cô làm sao trong thời gian ngắn từ một doppelganger vốn không có sức chiến đấu trở nên mạnh mẽ như vậy? Đó là một câu hỏi lớn.
Đúng lúc này điện thoại của Julien khẽ rung, hắn cau mày, cực kỳ cảnh giác nhìn Rena rồi lấy điện thoại ra nghe. Rena đứng ở xa cũng chỉ nhún vai ý bảo hắn cứ tùy tiện. Sau khi nói mấy câu, Julien tắt điện thoại, sau đó nghiêm trọng nhìn Rena, trong mắt hắn lúc này tràn ngập một nỗi thương hại và tội nghiệp. Bắt gặp ánh nhìn đó, Rena hỏi:
-Là giáo hội sao? Bọn họ định ra hình phạt gì cho tôi vậy.
Lúc này Julien bỗng nhiên đứng thẳng người lên, đưa tay làm kí hiệu dấu thập, sau đó dùng một chất giọng thần thánh nhất mà nói:
-Nhân danh giáo hội và người sáng lập Saint Frisnen, ta, thánh hộ vệ cấp A Julien Dunan, lãnh mệnh lệnh từ các hồng y tối cao thi hành án với Rena Macquarrie vì tội danh mưu sát giáo hoàng và có ý đồ phản động ...
Sau đó hắn hít một hơi, nói từng tiếng thật chậm rãi:
-Ngươi, sẽ nhận sự phán xét cuối cùng.
Sự phán xét cuối cùng, đây là những từ ngữ mà bất kỳ sinh vật huyền bí nào nghe tới cũng run rẩy sợ hãi, còn hơn cả khi nghe bản án tử hình nữa. Chỉ có những trọng phạm gây ảnh hưởng nặng nề đến giáo hội mới bị xử như thế, bởi vì nó cực kỳ đáng sợ. Người bị hình phạt này sẽ được áp giải trực tiếp về nhà thờ lớn ở Black Lotus. Ở đó họ sẽ bị thiêu bằng lửa thánh trong một căn phòng bí mật, thứ lửa thánh này đối với sinh vật huyền bí chính là thứ khổ sở nhất, đau đớn nhất, cơ thể họ sẽ từng phần từng phần bị đốt rã ra, mang theo nỗi đau vô hạn đó chậm rãi mà mất đi sức sống. Nhưng trước khi chết, linh hồn của họ sẽ bị rút ra ngoài thể xác và giam cầm trong một ma pháp trận cho chính các đức hồng y chủ trì, ma pháp trận đó sẽ được vẽ bằng chính máu của sinh vật huyền bí kia pha lẫn với nước thánh trong một căn phòng đặc biệt khác. Ở đó luôn luôn có ít nhất ba tu sĩ túc trực thực hiện phép "thanh tẩy". Tất nhiên thứ thanh tẩy này đối với linh hồn của sinh vật huyền bí là một thứ thống khổ cùng cực. Và phép thanh tẩy này cũng sẽ không trực tiếp giết chết họ mà chỉ làm cho linh hồn họ bị một nỗi đau đớn khủng khiếp mà thôi. Và sự đau đớn này kéo dài tới khi nào thì không ai có thể biết.
Những kẻ bị hình phạt này, thể xác sẽ chịu đau đớn vô hạn với lửa thánh, còn linh hồn sẽ bị giam cầm vĩnh viễn và chịu phép "thanh tẩy" ngày qua ngày, không được siêu thoát, ngay cả là xuống địa ngục cũng không thể.
Cô gái trước mặt, vì tôi danh nghiêm trọng của mình mà đã chịu hình phạt đó, do đó ánh mắt Julien nhìn cô mới tràn đầy vẻ thương hại như vậy.
Note: xin lỗi vì sự chậm trễ, h tới axe finish nốt 1/2 còn lại nhé.
Chỉnh sửa cuối:
.
btw, chờ xem Froxi vs Bruno nào 

.

Atiso viết hay quá 