Rình Mò (3)
“Ôi da !”
Haley la lớn khi đầu mình đụng phải thứ gì đó, đó có lẽ là cú đụng đầu đau điếng nhất từ nãy đến giờ của cô.
Trong khi đang gấp gáp bò ngược về phía cái lỗ thông gió, Haley hầu như chẳng để ý đến thứ gì xung quanh cả. Mọi sự tập trung của cô bé đều dành cho cái thứ ánh sáng trắng êm dịu phát ra từ đằng xa, cảm giác của Haley lúc đó giống như là 1 nhân viên thông cống đã làm việc nhiều ngày liền bên dưới lòng thành phố nên cảm thấy nhớ ánh sáng mặt trời vậy, dù phải nói rằng thực là mới chỉ có vài phút trôi qua đối với cô thôi.
Nghĩ lại thì những công nhân đang làm những công việc bẩn bên dưới lòng thành phố thật đáng khâm phục, họ đã chấp nhận chịu dơ bẩn bản thân chỉ để những người khác trong thành phố có thể được sạch sẽ...Đó là những công việc thầm lặng và cực kỳ quan trọng mà sẽ chẳng bao giờ có ai thèm quan tâm đến cả.
Không hiểu có phải do cái đầu bị cụng đau quá không mà giờ này Haley lại có thời gian rãnh rỗi suy nghĩ đến những thứ đó nhỉ ?
“Ôi ! Đau đến muốn chảy nước mắt ra...rút cuộc mình đã đụng phải thứ gì vậy nhỉ?”-Haley tự hỏi
Từ từ ngẩng đầu nhìn lên, Haly thấy phía trước mặt mình có một cái khối sần sùi màu xanh lá đang ngồi...ôm đầu của nó y hệt như Haley đang làm. Dù đó là thứ gì thì coi bộ tình trạng cái đầu của nó không có vẻ khá hơn cô là mấy.
Và rồi bỗng nhiên Haley sực nhớ ra: còn kẻ nào khác có thể ở trên này giống mình chứ?
“A! Ngươi chính là tên trộm đồ!”-Haley chỉ tay về phía tên kia
Cái khối màu xanh lè nghe Haley la lớn thì liền giật mình lúng túng quay đầu lại toan bỏ chạy, nhưng Haley đã nhanh chóng nhào người đến phía trước chụp hai chân của hắn ta lại.
“Ối !”-Gã xanh lè bị chụp chân liền ngã sấp người phía trước
Tuy vậy, bằng một sức mạnh phi thường, hắn tiếp tục dùng hai tay kéo lê mình về phía trước mặc cho Haley đang giữ chặt hai chân hắn lại, khi di chuyển hắn kéo cả Haley đi theo.
“Mình không có đủ sức để giữ tên này lại, phải gọi ai đó giúp thôi.”-Haley tự nhủ
Do cái vị trí mà Haley đụng tên xanh lè kia gần ngay sát lỗ thông gió cho nên cô nhanh chóng luồn 2 chân mình của mình qua cái lỗ và la to
“Mấy chị ơi, kéo em ra với, em bị mắc kẹt rồi !”
“Ôi trời ơi ! Haley !“-Các cô gái đứng phía dưới hoảng sợ la lớn khi thấy chân và hông của Haley nhô ra từ cái lỗ thông gió trên trần, trông cô cứ như đang bị mắc kẹt phải thứ gì đó nên không xuống được.
“Chúng ta ra giúp con bé mau ! “-Rita la lớn, sau đó lập tức một toán các cô gái kéo đến phía dưới cái lỗ thông, gạt những cái ghế xếp ra một bên.
Sau đó, bọn họ ai nấy đều dùng hai tay ôm chặt hông của Haley và bắt đầu kéo mạnh người cô xuống.
“Tôi đếm đến 3 thì kéo nhé: một.....hai....”
Các cô gái hít một hơi dài lấy sức
“Ba ! Kéo mạnh nào!”
RẦM RẦM RẦM
Đó là tiếng động phát ra khi Haley cùng cái khối xanh lè xanh lét kia được 4 cô gái đứng phía dưới kéo mạnh ra khỏi ống thông gió và tất cả cứ thế mà ngã đè lên nhau, khiến cho toàn bộ toà tháp mà Haley cất công dựng lên đổ sụp xuống hết.
“Ôi, cái chân của tôi !”-Có ai đó la lên.
…
Gã thằn lằn mắt hơi lồi, không tai, da có vảy hơi xanh cuối cùng cũng đã bị tóm. Đúng như Haley đã hình dung, tên trộm là một kẻ nhỏ con, hắn chỉ cao khoảng 1 mét 6, cao hơn Haley một chút nhưng thấp hơn gần như toàn bộ các cô gái bên trong phòng này.
Vào lúc này đây, thủ phạm đã lộ diện, các cô gái đứng vòng quây chung quanh gã thằn lằn, nhìn hắn bằng ánh mắt tò mò lẫn ái ngại.
Rút cuộc thì cái tên này đã sống ở bên trong cái ống thông gió kia được bao lâu rồi? Chỉ nghĩ đến đó thôi cũng đã khiến tất cả các cô rùng mình.
“Nghe ta hỏi này tên tắc kè kia.”-Rita chống hai tay vào hông, hỏi lớn-”Có phải mi là kẻ đã ăn trộm đồ đạc của bọn ta?”
Gã bò sát ốm yếu này trông có vẻ sợ hãi, hắn nghe Rita hỏi thì lặng lẽ gật đầu
Lập tức có những tiếng ồn ào nổi lên bên trong đám đông các cô gái.
“Mi đã sống ở trên đó được bao lâu rồi hả?”-Rita chỉ tay lên trên trần
“Tôi...không nhớ nữa...à...hình như được...1 năm rưỡi thì phải...”-Hắn ấp úng trả lời
“Cái gì cơ? Lâu đến như vậy à?”-Có người la lên vì sốc.
Khuôn mặt của Rita trông cũng không được vui lắm khi biết mình cùng chị em ở đây đã bị kẻ dị hợm này rình mò suốt hơn 1 năm trời.
“Nói xem, ngươi là ai? Từ đâu đến và tại sao lại lấy đồ đạc của bọn ta?”-Rita lại hỏi
“Tôi...chỉ là một kẻ lang thang...tôi không kiếm ăn cùng đồng loại của mình được vì...họ to lớn hơn tôi rất nhiều...Một ngày, tôi đã vô tình lọt vào được bên trong ống thông gió của quán này khi mãi miết đuổi theo 1 con chồn...Thế là tôi quyết định sống ở đây luôn, các cô thấy đó, ở đây thức ăn quá nhiều, quá thừa thãi mà, do đó lâu lâu tôi lại lẻn vào nhà bếp hay phòng các cô ăn một ít, như vậy là cũng đủ để sống qua ngày...thoải mái hơn đi săn bên trong lòng cống hay trong rừng nhiều....”
Trong lúc các cô gái đang bận thẩm vấn gã bò sát kia thì Haley ngồi tranh thủ phác thảo lại hình dạng của tên đó. Haley tuy vẽ không quá giỏi nhưng cũng không phải thuộc dạng bình thường, dù rằng kỹ năng này là do tự học chứ không có ai dạy cả.
Trong lúc vẽ, Haley để ý thấy là gã tắc kè này không có quần áo trên người, chứng tỏ hắn là sinh vật huyền bí cấp thấp đúng như cô nghĩ, dù mang nhiều đặc điểm của con người nhưng hắn vẫn thích sống theo bản năng nhiều hơn. Và bởi vì sống thiên về bản năng hơn, Haley băn khoăn là liệu hắn có thú vui chôm chỉa quần áo người khác không trong khi bản thân còn chẳng mặc đồ thế kia?
Dù sao thì Haley cũng sắp được biết rồi, vì Rita đang đi gần đến vấn đề đó.
“Vậy ngươi giấu quần áo của bọn ta ở đâu? Mau đem trả hết chúng lại đây !”
“?”-Gã tắc kè trông có vẻ ngạc nhiên, hai mắt hắn vốn đã lồi và mở lớn nay trông còn cố mở to thêm.
“Đừng làm cái vẻ mặt đó !”-Rita nhìn hắn và nói-”Ngươi đã ăn trộm những thứ “này” của bọn ta, có phải không?”
Rita nói xong thì lấy tay đưa lên một thứ đồ loại “ấy”, khiến cho các cô gái kia quay đi chỗ khác, đỏ mặt vì ngượng ngùng. Riêng Rita thì chẳng có chút biểu hiện nào ngoài ánh mắt lạnh như tiền của mình.
Gã tắc kè gãi gãi cái mõm của mình rồi nói
“Đó...là thứ gì vậy?”
“Hả?”-Rita bất giác thốt lên ngạc nhiên, và cũng là lúc đồng loạt những ánh mắt mang cùng tâm trạng hướng thẳng về gã tắc kè đang vô cùng lúng túng kia.
“Ngươi...ngươi không biết thứ này sao?”-Một cô gái chạy lại gần hỏi, mặc dù mặt vẫn đỏ hoe
“Tôi...tôi không biết..có phải nó là cái khăn lau mặt không?”
“Không ! Đồ khùng ! “-Cô gái kia bất giác xấu hổ quá nên lỡ tay tặng cho hắn một bạt tai
BỐP !
Bị tát vào mặt đến choáng váng, gã thằn lằn kia ngơ ngác nhìn lên trong giây lát rồi ngay lập tức mở miệng thanh minh
“Tôi xin thề trên danh dự của loài tắc kè không tai ! Tôi không biết đó là thứ gì cả mặc dù đã nhìn thấy nó rất nhiều lần trong tủ đồ của các cô!”
Rita liền ngay lập tức cho hắn một đạp vô mặt
“Ngươi vừa mới thề trên cái thứ quái gì vậy !”
“Ối !”-Hắn la
Haley đứng từ xa gãi đầu, dù nghe khó tin nhưng có vẻ dường như đúng là gã thằn lằn kia còn không biết đến đồ nội y là gì chứ đừng nói chi biết nó dùng để làm gì?
“Hừm, nói như vậy thì...không lẽ còn có kẻ nào khác ngoài tên mắt lồi này lảng vảng trong phòng này để ăn trộm ư?”-Haley thầm nghĩ
Dưới áp lực “tra tấn” bằng những câu hỏi của Rita, gã thằn lằn dường như sực nhớ lại điều gì đó, hắn lập tức lên tiếng
“À..à...tôi tự nhiên nhớ ra một chuyện.”
Rita cúi xuống gần mặt hắn
“Ngươi đừng hòng giở trò trì hoãn, nhanh chóng khai ra ngươi đang giấu đồ của bọn ta ở đâu mau?”
“Tôi không lấy những thứ đó...tôi nói thật đấy...tôi còn chẳng biết chúng dùng để làm gì cơ mà...!”
“Ta không tin !”-Rita lạnh lùng nói
“Chị Rita, làm ơn cho hắn một cơ hội đi, để hắn nói ra chuyện gì đó hắn vừa nhớ ra đi !”
Rita xoay sang thì bắt gặp Haley và cái ánh mắt ngây thơ vô số tội của cô bé, cô đành thở dài rồi quay sang tên người bò sát
“Nói đi, tên mắt lồi !”
Gã thằn lằn gật đầu lia lịa
“Có một lần, tôi định lẻn vào phòng của các cô...để trộm đồ ăn...sau khi các cô đi được một lúc...tôi định chuẩn bị trèo xuống thì...trông thấy có người đẩy cửa vào...hốt hoảng quá, tôi đành trèo lên trên lại...Vào lúc đó, ở trên lỗ thông gió...tôi có thấy có 1 gã mở tủ của các cô và...lấy đi những thứ đồ...giống như cái cô đang cầm nè...”
Lời tên thằn lằn vừa nói ra, lập tức nghe như sét đanh ngang tai của các cô gái trong phòng.
“Hắn là ai? Ngươi có nhớ mặt mũi của hắn không?”-Rita nắm vai của gã thằn lằn lắc mạnh
“À...ờ..để tôi nhớ lại xem...Hình như hắn ta hơi hơi mập, lông mày đậm, mũi tè....đầu hói...ừm...và cái khó quên nhất là...là bộ râu. Phải rồi, râu hắn quặp lên trên như vậy nè.”
Gã bò sát vừa nói vừa lấy ngón tay vẽ vẽ một nữa hình tròn chúc đầu xuống
“Ôi trời ơi, có ai xấu xí đến mức đó sao?”-Một cô gái lên tiếng khi đang cố tưởng tượng ra gã đó.
Haley nhanh tay phác thảo lại chân dung khuôn mặt của kẻ mà gã bò sát kia tả vào sổ tay, tuy không hoàn chỉnh, thiếu tròng mắt, tóc và tai nhưng có lẽ vẫn đủ để cho các cô gái kia nhận diện.
“Các chị xem thử xem.”-Haley nói rồi chìa trang giấy mình mới vẽ ra cho Rita và những cô kia xem.
“A, trông cũng giống gã đó đấy !”-Gã bò sát chỉ vào tấm giấy rồi nói
Các cô gái đứng nhìn chằm chằm vào bức vẽ một lúc, sau đó lập tức đưa mắt lên nhìn nhau.
Haley chợt thót tim khi Rita cúi gầm mặt, xé tờ giấy ra làm đôi và vo nó lại trong tay. Sau đó cô từ từ lên tiếng
“Thủ phạm chính là...gã quản lý !”
…
Với đầy đủ các cơ sở lẫn nhân chứng để khẳng định gã quản lý chết tiệt kia chính là tên trộm bẩn thỉu đã vào lục lọi tủ và lấy đi đồ đạc của các cô, Rita cùng với các chị em trong phòng quyết định kéo nhau lên văn phòng của gã để làm cho rõ mọi chuyện, tất nhiên là dắt theo luôn cái tên tắc kè đi để còn đối chứng.
Tuy nhiên, khi các cô đến nơi, trông thấy hai gã bảo vệ nằm đo ván trước cửa, cánh cửa văn phòng của gã quản lý mở toang thì các cô đã biết có chuyện gì đó không ổn xảy ra.
Thận trọng tiến vào bên trong, các cô gái hốt hoảng nhận ra căn phòng thơm tho ngăn nắp của gã giờ đã thành ra đống rác, rất nhiều đồ đạc trong phòng đã bị đổ vỡ tan hoang.
Bên trong phòng, gã quản lý đang ngã sóng xoài trên sàn, quần áo gã tả tơi, một bên mắt thì bị bầm, phía trước mặt gã là một cô gái với mái tóc nâu pha vàng đang đứng. Cô giương đôi cánh xám to lớn của mình ra hai bên đầy vẻ đe doạ khiến cho gã quản lý phải sợ hãi co rúm người lại.
“Tôi...tôi...tôi biết lỗi rồi, tha cho tôi đi...Sera !”-Gã quản lý la hét
Lúc này thì những người ở bên ngoài mới nhận ra cô gái đứng đó là ai. Phải! Cô là Sera, nhưng không phải là Sera dịu hiền với giọng hát thiên thần, mà là Sera với những năng lực nguy hiểm của loài Siren được bộc phát khi tức giận.
“Tôi đã cảnh cáo ông nếu dám đụng vào người của tôi lần nữa thì tôi sẽ cho ông một trận mà, ông còn nhớ không ?”-Sera nói bằng giọng giận dữ
“Có...có...có nhớ !”-Gã quản lý lắp bắp
“Bởi thế mà ngày hôm nay nếu tôi không dập nát ông ra thì tối về tôi sẽ không ngủ ngon được.”-Sera la lên, đôi cánh cô đập mạnh làm, ngón tay cô mọc ra những cái móng vuốt nhọn hoắc.
“Khoan đã, Sera, dừng lại đi, cậu đã đi hơi quá đà rồi đó !”-Rita cùng những cô gái kia ngay lập tức chạy đến để ngăn Sera lại.
Nghe thấy tiếng gọi của chị em mình, đột nhiên Sera bừng tỉnh, thoát khỏi cơn giận và quay đầu lại trong sự ngạc nhiên
“Ơ? Các cậu...sao lại tới đây?”
“Ờ...ừm..”-Các cô gái kia ấp úng, họ không muốn cho Sera biết nguyên do vì nếu biết thì cô sẽ nổi cơn tam bành lên mà thịt gã quản lý luôn là cái chắc.
“Còn...ai thế kia?”-Sera hướng ánh mắt về gã “người thằn lằn” xanh lè đang đứng ngoài cửa
“Ch...chào cô”-Bị chú ý, gã thằn lằn đành buông một câu chào bất đắc dĩ với điệu bộ cực buồn cười.
Trong lúc Sera đang bận tỏ ra bối rối vì bộ dạng của mình thì Rita đã quan sát xung quanh phòng và bắt gặp những thứ còn hơn cả mong đợi, những gói ni lông chứa loại bột màu trắng nằm lẫn bên trong đống đồ bị xới tung của gã quản lý.
“Chuyện dài lắm”-Rita nói, tay cô từ lúc nào đã có một điếu thuốc đang nhả khói-”Mình sẽ nói cho cậu nghe sau, nhưng việc trước tiên chúng ta cần làm là gọi cho cảnh sát cái đã.”
----------
10 giờ tối, tại quán rượu The Blue.
Người cuối cùng trong số các cô gái đi gặp cảnh sát lấy lời khai đã xong và đang đi ra ngoài. Mọi việc lúc này gần như đã hoàn tất, nếu như thành công trong việc tố cáo gã quản lý thì với các tội danh: trộm cắp, xâm phạm, quấy rối, tàng trữ chất kích thích...chắc chắn gã thối tha đó sẽ phải ngồi tù lâu.
Tuy nhiên do vụ việc này có dính líu đến sinh vật huyền bí cho nên vô cùng rắc rối trong việc điều tra và phán xử. Cụ thể là việc làm chứng của gã thằn lằn không được chấp nhận, còn Sera Jenkins, cô gái Siren đã vi phạm điều luật của sinh vật huyền bí thì cảnh sát lại không biết phải giải quyết với cô ra sao.
Do những vấn đề đó, các cảnh sát đã mời đến quán The Blue những người làm việc dưới trướng của nhà thờ: những thánh hộ vệ.
Những thánh hộ vệ hay những “người bảo vệ” này có chức năng cũng tương tự như cảnh sát nhưng họ làm việc cho nhà thờ thay cho chính quyền. Họ chịu trách nhiệm tuần tra, giám sát và ra tay xử lý nếu như vụ việc, vụ án có tình huống liên quan đến các bộ luật dành cho sinh vật huyền bí
Trong thực tế, nếu cần thiết, các cảnh sát và bảo vệ có thể đổi chỗ hoặc làm thay công việc của nhau, miễn là tuân theo những quy định chung của chính quyền và nhà thờ. Nhưng điều đó ít khi xảy ra vì ai nấy đều có việc riêng của mình.
Sau khi các cảnh sát làm xong việc ở đây và dẫn gã quản lý mặt mũi méo xệch kia ngoài xe thì cũng là lúc có 3 người đàn ông mặc áo khoác có ký hiệu thập tự trên tay áo bước vào. Những nhân viên trong quán không mất nhiều thời gian để nhận ra những người này không ai khác chính là những thành viên thuộc đội thánh hộ vệ của thành phố Old Flower.
Sau khi đi vào trong quán được một quãng, 3 người đó bỗng dừng lại, và một trong số 3 tiến lên phía trước rồi nói
“Tôi là Julien Dunan, đội trưởng của đội thánh hộ vệ thành phố Old Flower, ở đây ai là Sera Jenkins? Tôi muốn gặp người đó ngay !”
Người tên Julien này một thanh niên trẻ tuổi có vóc dáng cân đối, mái tóc đen dài để xéo, mặc áo khoác đen cùng quần bò trắng, áo trong của anh ta có những dây đai quấn quanh người, chúng dùng để giữ các thứ dụng cụ đặc trưng của những thánh hộ vệ: nước phép, thánh giá, quyển kinh, đạn bạc, sổ ghi chú và súng ống.
“Tôi xin nhắc lại: tôi cần gặp Sera Jenkins ngay.”
Đứng dọc bên trong hành lang cùng những chị em khác, Sera lúc này bỗng từ từ tách ra khỏi đám đông và tiến lên phía trước, đứng đối mặt với Julien.
“Tôi là Sera đây.”
Julien nhíu mày vì bất ngờ, khi nghe tin báo là có sinh vật huyền bí tấn công người, hắn đã nghĩ đó hẳn là con thú to lớn xấu xí nào đó chứ không ngờ đó là một cô gái diễm lệ. Quả thật không thể đoán trước được nhân dạng mà những sinh vật huyền bí mang trên người.
…
Một lúc sau.
Những tưởng Sera sẽ bị khép vào tội danh nào đó vì đã đánh hai gã bảo vệ cùng gã quản lý bẩn thỉu kia, nhưng ai ngờ Julien lại nói mức độ mấy cái vụ việc này chỉ được xếp loại “quá nhẹ” thôi, không còn phải lo lắng. Tất cả những gì Sera phải làm chỉ là một bản cam kết về việc sẽ không gây thương tích cho con người một lần nữa, thế là xong.
“Tôi không hiểu.”-Sera nói-”Nếu chỉ có thế thôi thì việc gì một bảo vệ cấp A lại phải đích thân đến tận đây?”
Julien hướng ánh nhìn về phía Sera, người đang ngồi viết cam kết, hắn mỉm cười và nói
“Thật ra tôi vào đây để gặp một người quen, tiện thể xử lý luôn mấy cái vụ việc thủ tục giấy tờ này thôi.”
“Người quen ? Ở quán The Blue này sao?”-Sera ngạc nhiên-”Liệu tôi có biết người đó chăng?”
“Cũng có thể...”-Julien nở một nụ cười bí hiểm, rồi sau đó hướng ánh nhìn xuống mẩu giấy nhỏ mà hắn đang cầm trên tay. Trong đó có ghi hàng chữ “Cô ta hiện đang có mặt ở quán The Blue, khớp 100% mới miêu tả nhân dạng. Ký tên: E .Dunan”
…
Tại một vị trí khác trong quán The Blue, hai gã bảo vệ còn lại đi theo Julien lúc này đang tiến về phía chỗ những cô ca sĩ đang ngồi, họ đi ngang qua Rita cùng những cô gái khác ở đó, rồi sau đó tiến lại gần một chỗ ngồi khuất trong góc tường, nơi có một cô gái tóc vàng đang ngồi yên lặng như tượng đá.
“Xin lỗi, cô là Agnes Melody đúng không?”
Cô gái tóc vàng từ từ ngẩng đầu dậy, cô nhìn hai kẻ bảo vệ được vũ trang đầy đủ kia với ánh mắt lo âu và mệt mỏi.
“Phải...là tôi, có chuyện gì vậy?”
“Melody, chúng tôi có lệnh của nhà thờ mời cô về trụ sở Giáo Hội tại Old Flower để làm rõ những chuyện có liên quan đến vụ việc xảy ra cách đây 7 năm.”
Sự hoảng sợ cực độ xuất hiện trong đôi mắt mở to của Agnes, cô không sợ hãi những kẻ bảo vệ này, cô sợ hãi một thứ còn lớn hơn thế rất nhiều, chúng là những ký ức khủng khiếp về thân phận thực sự của người đàn bà mang tên Agnes Melody. Lịch sử của một trong những sự việc đen tối và u ám nhất Old Flower đang được khai quật lại.
---------
10 giờ 30 tối, Haley đang đứng ở bên ngoài quán The Blue, dựa lưng vào tường xem lại tỉ mỉ những gì đã thu thập được suốt buổi tối hôm nay.
Vậy là nhờ sự đoàn kết đồng lòng, những nữ ca sĩ của quán The Blue đã có thể lấy lại được công bằng và lý lẽ cho mình, họ đã tống cổ được gã quản lý đáng ghét, bắt được tên ăn vặt. Tuy không được hoành tráng lắm nhưng không sao, Haley sẽ chế ra thêm vài chi tiết để thêm thắt vào, miễn sao vẫn phù hợp với câu chuyện thực tế đã diễn ra là được. Nói thật, bịa ra chi tiết thừa chính là sở trường chung của mọi nhà báo, phóng viên.
Ngày hôm nay thành công mỹ mãn, nhưng có một vài vấn đề vẫn chưa làm cho Haley cảm thấy thoả mãn.
Những tưởng tên quản lý biến thái là tác giả của mọi sự việc đồi bại xảy ra trong quán rượu, thế nhưng hoá ra hắn lại chẳng biết một thứ gì về căn phòng nhìn trộm cả, hơn nữa, hắn lại cứ một mực khăng khăng không chịu nhận mình là người đã bới tung phòng các cô ca sĩ lên ngày hôm nay.
Nhìn vào sự phức tạp của căn phòng nhìn trộm, có thể nói đó là một kiểu dạng kiến trúc ngầm được xây dựng có chủ đích cho nên tuổi đời của nó hẳn là rất lâu. Gã quản lý kia thì chỉ mới làm việc được vài năm, gã cũng chỉ là một kẻ được thuê mướn nhưng có quyền hành cao thôi, cho nên việc gã chẳng biết gì về cái phòng nhìn trộm kia có thể là sự thật.
Vậy rút cuộc là vẫn còn một kẻ nào đó nữa ngoài gã quản lý đứng đằng sau những sự việc rình mò bất hợp pháp ở quán The Blue này. Nhưng kẻ đó là ai mới được?
Giờ này phải nói đã là quá trễ rồi, Haley biết chắc mình không còn có thể lấy đâu thời gian để suy ghĩ về vấn đề đó nữa.
Tốt nhất là cô nên về nhà để nghỉ ngơi thôi, tham lam săn tin nữa cũng chẳng thêm được gì nhiều, những điều thú vị nhất người ta bảo là nên để dành cho ngày hôm sau.
--------
Jancis Rita Cherokee Lindsey
Loài: Con người
Tuổi: 29
Ngoại hình: Tóc đen, mắt đen, có một nốt ruồi duyên dưới mắt trái, hay thấy cô mặc váy gothic màu tối, cổ tay đeo một cái vòng da cùng tông với váy. Rita buộc tóc bằng một sợi dây có hình dáng như mắc xích, chân đi giày cáo gót, không đi tất.
Tính cách: Dữ dằn, bất cần đời.
Công việc: Ca sĩ và nhà ngoại cảm.
Nơi đặc trưng: Quán rượu The Blue.
Hành trang: Những bao thuốc lá.
Là một cô gái kỳ lạ, tính tình thất thường, thích hút thuốc và lẩm bẩm những thứ khó hiểu. Cô sở hữu một năng lực ngoại cảm khác với người bình thường nhưng không biết vì lý do gì đã giấu đi và quyết tâm không dùng đến nó nữa.
Julien Dunan
Loài: Con người
Tuổi: 27
Ngoại hình: Tóc đen, để xéo, thường mặc trang phục trắng đen, với áo khoác có ký hiệu thập tự trên tay áo. Julien có rất nhiều vòng da đeo quanh người ẩn dưới áo khoác để giắt lên những dụng cụ cần thiết của một thánh hộ vệ.
Tính cách: Duy lý trí, hiếu thắng nhưng đáng tin cậy.
Công việc: Người bảo vệ của thành phố Old Flower.
Nơi đặc trưng: Khắp nơi trong thành phố
Hành trang: Một khẩu súng bạc, một cuốn kinh có hình thập tự cùng nhiều đồ vật chuyên dụng khác.
Là thánh hộ vệ cấp A duy nhất ở Old Flower, Julien là một trong những con người duy nhất ở đây đủ khả năng để đối đầu với các sinh vật huyền bí. Nhiệm vụ qun trọng nhất là bảo vệ con người thường được Julien bỏ quên, có thể nói tuy là một kẻ bảo vệ-kẻ thù của sinh vật huyền bí nhưng Julien lại gắn bó với cả 2 phe.
Agnes Melody
Loài: Con người (?)
Tuổi: 30 (?)
Ngoại hình: Tóc vàng, buộc hai đuôi tóc để uốn, mặc áo trắng vải lụa có các bông hoa trang trí, váy màu vàng dài đến đầu gối có những sợi dây buộc chéo ở hông, chân đi tất đen sọc dọc màu trắng cùng giàu bốt cao cổ màu vàng.
Tính cách: Trông có vẻ sợ sệt, nhút nhát
Công việc: Nữ danh ca
Nơi đặc trưng: ???
Hành trang: ???
Là một danh ca nổi tiếng bị mất tích nhiều năm về trước, nay Agnes lại tái xuất hiện trở lại, nhưng có cái gì đó ở cô còn bí ẩn hơn cả những chuyện xảy ra xung quanh cô.
---------- Post added at 14:13 ---------- Previous post was at 13:38 ----------
--------------------------------------------