Chào mọi người, lại là Haley đây.
Dạo này tôi đang bị cấm túc ở nhà, cha tôi đã thề rằng sẽ không cho tôi ra khỏi nhà một mình nữa cho dù đây là lần thứ…ừm...mấy trăm rồi, tôi không nhớ. Mà thôi kệ, chuyện quan trọng hơn là từ khi được mấy cái ông tai to mặt lớn kia giao việc cho làm, tôi đã tích cực đi phát thư mời đến những người nổi tiếng khắp Old Flower để mời họ đến phỏng vấn trực tiếp, kết quả thật bất ngờ, chẳng có ai đến cả.
Chậc, tôi không buồn vì chuyện này lắm vì tôi biết bản thân lời mời của mình chưa đủ thu hút để họ bận tâm đến, tôi cũng đã nghĩ đến chuyện mời chị Sera, dùng sự nổi tiếng của chị ấy hút khách cho chương trình nhưng…khả năng chị ấy đồng ý là thấp như khả năng bệnh ung thư tự khỏi. Không sao cả, tôi là một người lạc quan nên chắc sẽ nghĩ ra cách khác nhanh thôi…
Phải rồi, phải rồi, cho dù được những những ông bầu tiếng tăm hỗ trợ thì cái tôi thiếu vẫn là uy tín, tôi không nên tìm đến những người nổi tiếng ngay lúc này mà nên bắt đầu từ những người bình thường trong thành phố trước, có thể đó là một anh lao công, một chị hầu bàn, một học sinh…à…phải, bỏ qua họ đi đã, trong lúc lang thang ở khu vực chỗ ở cho những người hầu, tôi đã vô tình xem được một bản tin trên tivi, và đó là lúc tôi đã chọn được đối tượng phỏng vấn đầu tiên của mình.
Xin lỗi mọi người, đêm nay mọi người phải mất ngủ lần nữa vì cha của tôi rồi.
----------
Cuộc hành quân của những đóa hoa tàn phần hậu
Đóa hoa vô sắc
“Xin chào tất cả các bạn, chúng tôi, các phóng viên của chương trình ‘người tốt việc tốt’ đã có mặt tại con kênh đào Magolia của thành phố gần như ngay lập tức ngay sau khi nhận được tin báo về một thanh niên trẻ đã nhảy xuống con kênh lạnh ngắt và chảy xiết này để cứu một đứa bé khỏi chết đuối.”
Cô phóng viên truyền hình vừa nói với máy quay vừa chạy hối hả về phía đám người đang bu lại rất đông trên một con đường lát gạch gần con kênh mà cô ta vừa đề cập.
“Cho tôi qua, cho tôi qua”-Cô gái phóng viên lách vào dòng người đang tụ tập đó, máy quay phim cũng cứ thế theo cô ta mà lia theo.
Ở giữa vòng tròn hình thành bởi rất đông những người ở đó là một thằng bé đang ngồi co ro trong cái chăn bông quấn quanh người, đầu tóc nó ướt nhẹp còn da nó thì tái nhợt đi vì lạnh, mẹ thằng bé ngồi kế bên với đôi mắt còn chưa lau khô nước mắt, bà ôm rất chặt nó, dùng hơi ấm từ người của mình để sưởi ấm cho thằng bé và cứ luôn miệng “ mẹ xin lỗi, mẹ xin lỗi ! ”.
Ai nấy đều sụt sùi nước mắt cho cảnh mẹ con đoàn tụ này, chỉ trừ đám phóng viên trời đánh. Nếu họ mà lôi thằng bé khỏi tay mẹ nó và phỏng vấn thì có lẽ đã bị trời đánh thật rồi, nhưng mục tiêu của họ không phải là mẹ con nhà ấy mà là một kẻ vừa tranh thủ mọi người không chú ý nên đã lẻn đi mất.
“Anh cảm thấy như thế nào khi vừa mới cứu được một sinh mệnh nhỏ bé vô tội khỏi bàn tay của tử thần?”
Người thanh niên tóc đen mang gốc Á, đầu tóc cũng ướt như chuột lột vừa lẻn khỏi đám đông kia dường như chẳng màng đến câu hỏi của con bé phóng viên lẽo đẽo đằng sau lưng mình, chỉ cố rảo bước đi thật nhanh.
“Thưa anh?”-Con bé phóng viên vẫn rất kiên nhẫn
Nhưng kẻ kia cũng kiên nhẫn không kém, hắn cứ lầm lũi bước đi, cố tránh cái máy ghi hình đáng ghét đang cố lia vô cái mặt của hắn.
“Thưa anh ! “
Á à, gã thanh niên nghĩ, hết lẽo đẽo bám theo sau lại còn chắn đường đi trước mặt của mình, thật là quá quắt, đám phóng viên đúng là một lũ @#$%. Nếu như không vì hắn nể một cô bạn thân của mình là phóng viên thì hắn đã cho cái máy quay kia vỡ tan tành dưới làn đạn của mình lâu rồi.
Bị bao vây bởi con bé phóng viên cùng 3 thằng cha gầy nhong gầy nheo đi theo nó, gã thanh niên Châu Á cảm thấy bị khó xử,. Cái gì đây? Bắt cóc tống tin à?
Những tưởng bọn chúng sẽ xông vào và tra tấn gã để lấy tin, nhưng con bé phóng viên chỉ khẽ tiến đến gần chỗ hắn, tay bám vào vạt áo khoác của hắn rồi khẽ nói
“Anh ơi, làm ơn hãy giúp tụi em.”
Gã thanh niên chợt thấy đôi mắt con bé long lanh nước nhìn mình, hắn suýt nữa đã rớt hàm xuống đất.
“Làm ơn giúp bọn em ! “-Ba gã đi theo bỗng quỳ mọp xuống đất tỏ vẻ van xin
“C…cá…cái…gì…”-Gã thanh niên lắp bắp
“Tụi em khổ sở lắm anh ơi.”-Con bé nói-“Đã hơn 1 tháng mà tụi em vẫn chưa thu về được tin tức gì đáng giá cho đài truyền hình cả, em và các anh đây chỉ là lính mới nên luôn bị chiếm mất những mối quan trọng, bọn em luôn phải đấu tranh giành giật khổ sở mới sống được đến tận bây giờ. Tụi em không muốn dùng thủ đoạn để lấy tin từ anh nhưng cuộc sống này nó khắc nghiệt quá anh ạ, xin anh hãy ở lại và giúp tụi em đi, nha anh, năn nỉ anh đó…! ”
Gã thanh niên trẻ Châu Á rất muốn biết khi hoá thành đá trông mình thế nào, hắn cũng bó tay, thà tra tấn hắn chứ dùng kiểu cầu xin này thì hắn hết đường để mà từ chối. Khẽ thở dài, hắn quay đi và nói lí nhí trong họng
“Ừm, các người muốn làm gì thì làm.”
Vui mừng như lũ trẻ con vòi được thứ mình muốn, những gã hề đi theo con bé phóng viên mừng rỡ nhảy cà tưng lên, riêng con bé vẫn níu vào tay áo của gã với ánh mắt biết ơn. Gã chỉ biết đứng im như tượng đá mà không dám quay lại để đáp trả ánh nhìn đó, cứ thế cho đến khi những tên hề kia đã chuẩn bị xong máy quay.
“Chỉnh tề lại một chút đi nào Sonata, trông cô luộm thuộm quá đấy ! “
Cô gái sực nhớ ra nhiệm vụ của mình, cô lúng túng sủa lại quần áo cho ngay ngắn, riêng gã Châu Á đã được dặn là phải “giữ nguyên hiện trường” cho nên mặc kệ cho trông tơi tả thế nào, hắn cũng phải vác cái bộ dạng ấy mà lên hình luôn.
“3…2…1…bắt đầu quay! ”
“Cám ơn các bạn đã chờ, bây giờ tôi -Sonata Manami- xin được phép đưa các bạn trở lại với chương trình, có mặt kế bên tôi đây là người thanh niên dũng cảm đã lao xuống con kênh lạnh giá để cứu một bé trai 10 tuổi suýt chết đuối mà không màng đến mùa đông giá rét bên ngoài. Xin hỏi, anh tên là gì ạ?”
“Julien…Julien Dunan.”
“Vâng, thưa anh Julien, anh cảm thấy như thế nào về hành động dũng cảm ngày hôm nay của mình?”
“Ờ…ừm…”
“Xin anh cứ mạnh dạn nói ra đi ạ, anh cảm thấy tự hào, hay xúc động, hay hối tiếc ?”
“…ừm…thì….”
“Sao ạ?”
“…”
“Thưa anh Julien?”
“…”
“…?”
“…”
----------
Tôi nghe có tiếng cười rất lớn bên trong quán rượu Satan’s Blood khi vừa bước đến gần cửa. Tò mò, tôi ngó vào trong nhìn thử thì thấy một đám các sinh vật huyền bí ngồi ở gần quầy bar đang ôm bụng cười nắc nẻ. Cả anh chàng Bartender tóc trắng hồi trước dường như cũng tham gia cười cùng họ, có vẻ như họ vừa xem cái gì đó trên tivi…À, tôi nhìn kỹ một lúc thì thấy ‘nó’, chính là đoạn phỏng vấn khiến cho tôi cất công trốn ra khỏi nhà để đi đến tận đây.
Thánh hộ vệ cấp A duy nhất tại Old Flower, Julien Dunan, xem chừng là một người rất nổi tiếng, chiến công của anh ta không phải là ít. Nhưng không giống nhưng các chú các bác làm ít mà tổ chức phát thưởng nhiều, Julien dường như không bao giờ lộ mặt ra ngoài, nghe đâu anh ta chỉ làm việc như một cái máy, thực thi nhiệm vụ được giao và ngoài ra không còn gì hơn, không bạn bè, không giải trí, không tiệc tùng…một con người tự cô lập mình với cộng đồng xung quanh, một đoá hoa núp trong bóng râm không bao giờ khoe sắc.
Có thể tôi tưởng tượng hơi nhiều nhưng chắc hẳn có lý do cho việc Julien tự tách mình ra với mọi người như vậy, và tôi muốn biết cái lý do ấy ngay bây giờ, ngay tại đây.
…
À, cái đó chỉ là khẩu hiệu của tôi thôi, đừng để ý.
----------
Sự thật về Julien Dunan, nhân chứng thứ nhất và thứ nhì: anh chủ quán Bruno Buccariatti điển trai và chị hầu bàn Froxi Elesta xinh đẹp.
Địa điểm: quán rượu Satan’s Blood
…
Haley: Em xin được đặt câu hỏi đầu tiên cho anh chị, hai anh chị là gì của nhau ạ?
Froxi: Này, em đủ tuổi chưa mà lại vào đây, rồi đặt câu hỏi là sao? Em là ai?
Haley: Em là một phóng viên, tuy nhỏ tuổi nhưng….*Haley kể về chuyện các ông bầu*…
Froxi: Ờm, ra là vậy à…Kagi, Forgiuse, Axe, sao trên đời có những kẻ lấy nickname quái đản như vậy nhỉ?
Haley: Em cũng giống chị vậy. Thế…chị có thể trả lời cho em câu hỏi ban nãy được không ạ?
Froxi: Ơ, tưởng em đến để hỏi về gã Julien?
Haley: À, câu hỏi ngoài lề thôi ạ.
Bruno: Hỏi về chúng tôi thì phải tính tiền thêm đấy.
Haley nhẩm lại trong đầu số tiền mà mình để trong cái ví mang theo, cái chắc là chúng vừa đủ để…cho một ông lão ăn xin. Dù biết chắc họ sẽ chẳng lấy tiền của mình đâu nhưng Haley vẫn muốn kiểm tra lại cho chắc ăn.
Haley: Vâng…tiền nong không thành vấn đề ạ.
Tên chủ quán tự nhiên cười lớn như rất hài lòng về chuyện gì đó, Haley lúc này mới chợt nghĩ liệu có khi nào hắn ta vừa mới thử lòng mình không?
Bruno: Láu cá lắm em gái, thôi được rồi, ta sẽ nói cho em biết, nhưng chỉ một lần duy nhất thôi đấy. Tôi yêu cái quán rượu này, và cái quán rượu này lại yêu Froxi cho nên cô ấy cũng gián tiếp trở nên là một người rất quan trọng với tôi.
Haley chép lại thật nhanh những lời đó dù chẳng hiểu nỗi nó ám chỉ cái gì, là tỏ tình gián tiếp, né tránh trực tiếp hay đơn giản là trò đùa.
Cô hầu bàn khẽ huých nhẹ tay vào anh chang chủ quán rồi liếc mắt một cái. Lần này là gì đây? Anh nói trúng ý em rồi? Hay hoá ra tôi trong mắt anh còn thua cái quán à?
Chậc, Haley chọn không đúng đối tượng để đùa rồi.
Haley: E hèm…thôi, quay về chủ đề chính của chúng ta tối nay. Anh chị chắc biết Julien phải không ạ? Em thấy mọi người ngồi cười nói về buổi phỏng vấn anh ta lúc nãy mà. Thế theo anh chị thấy thì Julien là một người như thế nào?
Bruno: Là một kẻ rất khó ưa.
Froxi: Em cũng đồng ý với anh, Julien là kẻ ngáng chân khó chịu nhất em từng gặp, Trong các khách hàng thì hắn luôn sẽ là kẻ cuối cùng em muốn phục vụ cho.
Haley: À…ừm, suy nghĩ của hai người không khác là mấy so với những sinh vật ngồi đằng kia. Nhưng em muốn biết rõ hơn một chút, ngoài sự khó chịu mà anh ta tất nhiên phải mang đến vì là kẻ đối nghịch với mọi người thì còn gì nữa không?
Bruno: Nghe nói hắn có hiềm khích với một số cảnh sát và các hội tối ở Old Flower này. Đừng hỏi thêm về những hội bí mật đó, sẽ không có câu trả lời cho em đâu.
Froxi: Tôi thấy hắn dường như yêu khẩu súng và quyển kinh mang theo hơn bất cứ thứ gì khác trên đời này.
Haley: Ra thế, vậy…Julien Dunan có phải là kẻ mộ đạo?
Bruno: Cái gã ấy thì tin vào chính hắn hơn là Chúa hay Thượng Đế.
Froxi: Mộ đạo cái con khỉ, em chưa thấy hắn chửi thề đâu.
Haley: Có vẻ như Julien đúng là một con người lạnh lùng băng giá y như người ta đã đồn về anh ta. Thế có khi nào anh chị thấy hắn buồn rầu hay khổ sở không?
Bruno: Trông Julien thì lúc nào cũng như đang buồn bực thứ gì đó.
Froxi: Chị sẽ ăn chay nếu như cái gã ấy tỏ được cái buồn ấy ra khuôn mặt của hắn.
Haley : Còn vui hay sung sướng, hạnh phúc?
Bruno: Hơi hiếm, hầu như không?
Froxi : Không.
Haley: Anh chị đã từng thấy Julien khóc bao giờ chưa?
Bruno: Không.
Froxi: Không.
Haley: Em cũng đoán không.
…
E hèm, xem ra chỉ toàn là ấn tượng xấu khi nhắc đến Julien ở đây. Thế…còn ấn tượng tốt thì sao? Các anh chị có bao giờ nghĩ tốt về anh ta một lần nào chưa?
Bruno: Có một lần đang đi dạo vào buổi sáng sớm, tôi trôn thấy Julien từ xa với một bó hoa trắng, tò mò đi theo hắn thì tôi phát hiện hắn đem những cánh hoa đó đến để đặt lên những ngôi mộ tinh thần của những con người lang thang, đơn độc chết ven đường không ai nhớ đến. Khi đó tôi bỗng cảm thấy hắn thật cô đơn và dễ mến.
Froxi: Mỗi khi Julien đi có chuyện gấp và để lại tiền thừa trên bàn, tôi thấy hắn thật dễ mến.
Haley: À ha, vậy là anh ta cũng không đáng ghét với mọi người như em tưởng. Nói một chút về công việc của Julien đi, hai người đã bao giờ thấy anh ta khi đang làm việc chưa?
Bruno: Tôi ít rời khỏi quán nên không để ý, nhưng theo những người bạn của tôi kể lại thì hắn ta hành sự rất chuyên nghiệp và tàn nhẫn.
Froxi: Hắn dường như coi mệnh lệnh từ nhà thờ là tối cao hay sao ý? Sẵn sàng ra tay kết liễu mọi sinh vật huyền bí dù mạnh hay yếu, non trẻ hay già yếu, có tội hay không có tội, chỉ cần đó là lệnh…Hắn thực thi cái mệnh lệnh đao phủ ấy mà không có chút cảm xúc nào ở trên khuôn mặt.
Haley thở dài khi thấy Froxi đang nổi giận bừng bừng, xem ra phút hiếm hoi lấy lại ấn tượng tốt của Julien trong lòng họ đã bị sụp đổ bởi một câu hỏi không đúng lúc.
Haley: À…thế thì…ừm…Theo anh chị thì Julien có nên biến mất?
Bruno : Em hỏi vậy là sao?
Froxi: Như trên.
Haley: Em thấy mọi người ở đây đều không ưa gì anh ta. Liệu mọi người có muốn một ngày anh ta biến mất?
Bruno: Tôi quả thật chưa từng nghĩ đến điều này. Julien dù rất đáng ghét nhưng đã trở thành khách hàng quen thuộc của tôi, phải nói là nếu một ngày nào đó hắn biến mất thì quán xá sẽ buồn lắm đây.
Froxi: Hắn mà biến mất thì Old Flower sẽ kém thú vị đi nhiều, đâu phải lúc nào cũng có một thánh hộ vệ cấp A chịu đi đây đi đó như hắn chứ.
Haley: Ồ…vậy à?
Bruno: Dù Julien là thánh hộ vệ hay là sinh vật huyền bí, hắn cũng đã tới Old Flower này, tôi nghĩ hắn đã có được sự tôn trọng của mọi người ở đây cho sự hiện diện của hắn, chúng tôi sẽ không nói là mình muốn hắn biến đi hay không, chúng tôi sẽ nói “ít nhất là mọi người ở đây sẽ nhớ cái tên hắn trong một thời gian dài sau đó.”
Haley: Chà…khó hiểu quá.
Froxi: Tôi nghĩ là Old Flower này cần Julien, dù hắn ta khó tính và lạnh lùng nhưng nhờ hắn mà số tội phạm trong thành phố đã giảm đi nhiều, tôi nghĩ có lẽ đó là một dấu hiệu cho thấy Julien không hoàn toàn là kẻ vô tâm với mọi thứ xung quanh mình.
Haley: Thế chốt lại là…
Froxi: Hắn ta trông thật tội nghiệp.
Bruno: Tôi nghĩ Julien nên có một cô bạn gái.
Haley: Ơ?
…
Sau khi cùng cười với nhau với câu trả lời cuối cùng, hai người kia quay đi như là tự quyết định cho việc kết thúc buổi phỏng vấn trong sự ngơ ngác của Haley. Liền sau đó, cửa quán bật mở kèm theo tiếng chuông gió kêu leng keng, một cô gái tóc nâu xinh xắn chợt bước vào.
“A, Ren, cậu đến đúng lúc lắm.”
---------
Sự thật về Julien Dunan, nhân chứng thứ ba: Ren The Crossdresser
Địa điểm: bên ngoài quán rượu Satan’s Blood.
…
Sau khi ngồi cười rất lâu, cười đến chảy nước mắt về những gì Haley ghi trong cuốn sổ của cô, cô gái tên “Ren” kia mới bắt đầu dụi mắt và nói
“Trả em này !”
Haley: *thầm nghĩ* Con gái gì mà vô duyên ghê.
Ren: Sao em muốn tìm hiểu về Juien hả em gái?
Haley: À, em là một phóng viên nhí…*kể về các ông bầu*…
Ren:…a…a…ha ha…ha ha ha…ha ha ha ha ha….HA HA HA HA HA HA HA !
Haley tự vỗ đầu an ủi “Chị ta cười các ông bầu, không phải mình”
…
Một lúc sau
Ren: Ha ha ha…xin lỗi em nhé, tôi…quả thật tôi…vô duyên quá…
Haley: *nói nhỏ* Giờ chị mới thấy sao?
Ren: Thế…e hèm.. em muốn biết gì về Julien nào?
Haley: Nghe nói chị quen anh ấy, thế từ bản thân của chị, chị thấy anh ta là một người như thế nào?
Ren dường như ngẫm nghĩ thứ gì đó rất lâu, sau đó liền đứng dậy vỗ vai Haley và nói
Ren: Anh ta là một người tốt.
Haley: Thật sao?
Ren: Ừm.
Haley: Tại sao chị lại nghĩ như vậy? Ý em là hầu hết mọi người đều nghĩ khác?
Ren: Anh ta tốt đơn giản chỉ là anh ta tốt thôi, chỉ cần em tiếp xúc với anh ta một thời gian sẽ rõ.
Ren vỗ vào vai Haley thêm hai cái nữa rồi quay mặt đi vào trong quán.
Haley hốt hoảng đuổi theo cô gái đó vì còn rất nhiều điều muốn hỏi. Tuy nhiên, khi mở cửa bước vào thì cô đã không còn thấy chị ta nữa, thay vào đó là một thanh niên tóc nâu cao lớn đã có mặt trong quán từ lúc nào.
Á, Ren the Crossdresser là vậy ư? Chị ta có khả năng hoá thành con trai dễ dang và nhanh chóng đến thế à? Haley tròn hai mắt nhìn người thanh niên 10 phần đến 8 phần giống cô gái ban nãy kia.
Chú thích: Haley’s misunderstanding
---------
Sự thật về Julien Dunan, nhân chứng thứ tư: cô gái tóc bạc bí ẩn.
Địa điểm: Chợ Oasis.
…
Hai người, Haley và cô gái đó chỉ gặp nhau một cách tình cờ trong chợ Oasis, khi Haley đang cố gắng tìm hiểu về những người thân của mang họ Dunan của Julien vòng vòng quanh Old Flower. Thấy Haley cứ nhắc đi nhắc lại tên của Julien và họ của gã, cô gái đó, một cô gái đẹp với nhiều đường nét trưởng thành, tóc bạc, mắt bạc, mặc đồ quản gia và áo len màu đen bên ngoài. Tay xách cái túi nhựa đựng đồ lặt vặt, cô tiến lại gần Haley và hỏi
Cô gái: Em đang tìm hiểu gì về cái gã Julien đó?
Haley: Á, chị biết cái người em đang tìm hiểu à?
Cô gái: Ừm…
Haley: Chị liệu có phải là họ hàng thân thích gì với anh ta phải không?
Cô gái: Không, chúng tôi là kẻ thù.
Haley: *ngạc nhiên*Kẻ thù ư?
Cô gái: Chuyện dài lắm, còn em là ai? Sao lại đi hỏi thăm về cái tên nồng nặc mùi máu và thuốc súng ấy?
Haley: À, chuyện là thế này…*một lần nữa, Haley kể chuyện các ông bầu*…
Cô gái: Nghe thật…lố bịch.
Haley: Vâng, nghe qua thì có vẻ như vậy nhưng…đây là chuyện hoàn toàn nghiêm túc ạ.
Cô gái: Thôi được, em muốn biết gì về Julien, nói luôn là tôi cũng không biết nhiều về hắn lắm.
Haley: Thế cũng được rồi ạ. Chị và anh ta trở thành kẻ thù của nhau trong hoàn cảnh nào ạ?
Cô gái: Hắn ta xâm phạm vào nhà của tôi, muốn giết ông chủ của tôi, bắt cóc cô chủ của tôi, ông chủ tôi đập cho hắn một trận và giữ hắn làm người hầu suốt một tháng liền.
Haley: *giật thót*Sao…sao nghe giống phường trộm cắp nào đó quá?
Cô gái: Nói thực ra thì…chúng tôi mới là kẻ xấu, Julien chỉ vô tình đóng vai người xấu khi được kể lại thôi. Lý do thì…đừng hỏi.
Haley: À…ừm…thế chị có cảm nhận như thế nào về con người của Julien trong một tháng anh ta ở đó?
Cô gái: Ban đầu hắn ta cố tỏ vẻ lạnh lùng và xa cách với cô chủ tôi nên tôi nhìn nhận hắn là một kẻ khó gần và gần như không có khái niệm về việc trông trẻ *cười mỉm*. Tôi phải thường xuyên gây áp lực cho hắn, bắt hắn phải cõng cô chủ tôi đi chơi và làm nhiều thứ vượt xa khả năng của hắn (chỉ hắn thôi). Sau dần dà một thời gian, dường như đã quen với việc này, Julien tự thường xuyên chủ động chơi với cô chủ của tôi hơn, nhìn thấy những nụ cười trên môi của cô chủ lúc chơi đùa với hắn, tôi cảm thấy rất ấm áp. Hắn đã thành công trong cái việc khó nhất này, việc mà một quản gia chuyên nghiệp như tôi cũng không làm được, tôi phải công nhận là số hắn sinh ra hợp làm bảo mẫu hơn…Chẳng hiểu tại sao, khi đó tôi dần cảm thấy quý mến hắn hơn…
Haley: Ồ !
Cô gái: Này, đừng bao giờ nói với Julien là tôi đã nghĩ về hắn như thế nhé.
Haley: À, vâng…vâng, tất nhiên rồi ạ.
Cô gái: Thế em còn câu hỏi gì không? Nếu không thì đã đến lúc tôi phải đi đây.
Haley: À, phải *nhớ lại khi phỏng vấn Bruno và Froxi*, theo chị thì Julien có cần một cô bạn gái không ạ?
Cô gái: *tròn mắt* Ơ…cái này…cái này…đồ ngốc, sao em lại hỏi tôi chuyện đó?
Haley: *gãi đầu* À, vâng, em cũng chẳng hiểu tại sao?
“Mình đúng là ngốc thật.”-Haley thở dài nhủ thầm
Haley: À, chị tên là gì vậy…Á, chị ấy biến đâu mất tiêu rồi?
Khi ngẩng đầu dậy, Haley đã thấy hình dáng cô gái ban nãy hoàn toàn biến mất ra khỏi khu chợ, cứ như cô ta đã dùng Teleport hay ngưng đọng thời gian để di chuyển vậy.
----------
Sự thật về Julien Dunan, nhân chứng thứ năm: E. Dunan
Địa điểm: Công viên thành phố.
…
Trong lúc gấp rút chuẩn bị hoàn thành bài viết của mình về Julien cho xong để mà còn báo cáo cho các ông bầu. Haley vô tình nhận được một bức thư lạ từ một kẻ tự xưng là E.Dunan, nhìn cái họ của kẻ đó suýt nữa cô đã nhảy dựng lên.
Hẹn gặp Haley tại công viên thành phố gần giữa đêm ư? Kẻ nào thế này?
…
Để chắc ăn là không có kẻ nào dụ cô ra đây để hãm hại, Haley nhờ người hầu trong nhà đến công viên hai lần vào hai thời điểm khác nhau trước buổi gặp để coi có ai đó đang tụ tập lê kế hoạch hay vân vân không? Sau khi đã chắc ăn là không có băng nhóm nào, Haley đi đến chỗ công viên trễ nữa tiếng so với giờ hẹn trong thư, nếu đó là người tốt thì họ sẽ không ngại chờ đợi đâu, còn nếu là kẻ xấu thì cô cũng đã đề phòng mang theo một cái máy báo động trang bị cho nữ giới, chỉ cần ném mạnh xuống đất thì nó sẽ kêu inh ỏi rồi sau đó tự quay số của sở cảnh sát.
Dù đã đề phòng, Haley vẫn hồi hộp khủng khiếp khi đang trên đường đến công viên. Tay nắm chặt thiết bị báo động giấu sẵn trong túi áo gió, Haley khẽ tiến về phía khu vực sân chơi dành cho trẻ em.
Dưới ánh sáng trắng mờ đục được cung cấp bởi các cây cột đèn cũ kỹ trong công viên, Haley thoáng thấy một cô gái trẻ có mái tóc đỏ đang ngồi trên một cái xích đu gần đó. Tiến lại một cách thật thận trọng, và khi đến đủ gần cũng như biết được cô ta đang mỉm cười với mình từ nãy đến giờ, Haley mới hỏi
“Chị là E.Dunan?”
Cô gái khẽ gật đầu.
….
Haley: À…ừm…chà…chị bảo chị là em gái của Julien ư? Chị Edna ?
Edna: *gật đầu*
Haley: Ý chị là em gái nuôi, em gái kết nghĩa hay em cùng cha khác mẹ…?
Edna: Không, tôi là em gái ruột của anh Julien.
Haley: Thật…thật sao? Thế hai người có biết nhau không?
Edna: Có, chúng tôi biết nhau.
Haley: Vậy Julien chắc cũng biết chị là em gái của anh ấy rồi phải không?
Edna: Không, anh ấy không biết.
Haley: Sao?
Edna: Đã bao nhiêu năm trời không gặp nhau, anh Julien và tôi thay đổi rất nhiều, tôi thì biết anh vì cái tên giả của anh rất nổi tiếng, nhưng anh ấy dường như không hề nhớ đến gia đình của mình giờ đã ra sao?
Haley: Hai người đến từ đâu?
Edna: Chúng tôi là người Đông Dương, gốc Pháp.
Haley: Á, Pháp ! Hai người đến từ một nơi khác bên ngoài đại lục Ashen à? Thật bất ngờ.
Edna: *mỉm cười*Chị nghe là dạo gần đây có con bé phóng viên nhí liên tục đi hởi thăm tin tức về những người thuộc họ Dunan, chị tò mò muốn biết là cô bé ấy có mục đích gì khi làm như vậy?
Haley chợt nghĩ đối với Edna thì có lẽ cô không nên kể chuyện vì các ông bầu ra vì nó quả thật nghe hết sức lố bịch như chị tóc bạc kia đã nói. Thôi thì cô đành nói cho Edna nghe cảm nghĩ của mình như thế nào về con người của Julien.
…
Edna: Em nghĩ đúng đấy, Julien là một con người tốt hơn những gì mà mọi người nghĩ về anh ấy nhiều. Chỉ có điều, anh ấy không bao giờ muốn tỏ ra mặt tốt ấy cho ai thấy, anh ấy chấp nhận bị gọi là khó ưa, nghiêm khắc, khô khan, máu lạnh…chỉ mong sao mọi người có thể tránh xa một con sói đơn độc là anh ấy.
Haley: Tại sao ạ?
Edna: Cái này…nguyên nhân của nó rất dài và chị cũng không muốn nói ở đây vì nó rất tế nhị. Em hãy cứ biết rằng anh ấy đã trải qua những chuyện rất kinh khủng suốt tuổi thơ của mình, nó biến anh ấy thành một con kẻ vô cùng tàn nhẫn trong những suy nghĩ và hành động của mình, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc Julien không tốt. Anh ấy đang dần dần thay đổi, nhưng anh ấy sợ trước khi làm được điều đó, tiếp xúc với quá nhiều người sẽ khiến anh ấy có quá nhiều hy vọng, hy vọng càng nhiều thì khi không thành công, thất vọng sẽ càng lớn. Julien rất sợ điều đó cho nên có thể nói, lúc này anh ấy chỉ đang sống vì hiện tại của mình, không phải tương lai.
Haley: Chị…chị có nghĩ thế là sai?
Edna: Tất nhiên là sai rồi. Việc tự cô lập mình với chung quanh, nghĩ mình có thể tự giải quyết tất cả, sợ sự thay đổi của mình ảnh hưởng đến người khác. Nó giống như sự hèn nhát hơn là cử chỉ quan tâm, chị không bao giờ ủng hộ điều đó. Chị muốn anh ấy có thể trở nên tin tưởng, dễ gần và hạnh phúc như bao con người bình thường khác, không phải là “sói”, không phải là một đoá hoa không bao giờ khoe sắc hay toả hương của mình với thiên nhiên xung quanh. Như thế là rất ích kỷ !
Haley nhận thấy Edna có vẻ rất xúc động khi nói về anh trai của mình, cô chỉ còn biết đứng lặng im và đồng cảm cùng chị ấy thôi.
Haley: Thế…chị định sẽ làm gì trong tương lai ?
Edna: Có lẽ chị vẫn sẽ tiếp tục làm bạn với anh ấy trong một thời gian nữa, chứng tỏ cho anh ấy thấy là mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn khi có một người cạnh bên cùng chia sẻ nỗi niềm cùng mình. Chị tin là thời gian sẽ giúp chị thay đổi được anh ấy.
Haley: Vậy chị có định nói cho anh ấy biết sự thật về mình?
Edna: Có thể có, có thể không, chị muốn xem tự anh ấy có nhận ra đứa em gái của mình hay không?
Haley: Ừm…em nghĩ rồi chị sẽ làm được thôi, chị Edna ạ.
Edna: Cám ơn em.
Haley: Nhưng cũng như những gì chị nói về Julien, em cũng muốn nói một thứ tương tự với chị: chị không cần phải làm tất cả chuyện này một mình. Anh Julien tự thân anh ấy đã có những người bạn rất tốt rồi.
Edna: …Ừm…có lẽ em nói đúng.
…
“Này, sao lại lang thang ở ngoài công viên vào giữa đêm thế này?”
Có một giọng nam chen vào giữa cuộc trò chuyện của Haley và Edna, hai người quay lại thì bất chợt nhận ra người đó không ai khác mà chính là nhân vật chính trong cuộc nói chuyện của họ, kẻ mà Haley cứ nhắc đi nhắc lại cái tên mà vẫn chưa có dịp để xuất hiện đến một lần.
“Anh Julien ! “-Edna nở một nụ cười mừng rỡ khi thấy gã xuất hiện-“Anh lo lắng nên đi tìm em đấy à?”
Julien, cái gã thanh niên Châu Á trẻ tuổi với khuôn mặt bình lặng này, chính là đối tượng mà Haley cố công tìm hiểu mấy ngầy hôm nay cuối cùng cũng đã xuất hiện, trong một tình huống không ai ngờ nhất: đi tìm em gái của mình.
“Em rất vui khi anh cất công đến tận đây để đón em như vậy.”-Edna rối rít
Julien không nói gì, chỉ khẽ hất đầu với Edna như bảo “Thôi, về nhanh cho tôi nhờ đi, cô nương ạ ! “
Nhưng gã bỗng dừng lại khi thấy Haley
“Con bé nào đây?”-Gã chỉ vào Haley rồi nói-“Dụ dỗ trẻ dưới thành niên đi chơi đêm là phạm pháp đấy?”
Edna chỉ ôm cánh tay của ông anh của mình vào lòng rồi nháy mắt với Haley như muốn nói “Thấy chưa? Anh ấy cũng có chút khiếu hài hước đó chứ?”
“Về cùng không?”-Julien cất tiếng và Haley biết gã đang hỏi mình
“À…em có thể tự đi về được, anh chị cứ đi trước đi ạ.”-Cô bé trả lời
“Ừm…”-Julien gật đầu rồi quay đi-“Bảo trọng nhé ! “
Edna chợt buông tay gã ra và chạy đến chỗ Haley, nói nhỏ
“Cám ơn vì đã dành thời gian của em tới đây để nghe chị tâm sự. Chuyện hôm nay không phải là bí mật gì lớn lao nên em cứ thoải mái mà viết bài đi nhé. Tạm biệt !”
“Vâng, cám ơn chị ạ…À, em có một việc muốn nhờ chị được chứ ạ?”
“Đó là việc gì?”
Trong đầu nghĩ đến cuộc gặp gỡ với cô gái tóc bạc ban sáng, Haley nói
“Nếu sau này có chị dâu, chị cho em biết tên của chị ấy nhé?”
---------
Tôi trở về nhà với tâm trạng chẳng biết nói ra làm sao, có lẽ là một kiểu đứng giữa hài lòng và buồn bã. Có thể nói gì nhỉ? Đây là bệnh của chúng tôi, ban đầu thì háo hức tìm hiểu mọi chuyện đến bất chấp mọi thứ. Khi đã biết được rồi thì bỗng nhiên cảm thấy mình thật nhỏ nhen và nhỏ bé trước những con người mà mình cố công cố sức moi tin cho bằng được. Tôi đoán không cần thiết phải làm một buổi tường thật ‘sự thật về Julien Dunan’ làm gì. Tôi sẽ chỉ viết một trang sách về người này, để đó làm tư liệu, chắc chắn rồi sẽ có ngày mọi người cũng sẽ đọc được nó và biết được sự thật về Julien, Còn bây giờ? Tôi thích Julien trông giống như anh ta thường ngày hơn.
Haley Hayden.