^Ia'fa lấy đất từ Trái Đất thân yêu của chú, đó là lý do làm xuất hiện các hố tử thấn
Giai thoại về Hắc Hổ Skarat
Ồn ào trong quán rượu
[spoil]
“Đùa giỡn với lằn ranh sinh tử là báng bổ Cái Chết, tất yếu sẽ bị đấng Da’ath trừng phạt”
(
Dracali Imbale - chủ giáo phái Necracon, những kẻ thờ phượng Da’ath - vị nữ thần của Cái Chết)
~~/_\~~
Máu…Máu khắp nơi… Những vệt máu trải dài lên tường, những giọt máu rơi xuống từ mái nhà, những vũng máu ứ đọng trên khe trên sàn nhà bằng gỗ…
“GRÀOOOOO!!!”, một tiếng gầm vang dội thích thú trước những cái xác người đã đổ gục xuống dưới móng vuốt bén ngót của nó. Rồi nó đánh hơi thấy mùi của sự sống đang run rẩy trong góc bếp, sau đống củi chất cao.
Với tốc độ đáng sợ, nó lao tới tát thẳng vào đống củi ấy. Những thanh củi bị móng vuốt sắc lẻm cắt thành từng mảnh, bị hất văng tứ tung, để lộ một thân hình nhỏ nhắn đang rung rẩy của một bé gái.
Nó khực một tiếng trong cổ họng thay cho nụ cười nham hiểm, há cái miệng to đùng ra, toan cắm ngập những cái răng nanh tanh máu đỏ au vào cô bé, đưa cô đi vào Cõi chết theo một cách thức tàn nhẫn nhất. Còn cô bé thì thấy mình liệt hẳn đi bởi nỗi sợ, đến nỗi không thể mở miệng ra la hét
-“DỪNG LẠI, DÙNG LẠI NGAY!!!”, có ai đó quăng mình lên người nó, khiến nó mất phải lùi lại và quẩy mình để hất kẻ phá đám ra. Nhưng kẻ đó nhất quyết không bỏ tay ra khỏi bộ lông đen tuyền sọc trắng nhễu máu của nó.
-“CHẠY NGAY ĐI!!!”, kẻ đó hét về phía cô bé. Sau một thóang ngỡ ngàng, cô run lập cập đứng dậy, cố ra lệnh cho đôi chân chạy. Chạy ra khỏi căn bếp với con quái vật, chạy ra khỏi ngôi nhà chết chóc này, chạy càng xa càng tốt.
Cáu tiết vì con mồi vuột đi, nó nhảy giật lùi lại, đâm cái kẻ đang bám trên lưng vào bức tường phía sau. Cú va chạm quá mạnh làm cậu ta hộc máu miệng, rơi xuống sàn cái rầm. Những mảnh củi bén cắm vào người, nhưng cái đau thể xác đó không thể so sánh được cái đau đang bóp nhói trái tim của cậu ta.
-“Tại sao? Tại sao lại thế này?”, người đó thều thào, nhìn thẳng vào đôi mắt trắng dã, quỷ quyệt của con quái thú. Nước mắt chảy dài hòa lẫn vào máu
Còn con quái thú chỉ khùng khục gầm gừ trong cổ họng, tiến lại gần và giơ móng vuốt lên…
~~/_\~~
Vào mùa thu, làng Riverod với con sông kề bên uốn lượn khúc khuỷu, thật yên bình.
Vụ mùa đã gặt xong, để trơ lại những thửa ruộng sót lại lơ vài góc rạ. Bên cạnh dòng sông nước trong vắt thấy đáy là hàng hàng bó lúa chờ tới phiên mình được biến thành bột mì bằng những cối xay nước kêu kẽo kẹt.
Không có tập tục tổ chức lễ hội mừng mùa gặt, nên đa số dân cư sống ở làng này khá thảnh thơi, và họ coi mùa thu là mùa ăn chơi. Có nhiều thú vui để làm trong những lúc rảnh rỗi thế này: thăm bà con ở các làng lân cận, chèo xuồng câu cá trên dòng sông nên thơ… Tất nhiên, thú vui tao nhã nhất của cánh mày râu vẫn là những bữa thưởng thức bia đặc sản linh đình ở các quán nhậu.
Quán Dragon Whisker cũng là một nơi như thế đấy. Một quán nhậu điển hình, nơi mà bên trong đầy ắp tiếng nói cười huyên náo của bợm nhậu, nơi mọi cuộc cãi đều dẫn đến những ly bia mẻ và những hóa đơn tính tiền bồi thường, nơi những chàng nghệ sĩ gảy đàn hát về những câu chuyện xa xưa, về các anh hùng xuất chúng với hy vọng kiếm được một ít tiền mua bánh mì dằn bụng.
Chỉ hơi bất thường ở chỗ: có một cô gái ngồi lặng lẽ trong một góc quán. Cốc bia của cô vẫn nằm nguyên trên bàn, không vơi lấy một giọt. Và cô chỉ ngồi nhắm mắt, đôi tai cóp nhặt những thông tin từ các cái miệng phả mùi bia đang bàn tán đủ thứ trên trời dưới đất.
Cách cô ăn mặc thật khác với một cô thôn nữ thông thường. Dáng người nhỏ nhắn, áo cao cổ và quần dài bằng da thuộc nâu đỏ buộc nhiều nút khóa chắc chắn cùng với thắt lưng da đính những túi nhỏ ngang hông, cái áo chòang ngắn xám làm bằng vải thô. Trông cô giống một nhà phiêu lưu, và điều này khá kì lạ, khi mà đa phần những ngươi đam mê những hành trình bất tận, với vô số chiến công hiển hách, đều là nam nhi chi chí
-“Tôi nghe đâu ‘nó’ lại xuất hiện rồi, và đang lảng vảng trong rừng Kais gần ngôi làng này’, một nhà buôn ở cái bàn đối diện uống cạn vại bia to đùng của mình, thở dài ngao ngán, “Hy vọng chuyến hồi hương của tôi sẽ êm xuôi”
-“Ý anh là Hắc Hổ Skarat?”, giọng ông đồng nghiệp lùn lùn lè nhè, đi kèm một tiếng nấc cục. Ai nấy đều giật mình quay lại nhìn.
-“Sụyt, nó sẽ theo chân ai gọi tên nó đây”, ông nhà buôn giơ ngón tay lên miệng, “Tôi không muốn đem xác anh về quê đâu đây đấy”.
Ai nấy đều cười to khi thấy ông lùn lùn đó tái mặt, cuống quít đến độ té ghế rơi cái thịch xuống sàn, miệng lầm bầm chửi rủa sao mà cái ghế trơn thế. Rồi họ quay lại những cuộc tán gẫu dang dở của mình với bạn nhậu.
Cô đã ngồi ở đây gần cả buổi sáng, và cho rằng mình nghe thế là đủ. Đã đến lúc rời khỏi đây, và cô đứng dậy mà đi, không quên đặt vài đồng tiền lẻ để trả cho cốc bia cô không đụng đến. Nhưng cô chưa kịp chạm vào nắm cửa ra vào của quán, một anh chàng trẻ có tướng tá đô con bất thần đứng chặn cửa, chân bắt chéo nhìn cô cười cười.
-“Chào người đẹp”, anh ta có vẻ hơi say nếu căn cứ vào cái mặt hơi đỏ đỏ, “Nãy giờ thấy cô em ngồi một mình buồn quá. Uống chung với anh cho vui nhé”
Cô chỉ đứng yên không trả lời. Quả thật đúng như anh chàng say này nói, cô có gương mặt dễ nhìn với nước da rám nắng khỏe khoắn. Tóc cô dài thắm bím đuôi sam gọn gàng phía sau. Chỉ có một điều kì lạ là đôi mắt xanh biếc tuyệt đẹp của cô mang một sự u uất sâu thẳm. Và đôi mắt đó đang nhìn anh ta như thể thấy một con gián cỡ bự.
-“Tên đó hễ nốc vài vại bia là bắt đầu thấy gái mắt sáng rỡ”, có tiếng xì xầm ở sau lưng cô, “Tội nghiệp cô gái, trong quán này không có ai đô con hơn hắn để can thiệp”
-“Thế nào người đẹp? Trả lời đi chứ”, gã lại lè nhè hối thúc.
Cô vẫn không nói gì, nhưng lần này cô giơ 3 ngón tay trái lên trước mặt kẻ chặn đường. Gã nghiêng ngiêng đầu không hiểu, còn cả quán nín thở, không hiểu cô ta tính chơi trò gì.
Cứ một giây trôi qua, một ngón tay được cất đi. Ngón thứ nhất, ngón thứ hai, rồi cuối cùng, ngón thứ ba.
‘Hự’
Ngón tay cuối cùng vừa gập vào, anh chàng lực sĩ cảm thấy đau nhói vùng rốn do bị thụi thẳng vào bằng một chuôi dao khiến hắn gặp người lại. Chưa kịp phản ứng gì, anh ta bị cô gái chuối xuống làm một cú gạt chân ngã chồng kềnh, và khi anh ta kịp hiểu mình đang nằm đo sàn thì đã thấy cô gái một chân đạp lên ngực hắn, tay phải chĩa thẳng một cây nỏ nhỏ vào mặt.
-“Con kia, mày dám…”, chưa kịp nói hết câu thì hắn đã nghe dây nỏ phựt một tiếng, và một mũi tên nhỏ cắm phập vào miếng ván sàn ngay kế bên đầu hắn. Và thế là hắn co rúm người lại, mồ hôi vã ra như tắm trước ánh nhìn lạnh lùng của cô ta.
Cả quán vỗ tay hoan hô trước màn đánh nhau chóng vánh quá đẹp này. Nhưng cô ta chỉ đáp lại sự ủng hộ nhiệt tình của khán giả bằng cách mở cửa ra và bước đi mất, mặc xác cái gã mê gái nằm đó sùi bọt mép.
Vừa đóng cửa quán lại và quay qua, cô đã va phải một người khách vừa bước tới toan mở cửa quán, khiến anh ta làm rớt bịch đồ xuống đất và đồ đạc văng tung tóe ra,. Cô cũng lịch sự cúi xuống phụ cái anh chàng kia đang lúng túng nhặt nhạnh lại đồ đạc.
Tòan những món đồ kì lạ: những miếng gỗ khắc hình nhiều lọai thú, những chai lọ làm bằng da lỉnh kỉnh, một cuốn sách khá dày bằng thứ ngôn ngữ mà cô không đọc được, một ít lương thực đi đường và túi da đựng nước. Cô gom hết lại và trả cho anh ta.
-“Cảm ơn cô nhiều”, anh ta ngước nhìn cô gái. Đó là một anh chàng dáng dấp hơi thư sinh, với áo chòang nâu gỗ và quần áo vải xanh màu rừng cây đi đường. Mái tóc nâu của anh ta cũng cắt ngắn, bờm xờm tự nhiên. Gương mặt của anh ta bị che phủ bởi một băng da che mất phần mặt và con mắt bên phải
Rồi anh ta nhíu mày lại, con mắt trái màu nâu mang nét hoang dã nhìn thẳng vào đôi mắt xanh của cô, còn mũi thì hít hít gì đó trong không khí. Thật sự cô không thích ánh nhìn của người này, cứ như thể anh ta đang soi thẳng vào tâm can của cô vậy. Và cử chĩ của anh ta cũng kì cục nữa. Cho nên xong việc, thì chân cô cũng thoăn thoắt bước đi chỗ khác, để mặc anh chàng kì lạ đứng dõi mắt theo.
“Lại một nạn nhân nữa à”, anh ta lẩm bẩm, rồi thở dài, “Mày còn phải gây ra bao nhiêu tội lỗi nữa mới hả dạ đây?”
Anh ta quay mặt về phía Tây, nơi khu rừng thẳm Rais cạnh làng Riverod đang nằm khuất bóng dưới những hàng cây xanh già cỗi, miệng lẩm nhẩm gì đó. Một cơn gió nhẹ đến từ khu rừng bay thóang qua chỗ anh ta đứng, mang theo cái mùi đặc trưng của lá cây rừng, cùngnhững sinh vật đang cư ngụ trong đó.
-“Xem nào. Sóc, thỏ, sói… Không có gì khác thường cả”, anh ta tiếp tục lẩm nhẩm những điều khó hiểu, khiến một người đi ngang qua quay qua mở to mắt nhìn xem anh ta có bị gì không. Bỗng một cơn gió thốc mạnh tới, thổi vào cái bảng hình con rồng đỏ vuốt râu của quán rượu Dragon Whisker, khiến nó đập lập cà lập cập vào tường quán.
Cơn gió này mang theo một mùi rất quen thuộc. Cái mùi mục ruỗng của sinh vật chết mà không chết, cái mùi tanh tưởi của máu người bám trên móng vuốt nó. Cái mùi của một sinh vật mà anh đã thề sẽ tốn cả đời để truy theo cho bằng được.
Lúc anh chàng đang chìm đắm trong suy tư, thì cô gái kì lạ kia đang cầm một túi hành trang, chân tiến bước về phía rừng Kais sâu thẳm.
[/spoil]