Đồng hồ đã điểm 10 giờ đêm.
Mới cách đó khoảng nửa tiếng, những con đường dẫn về cổng trường dân lập Corruptawish gần như tràn ngập bởi những kẻ mặc áo thụng đen, vốn dĩ là những con ma-cà-rồng lâu la tràn về căn cứ mật do có biến.
Giờ đây, những con đường như thế lại một lần nữa dẫn bước cho những con người mang áo choàng ngắn đủ màu xanh đỏ tím vàng. Nhưng họ đều có chung một đặc điểm: trước ngực có gắn một cây thánh giá bạc đứng chắn trước biểu tượng mặt trời, một dấu hiệu của Hiệp hội Thánh-hộ-vệ - Những người bảo vệ thành phố Old Flower trước những thế lực kì bí. Hay như dân tình của ‘thế giới kia’ gọi – Những-kẻ-nhiễu-sự
So với tốc độ thần tốc mà họ thường có mỗi khi đánh hơi thấy điều bất thường, hôm nay họ lại hành sự trễ hơn mọi khi do một trục trặc nào nhỏ: cùng lúc với thời điểm bắt đầu xuất hiện những dấu hiệu khả nghi ở trường dân lập Corruptawish thì lại có tin về một vụ lùm xùm lớn ở tận phía Nam thành phố. Xuống đó điều tra thì mới biết chỉ là một vụ ‘Giương Đông kích Tây’, nên bây giờ họ phải bước thoăn thoắt trên những con đường soi sáng ánh trăng bạc và ánh đèn đường vàng ố.
Đó cũng là lý do tại sao họ không đến kịp lúc khi 3 bóng đen, một tóc bạch kim bí ẩn, một tóc hồng nữ tính một tóc xanh biển năng động, chạy vụt ra từ cổng trường dân lập và biến mất trong màn đêm không một dấu vết.
Và cũng do quá vội vã, họ cũng không để tâm đến một gã mang áo khoác nâu, đội mũ cao bồi và quấn băng, đang dắt tay một đứa bé gái dễ thương vận trang phục gothic tím ren trắng, với mái tóc và đôi mắt tím thẫm như màn đêm đầy sao.
Những Thánh-hộ-vệ chạy ngang qua cặp đôi kì lạ này đều ngờ ngợ chúng không phải là con người, nhưng đều không buồn nán lại tra hỏi gì. Cái thành phố Old Flower này lúc nào chả đầy những sinh vật không phải người, và nhiệm vụ của họ chỉ là xử lý thẳng tay những tên gây rối mà thôi.
Cũng bởi vì thế nên Zack và Bell hoàn toàn yên tâm mà ung dung đi trên con đường tràn ngập tiếng chân hối hả, hay ít nhất là tên vô hình nghĩ điều đó. Còn cô bé thì thấy hơi hoảng trước những kẻ mang thánh giá mặt trời, nên nép người vào cái áo khác nâu cũ sờn của hắn, và giương một mắt tím ngó ra ngoài.
Đi được một quãng ngắn thì cả hai bước vào con đường dẫn đến công viên. Bình thường thì hắn không có hứng vào đây làm chi, nhưng cô bé thì nghĩ khác.
-“Zack ơi, ghé công viên ngồi chơi chút đi”, Bell kéo vạt áo hắn, “Đêm còn dài mà”
Hắn không trả lời, chỉ lẳng lặng đưa cô bé đến trước cánh cổng công viên đang khép hờ. Với những sinh vật sống về đêm như cô bé người dơi Bell này, thì thời điểm 10 giờ tối cũng tương đương gần trưa đối với những kẻ ngủ vào ban đêm.
*
**
Bell nhanh chóng băng dọc qua con đường trải sỏi phủ bóng hàng cây lá kim bên trong khuôn viên công viên, và tiến đến cái chỗ mà cô bé đã từng ngồi đó chờ Zack làm xong công việc. Đó là một cái xích đu mang màu sắt gỉ đỏ đục sau bao ngày hứng những cơn mưa xám sụt sùi của thành phố Old Flower.
Còn gã vô hình lại chọn một cái lốp xe cắm vào đất gần bãi cát đối diện cái xích đu, tay thì mân mê một cành cây gãy, mắt thì ngắm cô bé đạp chân lấy đà để đung đưa cái xích đu,. Tiếng kẽo cà kẽo kạt lại vang lên giữa buổi đêm thanh vắng, không gợn chút tiếng chân vang vọng náo động trên những con đường ngoài kia.
Không gian riêng giữa gã và cô bé cũng thật yên ắng khi cả hai không nói gì, chỉ nhìn nhau trong sự yên lặng. Nét mặt cô bé có nét ưu tư lo nghĩ với ánh mắt tím thoáng chút buồn, còn mặt gã vô hình thì bao giờ vẫn thế: một khuôn mặt quấn băng ít lộ cảm xúc và khó đoán cảm nghĩ với đôi mắt trống hoác ẩn sau cặp kính đen.
Có lẽ cả 2 sẽ cứ nhìn nhau như thế cho đến sáng nếu Bell không phải là người lên tiếng trước:
-“Anh Zack ơi”, cô bé do dự một chút, rồi nói tiếp, “Cái gã Gray ấy”
-“Gã ấy sao?”, hắn hỏi với một tiếng rắc khô khốc của cành cây bị bẻ khi nhìn thấy dấu tay vẫn còn hằn trên cổ cô bé, dù nó đã mờ đi nhiều. Máu gã sôi lên, vì tên Gray quá cố đó ra tay tàn ác với cô bé, hay là vì gã giận mình không bảo vệ được cô bé? Thật khó phân biệt
-“Gã bảo là biết cha tôi”, Bell duỗi 2 chân ra trước để hãm tốc độ cái xích đu lại, “Hắn bảo vì cha đã tiết lộ bí mật của gã nên gã đã mất tất cả”
-“Thì sao?”, hắn giương cặp kính râm ngó cô bé, “Tiểu thư đây thấy tội cho hắn, một kẻ bán rẻ danh dự vì một chút quyền lực ư?”
-“Không”, Bell lúc lắc mái tóc tím, “Tôi biết hắn xấu. Chỉ là…”.
-“Là sao?”
-“Chỉ là…”, cô bé thở dài, “Liệu nghề thu thập tin tức có xấu hay không ?"
-“Theo tiểu thư đây thì cái nghiệp mà cha cô đã theo đuổi và tại hạ và cô đang tiếp nối, có xấu không?”, hắn hỏ lại với giọng nghe nửa hờ hững nửa sâu xa
-“Thật tình thì… tôi không biết nữa,” Bell cắn nhẹ môi, tay nắm chặt sợi dây xích đu, “Tôi không nghĩ cha tôi xấu, hay nghề cha tôi theo xấu, nhưng chưa bao giờ tôi nghĩ là tin tức lại có thể khiến người ta mất tất cả như cái gã… Gray kia”
-“Tưởng gì, cần chi uy nghĩ sâu xa thế?”, Zack bỗng bật cười khanh khách khiến cô bé tròn mặt, “Thay vào đó nên tập ăn đồ đắng cho ra dáng người lớn đi, kem bạc hà chẳng hạn”
Nghe đến chữ ‘bạc hà’ là Bell chun mũi ra liền, “Người ta nghiêm túc mà anh cứ giỡn giỡn. Nghỉ chơi bây giờ.”
-“Nếu tiểu thư đây xem điều đó là nghiêm túc thì kẻ hèn này cũng xin chia sẻ chút cảm nhận cá nhân,” gã bắt chéo chân, khoái chí ngó cô bé phụng phịu, “Này nhé: cô bé chạy đi báo tin để đưa người đến giải cứu ta, thì đó cũng là một dạng cung cấp tin tức đấy. Thế tin đó, theo cô là tốt hay xấu?”
-“Ừm… tốt”, cô bé nghiêng đầu lắng nghe
-“Thế việc cha cô phanh phui tên Gray trước khi hắn kịp làm gì sai trái, đó là tốt hay xấu?”
-“Tốt!”, cô bé la một tiếng phấn khích làm cây cối xung quanh xào xạc, hất văng luôn nón gã. Sau khi nghỉ ngơi thì quả là giọng nói đã trở về với cô.
-“Thế đấy, tin tức dùng cho mục đích tốt thì nó là tốt, ngược lại là xấu”, Zack chụp lại cái nón bị tiếng la lúc nãy hất đi, trong khi Bell thì gật gù chiêm nghiệm, “Còn sợ cha mình làm việc xấu nữa không?”
-“Hết rồi. Cảm ơn anh nhiều!”, cô bé cười tươi rói, chân đạp mạnh lấy đà di chuyển cái xích đu. Tâm trí cô giờ cảm thấy thư thái hơn nhiều, cứ như mọi chuyện buồn bực trên đời đều được chất lên xích đu và bị hất văng đi sau mỗi nhịp đung đưa kẽo kẹt
Còn gã thì kéo sụp cái nón cao bồi xuống, mắt thì nhìn vào cái đôi giày đế mòn theo năm tháng của mình. Đến lượt gã chìm mình vào những ưu tư, những suy nghĩ không biết nói với ai, mà có lẽ sẽ không bao giờ mở lời với ai cả.
-“Nhìn anh có vẻ buồn quá”, Bell lại giảm tốc độ chiếc xích đu, nhìn gã với ánh mắt tím âu lo, “Có phải đầu anh bị đánh đau quá không?”
Không có tiếng trả lời từ gã. Cô bé không hề biết rằng gã đang chìm đắm trong thế giới riêng của mình, nên:
-“Zack, cho tôi xin lỗi,” Bell nhác thấy gã ngước lên ngó, tự nhiên đỏ mặt nói nhanh hơn, “Vì tôi mà anh bị thương…”
-“Có người không có lỗi thì lại xin lỗi, có kẻ làm lỗi nhưng lại không có can đảm đứng ra nhận lỗi”, tên vô hình phẩy bàn tay quấn băng, ra hiệu đừng nhắc đến chuyện đã qua nữa.
-“Nếu anh nói vậy thì thôi.”đôi mắt tím của Bell bỗng ánh lên vẻ tinh nghịch kì lạ, “Thế, có phải một người làm lỗi thì nên tìm cách chuộc lại lỗi lầm không?”,
-“Ồ, khuya thế này không ai bán kem nữa đâu, cô bé tiểu thư”, gã giơ 2 tay đầu hàng.
-“Anh đoán sai rồi. Tôi không muốn ăn kem”, cô bé tay bụm miệng cười khúc khích
-“Chà chà, lần đầu tiên tại hạ đoán sai đấy ý cô đấy. Thế tiểu thư muốn gì nào?”, gã vuốt mặt chờ câu trả lời
-“Chỉ 2 điều thôi”, Bell giơ 2 ngón tay
-“Nói trước là tại hạ đang bị lép hầu bao đấy nhé”, gã cười hằng hặc chọc quê. Nhưng rồi chính gã phải chưng hửng khi nghe cô bé nói:
-“Thứ nhất nè, hãy chấp nhận tên thật của anh là Zack nhé. Không tôi giận đó”
Rồi trước khi hắn kịp trả lời gì, cô đung đưa thật mạnh cái xích đu, đưa cái ghê xích đu lên thật cao trên không và thả cả 2 tay ra. Theo đà bay, cô trờ người tới và bắt đầu rơi tự do.
Theo phản xạ, tên vô hình Zack vội vàng đứng lên giơ 2 tay để đón cô bé người dơi Bell đang rơi xuống mặt đất. Ngay khi vừa gần đến tay giang rộng của gã, thì đôi cánh dơi của cô xõa ra và nâng cô bé lơ lửng lên trên không.
“Thứ hai là… sau này anh phải chịu khó nghe tôi xưng ‘em’ nhé. Như khi xưa ấy”, trông cách Bell cười rạng rỡ thật giống một thiên thần bé nhỏ bị mắc đọa, với đôi cánh dơi tím thẫm huyền ảo dưới ánh trăng bạc dìu dịu.
Và lần này, Bell mới chịu thu cánh và rơi xuống cho Zack đón lấy. Mặt cô bé vùi vào cái áo khoác của gã để che đôi gò má ửng hồng của mình.