- 18/7/08
- 2,194
- 564
Tác giả: it's me
.
Nội dung: một dạng What If? của Topic nối truyện, đây là câu chuyện của Old Flower khi không có sự tác động của các nhân tố imba
. Tập trung vào mảng đời thường của các NV
.
Note: Vì đây tập trung vào Đời thường, nên những quý vị nào mong muốn có những màn chém giết
, chưởng qua chưởng lại và các trò imba thì sẽ không tìm đc điều đó tại đây đâu 
Chú ý: với những ai chưa biết qua Old Flower lần nào, thì trước khi đọc qua truyện này nên đọc thử cái nền của nó tại topic này
Review của bạn Axetylen
.
Quăng tạ nhiệt tình nhé mấy bồ
.Nội dung: một dạng What If? của Topic nối truyện, đây là câu chuyện của Old Flower khi không có sự tác động của các nhân tố imba
. Tập trung vào mảng đời thường của các NV
.Note: Vì đây tập trung vào Đời thường, nên những quý vị nào mong muốn có những màn chém giết
, chưởng qua chưởng lại và các trò imba thì sẽ không tìm đc điều đó tại đây đâu 
Chú ý: với những ai chưa biết qua Old Flower lần nào, thì trước khi đọc qua truyện này nên đọc thử cái nền của nó tại topic này
Review của bạn Axetylen
.Quăng tạ nhiệt tình nhé mấy bồ

Prolouge:1st line.
2nd line (part 1,part 2)
3rd line
4th line
5th line
6th line
Epilouge:7th line.
Prolouge
2nd line (part 1,part 2)
3rd line
4th line
5th line
6th line
Epilouge:7th line.
Prolouge
1st line: The Black Cat
Mưa…
Mưa cứ mãi rơi, mãi rơi trên những nóc ngói cổ kính của những gốc phố thuộc Old Flower này như những hạt nước mắt của trần gian rơi xuống trước nỗi đau của sự đời.
Mưa mãi rơi, đời vẫn mãi trôi, những người dân thành phố Old Flower vẫn tiếp tục cuộc sống ảm đảm và bí ẩn của họ như những bóng ma được lập trình sẵn.
Mưa mãi rơi, rơi trên đầu của những vỏ bọc con người đang che dấu vô vàn sinh vật bí ẩn đang cư ngụ tại thành phố lớn bật nhất đại lục Ashen.
Mưa cứ thế, chúng đến sau cơn âm u, và kéo theo đó là những đợt tuyết kéo dài. Một mùa đông vô hạn, một cái mùa chỉ đầy sự u buồn và ảm đạm. Ấy thế là bộ mặt của thành phố này ư , chỉ là một nỗi buồn vô tận ?
Mèo đen ta cũng không cần quan tâm nhiều lắm. Nó ngồi trên một cái tượng đài nhỏ, giữa một khu vườn nhỏ nằm trước mặt một nhà ga nhỏ với tên gọi Saint Peter đã từ lâu rồi. Không ai biết nó xuất hiện khi nào, và tại sao nó lại xuất hiện. Nó chỉ thế, chỉ nằm yên một chỗ, giương đôi mắt xanh huyền ảo nhìn vào những cơn không bao giờ dứt mà nằm đó. Nó chỉ có thú vui đó trong cuộc chờ đợi không mục đích của mình.
…
Lại một ngày mới, trời đã không còn mưa, nhưng sự âm u của những tầng mây xám xịt trên bầu trời cũng đủ tạo ra một ban ngày ảm đạm như những gì cơn mưa đã tạo nên.
Mèo đen ta cũng như vậy, mưa hay không. Nó vẫn chỉ ngồi yên một chỗ, chăm chú nhìn vào hai cánh cửa xếp của ga St. Peter. Lắng nghe kỹ càng những tiếng toa tàu đang đi thẳng tới như rằng đó là tiếng gọi của mẹ nó, nhìn kỹ những hàng người đi ra từ hai cánh cửa sếp đó như là một đứa con ngoan đang chờ đợi người cha đi công tác xa của mình về.
Hàng người đó đủ mọi tầng lớp, đủ mọi nghề nghiệp, cả người và không phải người. Nhưng vẫn không có một dấu hiệu gì về người mà mèo ta chờ đợi, và nó lại chìm sâu vào giấc ngủ trưa của một con mèo đen lười.
…
Mưa…lại mưa…
Ông trời lại khóc than trên những mái nhà của thành phố Old Flower cổ kính, dù ổng làm thế hơi bị nhiều.
Hôm nay lại là ngày nghỉ, nên không có chuyến tàu nào. Ấy thế, mèo ta vẫn đợi, đợi trong cái lạnh gay gắt từ dưới cơn mưa ướt át. Những giọt mưa lao vào lớp lông đen huyền của mèo ta như một cây kim sắt nhọn, nhưng mèo ta không bị lay chuyển bởi một cơn đau vặt vãnh. Nó cứ chờ, chờ trong vô vọng về một người đã ra đi không trở lại. Chờ với niềm hy vọng rằng người đó sẽ trở về, nếu như nó cứ việc chờ, chờ tới mãi mãi.
Nhưng hôm nay có một chuyển biến lớn với nó: một kẻ nữa xuất hiện, và giành chỗ với mèo ta.
Một gã thanh niên tầm tuổi mười tám đôi mươi đang chen chúc với chú mèo tại khu vườn nhỏ xíu. Gã chạy tới, ngồi cạnh con mèo. Mặt cười toe tóe như một gã điên trong cơn mưa. Hai tay chặn chiếc mũ phớt nâu trên đầu để không bị ướt, dù vậy, bộ complet nâu của gã giờ chẳng khác nào một miếng giẻ lau nhà.
Không hiểu sao gã xuất hiện, và mèo ta cũng không đếm xỉa đến nhân tố mới tác động vào cuộc sống của nó, nhưng nó lại mừng, không hiểu sao nó lại mừng, nhưng có một ai chia sẽ cơn lạnh với nó lại làm nó dễ chịu đi.Một con mèo kỳ lạ.
Cả hai, người và thú, đều bị khìn khìn như nhau. Họ ngồi dưới cơn mưa lạnh mà không vì một lý do nào cả, ngồi như một đôi bạn thân quen lâu năm vừa gặp lại, nhìn vào hai cánh cửa nhà ga để chờ đợi một người không bao giờ trở lại. Ấy thế, tình bạn dần nảy nở giữa cả người và thú.
…
Một ngày âm u, không khí có chút se lạnh, báo hiệu cho một đợt tuyết sắp đến , nhưng với mèo ta, nó lại ấm hơn bao giờ hết, nhờ vào sự xuất hiện của gã vận đồ nâu kia. Không hiểu sao, hôm nay gã lại đến, ngồi cùng với mèo ta. Dĩ nhiên là gã không thể nói chuyện được với mèo, gã không phải là loài có thể làm được như vậy. Nhưng mèo ta chỉ cần có thể, chỉ cần có sự hiện diện của gã, nó đã thấy ấm lòng, như là cảm giác trước khi người chủ của nó một đi không trở lại.
Hôm nay gã không đến tay không: gã cầm theo một ổ bánh mì. Bạn bè gã vốn gán gã cho cái danh hiệu “người keo kiệt nhất thế kỉ”, nhưng hôm nay, gã tốt đột xuất : gã chia nửa ổ bánh cho mèo ta. Mèo ta không biết làm gì, nhưng đã lâu nó chưa có gì bỏ bụng, thế là cả người lẫn thú đều đánh chén món bánh ngon nhất Old Flower giữa cái lạnh run người như thế này.
Mèo ta thích lắm, cư ngụ tại nơi này đã lâu nên nó không thể đi kiếm ăn được nữa, nó cũng chẳng biết lần cuối cùng nó có chút gì để đánh chén là khi nào. Không phải nó lười, sức nó đã không còn, sự dẻo dai của loài mèo đã mất đi qua hơn 10 năm chờ đợi trong vô vọng. Không hiểu sao nó lại có thể sống lâu như thế, niềm tin chăng ?, không ai biết cả, nhưng đó là một điều mà cả nó, cả gã áo nâu, lẫn bất cứ ai trong thành phố này đều có thể lí giải nổi.
Dứt điểm phần ăn của mình, cả mèo lẫn người đều tiếp tục cuộc chờ đợi không hồi kết như thế này. Cả hai luôn tự hỏi rằng tại sao mình lại chờ đợi ?. Gã áo nâu có lí do riêng của mình, dù rằng điều này không kèm theo điều khoảng của gã, nhưng gã vẫn chờ đợi, như những gì gã từng làm hơn chục năm trước để chờ người em gái của mình đi học về. Không chỉ có mèo ta, gã cũng đã mất người thân, và họ đều gặp nhau tại ga St. Peter này.
Mèo và người vốn không có gì có thể dùng để giao tiếp được, mèo không hiểu người, người không hiểu mèo. Nhưng mèo ta có cảm giác như mình đang nhìn xuyên thấu nỗi đau của chàng trai trẻ, vì mèo ta cũng tương tự như vậy khi mất đi người chủ yêu quý của mình. Nỗi đau đã gắn kết mèo và người, ngay tại ga St. Peter, liệu đó có phải là số phận ?
Gã kia bắt đầu thấy chán chán, con người là loài vật hay hấp tấp, dù gã không phải người, nhưng khả năng của gã lại liên quan đến người, thế là gã chán. Gã lấy ra từ trong túi một thứ không thân thuộc với loài mèo, nhưng lại là một nhạc cụ có tiếng của con người: một chiếc Harmonica. Và thế là gã thổi một bản Jazz buồn, mèo ta không hiểu gì, nhưng khi nghe được tiếng kèn du dương, mèo lại nhớ tới những đêm ngồi cạnh vị chủ nhân đáng kính của mình, bên cạnh chiếc máy quay đĩa than cũ kĩ, lắng nghe những bản nhạc Jazz dưới bán tay vuốt ve mềm mại của người chủ quá cố. Dù cảm giác xưa không còn, nhưng ngồi cạnh gã người, mèo ta lại nhận được sự dễ chịu lúc xưa, thế là nó vẩy đuôi qua lại trong u mê, mắt nhắm mắt mở trước cơn buồn ngủ, và nó đã ngủ.
…
Tuyết rơi…rơi nặng hạt trong bầu trời xám vô tận trên đầu thành phố Old Flower…dù vậy, sự lạnh lẽo từ những giọt nước trời cũng không cản trở được cuộc sống của bao người dân Old Flower.
Nhưng với mèo ta, nó đã không còn chịu được…
Sức già không thể nào che chở cho nó trước cơn mưa tuyết ngập tràn bên ngoài. Tuyết đã dính đầy người, nhưng nó không giũ ra được, vì nó chẳng còn sức đâu nữa mà làm việc đó.
Thế mà nó vẫn cố gắng chờ đợi, chờ trong cơn mưa tuyết trắng xóa ngập người, chờ dưới cái lạnh thất thường tại một thành phố bất thường. Nó vẫn hy vọng một ngày vị chủ nhân yêu kính của nó trở lại, chỉ cần nó cố gắng chờ.
Động lực đó đã giúp nó sống hơn 10 năm, liệu nó có thể kéo nổi cho nó thêm vài giờ, không, vài phút không ? .
Nó đã chiến đấu với số phận hơn 10 năm rồi, và nó không thể chiến đấu mãi được. Vạn vật sinh ra, vạn vật chết đi, đó là quy luật, và một chú mèo đen yếu đuối không thể nào chống chọi được với quy luật của tự nhiên.
Nó cảm thấy nó sắp chết, nhưng vẫn ráng chiến đấu vì một hy vọng không có thực. Tại sao ? tại sao nó lại ngoan cố, kiên cường đến thế ? Nó cũng chẳng hiểu nổi sao nó lại có thể ngồi đây, thay vì sống một cuộc đời hoang dại, sống cùng một nàng mèo đẹp đẽ nào đó và có con có cháu. Nó cũng không biết, và nó không cần biết. Nó chỉ cần đợi, đợi, đợi, và hy vọng…
Nhưng chỉ ý chí không thôi thì không đủ để kéo nó khỏi bàn tay của thần chết, mèo ta dần yếu đi, mắt nhắm mắt mở trong cơn mê sảng. Gía như gã áo nâu xuất hiện thì mèo ta còn có chút động lực để mà gượng dậy, nhưng không, có lẽ như gã đã bỏ cuộc, cả hôm nay mèo ta không thấy gã đâu cả, nhưng mèo ta không trách gã, con người có giới hạn của họ, có thể gã đã đến giới hạn của mình và bỏ cuộc. Mèo ta dù vậy, nhưng vẫn thấy buồn khi mất đi người bạn cùng chí hướng của mình.
Mắt mèo yếu dần, nhưng nó vẫn giương đôi mắt xanh của nó về phía cánh cửa. Nó đã chờ đợi trong suốt 10 năm, 10 năm ròng rã của một đời mèo, 10 năm là một thời gian không lâu với con người, nhưng nó đã tương đương với cuộc đời của một chú mèo đen. 10 năm đó, mèo ta có thể làm vô số việc, tung hòanh trên các ngõ phố Old Flower, sống một cuộc đời mới với một người chủ mới. Nhưng nó đã chọn chờ đợi, và sau 10 năm, nó được gì ? Một cái chết mà không ai biết đến ? Sống trong sự lạnh lẽo và cô độc ? Nó muốn kết quả…tại sao ?....tại sao nó lại không có được thành quả tự sự kiên trì của nó. Nó chỉ muốn một lần được gặp lại vị chủ nhân đáng kính mà nó yêu thương, thế là nó nghĩ rằng chỉ cần chờ đợi thì ông ta sẽ trở về…liệu 10 năm cuộc đời của nó đã trở thành công cốc ?
Ngay khi nó đang suy nghĩ bâng quơ, thì đột nhiên, cánh cửa nhà ga mở ra. Lạ thật, hôm nay đâu có tuyến nào đâu nhỉ, nó nghĩ vậy, nhưng vẫn ráng chút sức tàn để gượng dậy, nhìn xem ai là kẻ vừa xuất hiện.
Và bất ngờ thay, đó không phải một kẻ lạ, mà là người nó đã đánh mất 10 năm trước: vị chủ nhân kính yêu của nó. Ông vẫn như thế, vẫn gương mặt già dặn, vẫn bộ râu bạc phơ, vẫn cái nhìn mến yêu của một vị giáo sư yêu động vật. Thấy mèo ta, ông chạy lại, nhẹ nhàng ôm mèo ta vào lòng, cái ôm của một người cha.
Mèo ta đang hạnh phúc, rất là hạnh phúc, đây là cái ôm ấm áp nhất mà nó từng trải qua trong hơn 10 năm ròng. Sự cô đơn 10 năm của nó đã được đền đáp, người nó đang rất là nóng lên dưới sự yêu thương của người chủ, kể cả trong sự lạnh lẽo của tuyết mùa đông. Nhưng dù vậy, nó vẫn không giúp mèo ta tránh khỏi cái chết của tuổi già, nhưng mèo ta rất hài lòng, trước khi chết, nó được gặp lại vị chủ nhân của mình, đó là mệnh trời chăng ?, nhưng mèo ta chẳng màn, một con mèo không cần biết gì nhiều, chỉ cần trong vòng tay của chủ nhân khi ra đi, thì nó mãn nguyên rồi.
Mắt nó dần nhắm lại, phần vì tuổi già, phần vì hạnh phúc. Nó biết rằng nếu nó nhắm lại, thì cũng là lúc mà cái chết đến với nó, thế là nó cố gắng, dùng hết sức mình để thấy được vị chủ nhân của nó trước khi mất, nhưng nó không thể chiến đấu được với thần chết, nó chỉ là một con mèo. Mắt nó nhắm dần, nhắm dần, nhìn vào vị chủ nhân của mình, nó vẫn không hiểu sao người lại xuất hiện, chỉ đến khi nó gần chết, hình hài vị chủ nhân liền thay đổi, trở thành gã áo nâu thường gặp. À…ra thế, nó đã hiểu rồi, nó cười và thầm cảm ơn chàng Doppelganger đã thực hiện ước mơ của nó, và nó nhắm mắt, ra đi dưới vòng tay của Ren Macquarrie trong cơn mưa tuyết lạnh lẽo.
Ren đứng đó, ôm xác của chú mèo hạnh phúc trong vòng tay mà cười thầm. Nó đã đạt được ước mơ của mình, nhưng anh thì chưa, anh thầm ghen tị với nó, ít ra nó cũng đã có được điều mình muốn. Anh biết rằng con mèo đã đoán được anh không phải chủ nó, nhưng anh vẫn muốn nó có được cảm giác này. Không biết khi nào anh sẽ chết, nên anh phải thực hiện ước mơ của chính mình, giống như chú mèo đang ngủ ngon lành trong vòng tay ấm áp của mình.
Sau khi chôn cất kỹ càng chú mèo, Ren lây ra một tờ giấy, hay là một mảnh giấy củ kỹ, với 7 dòng chữ lạ lùng, nhưng dòng thứ 7 đã bị che khuất. Anh lấy ra một cây viết chì và gạch bỏ đi dòng đầu tiên. Thế là xong một việc.
Tuyết đã ngừng rơi, và trời lại ấm. Anh còn rất nhiều việc phải làm, và nhiều ước mơ để thực hiện, và anh sẽ không ngừng nghỉ, và sẽ dùng mọi thủ đoạn để làm việc đó. Đó chính là lời thề của Ren Macquarrie.
1st line: End
Chỉnh sửa cuối:
nhưng ko biết chap sau thế nào đây 
.
CHắc điên mất 

”
. Tôi “giống” chứ đâu phải là rác đâu…”
“