Chương 13 về
Đêm thứ mười ba : Trà quán của Judith (2)
[spoil]“Vũ khí ? Nhưng đây là một quán trà cơ mà ? Đâu có chút gì giống với một lò rèn hay cái xưởng vũ khí đâu nhỉ ?”
Hải thoáng nghĩ. Thấy nó có vẻ chưa hiểu ý, Nue liền giải thích thêm :
- Chồng của bà chủ quán này là một tay thợ rèn rất khá, vậy nên trước khi về Trung tâm, anh đã gửi vũ khí của mình lại đây nhờ ông ấy cất giữ và bảo dưỡng giúp.
- À, em hiểu rồi.
Mải nói chuyện với Nue, Hải không để ý cô bé phục vụ đã đứng cạnh nó từ lúc nào. Nhẹ nhàng đặt hai tách trà xuống, cô bé cúi đầu, lịch sự nói :
- Mời quí khách thưởng thức.
Rồi thật nhẹ nhàng, cô bé quay trở lại quầy với chiếc khay gỗ tròn trên tay. Cầm tách trà đưa lên mũi hít hà có vẻ rất sảng khoái, Nue bắt đầu nhấp một ngụm trà nhỏ. Anh tấm tắc khen :
- Trà ở đây bao giờ cũng ngon tuyệt vời, tên nào mà chê thì đúng là lưỡi có vấn đề.
Hải cũng nhấm nháp một ngụm trà, lập tức nó cảm nhận được hương thảo mộc trong nước trà đang quấn quýt lấy đầu lưỡi nó, xen lẫn chút vị đắng của lá trà là vị ngọt nhẹ nhàng của cam thảo, đường và một vài loại cỏ thơm mà nó không biết tên. Quả thật trà pha rất ngon, dù chỉ là một tách trà thảo mộc đơn điệu. Khẽ suýt xoa vì vì nước nóng, Hải gật đầu đồng ý với nhận xét của đàn anh.
- Anh nói đúng, trà ở đây tuyệt thật.
- Ada … Cậu nhỏ nào trông dễ thương thế này ?
Hải ngẩng đầu lên, tức thì nó cảm thấy một sự tươi vui và ấm áp bao trùm khắp căn phòng. Chủ nhân của giọng nói ngọt ngào vừa rồi là một người phụ nữ xinh đẹp với mái tóc bạch kim mềm mại như những làn mây bồng bềnh quanh gương mặt muôn phần thanh tú, đôi môi màu anh đào của cô nở một nụ cười nhẹ nhàng, mà tưởng như sức mạnh của nó có thể xoa dịu bất cứ người đàn ông nào, dù là người nóng nảy nhất.
- Thêm một chút bánh quy hạnh nhân nhé ? Chính tay ta làm đó !
Người phụ nữ ấy đặt lên trước mặt Hải và Nue một đĩa bánh quy trông cực kỳ hấp dẫn, từ những chiếc bánh hình tròn, mùi hạnh nhân thơm phức vẫn còn tỏa ra xung quanh, trôi là là trong không khí. Rồi cô rời bàn của hai anh em và tất bật đi lại xung quanh quán. Tất nhiên, Hải không quên nhìn theo người phụ nữ ấy, và nó để ý rằng dường như đi đến đâu cô cũng đem tới những nụ cười cho những vị khách của mình.
- Ha ha, cô Judith là vậy đó, chẳng già đi thêm chút nào, gần hai mươi năm trôi qua rồi mà trông vẫn như thiếu nữ hai mươi tuổi vậy.
Nue nhận xét. Nghe câu nói của đàn anh, Hải quay sang Nue, giọng ngạc nhiên :
- Hai mươi năm ? Vậy … cô ấy thực sự bao nhiêu tuổi rồi ?
Cộp !
Một bình kem sữa tươi nhỏ được đặt xuống trước mặt Hải một cách (hơi bị) bạo lực, và Judith, miệng vẫn nở nụ cười, nói :
- Điều tối quan trọng trong phép lịch sự là không nên hỏi về tuổi của phụ nữ, và nhóc dễ thương này ăn bánh đi nhé, không thì ỉu hết đấy !
- Ha ha, đàn em chỉ đùa chút thôi mà bà chị ! Nhân đây giới thiệu luôn : đây là Hải, “lính mới” ở Blaze drive; Hải, đây là Judith, chủ quán.
- Vâng … chào cô.
Nue nhón lấy một cái bánh quy trong khi Hải gật đầu chào Judith. Khẽ thở dài, Judith nhìn anh, nói :
- Cả cậu cũng vậy nữa Nue, hai mươi mấy tuổi đầu rồi mà trông không khác gì trẻ tiểu học, sao lâu nay không ghé qua đây vậy ?
- Trung tâm triệu tập em về chỉ để gõ đầu đám học viên trẻ măng, mấy tay giáo viên hướng dẫn thực tập bị điều đi lục địa Suri để chi viện cho mấy chi nhánh bên đó.
- Công việc ở trung tâm tốt chứ ?
- Chán chết, em gần như muốn phát khùng lên với cái đám mọt sách lý thuyết thì thuộc nằm lòng mà lâm trận thì không dùng nổi cái bình thu hồn quỷ cho ra hồn. Sau cùng thì, ba trong số các “ông giáo” kết thúc công tác trở về, thế nên em mới được trả về đây đó ... à phải, Black có nhà không bà chị ?
- Không, nhưng chắc ổng cũng sắp về rồi, ngồi chờ thêm chút nữa nhé ?
- Không sao, hôm nay em có nhiều thời gian.
- Vậy thì cứ thưởng thức trà đi nhé, ta vào trong quầy một chút.
- Ok.
Nói rồi Nue ngả lưng ra ghế, khẽ nhấm nháp ly trà trong khi Hải thắc mắc không biết người đàn ông “siêu tốt số” nào lấy được cô Judith này làm vợ. Vài chục phút trôi qua, đĩa bánh quy ngon-cực-kỳ của bà chủ đã được hai anh em xử lý hết. Ăn nốt phần kem tươi của mình, Hải nhấp thêm một ngụm trà nữa.
“Quán trà này bên ngoài trông hơi kỳ cục, nhưng đồ uống và đồ ăn ở đây ngon tuyệt !”
Hải nghĩ, nó vội nhớ lại đường vào quán để khi nào có dịp sẽ quay lại. Trong khi Hải đang rút quyển sổ nhỏ của nó ra ghi chép một vài điều đáng nhớ ở quán trà Judith’s, thì Nue ngồi chống tay lên cằm, đôi mắt của anh hướng ra phía cửa như chờ đợi điều gì.
6h30
Khách trong tiệm trà đã ra về gần hết, duy chỉ còn hai anh em ngồi lại bàn chờ đợi.
Leng keng.
Chiếc chuông nhỏ treo trên cửa reo lên báo hiệu có khách đến. Ngẩng đầu lên, Hải tò mò muốn biết vị khách nào đến uống trà vào giờ cơm tối thế này. Và, đã rất, rất lâu rồi …
Nó mới cảm thấy lạnh sống lưng như thế này.
Người đàn ông vừa bước vào quán có vóc người cao lớn, mặc một chiếc áo sơ mi bạc màu cộc tay đơn sơ, để lộ hai cánh tay cuồn cuộn bắp thịt. Mái tóc màu đồng hun cắt ngắn, râu quai nón rậm xuống tận cổ áo. Miệng ông ta ngậm một cái tẩu bằng gỗ vẫn còn bốc khói thuốc.
Nhưng nhiêu đó không đủ làm Hải kính sợ người đàn ông này.
Cái cảm giác áp đảo nó gặp ngay từ phút đầu nhìn thấy ông ta là đôi mắt.
Đúng, là đôi mắt.
Đôi mắt màu khói của ông ta mở to, nhưng luôn ánh lên một cái nhìn sắc như dao, với một vết thẹo dài chạy dọc qua mắt phải, làm ông ta trông giống như một người lính già trở về từ chiến trường khốc liệt. Một vẻ bí hiểm toát ra từ cặp mắt ấy, như một con sư tử già, nhưng sức mạnh bên trong từng cơ bắp của nó thì vẫn còn cuồn cuộn như lũ nguồn, chỉ trực vồ lấy con mồi kém may mắn mà phanh thây ra thành trăm mảnh.
- Lâu quá không gặp, anh vẫn khỏe chứ Black ?
- Ừm.
Câu chào của Nue như phá tan bầu không khí nặng nề mà người đàn ông đó vừa đem vào quán trà. Giật mình, Hải như vừa thoát khỏi cơn mê, nó định thần lại. Cùng lúc ấy, Judith bước ra, ôm chầm lấy người đàn ông ấy, miệng cô nở một nụ cười thật tươi :
- Ông xã !
Black nhìn vợ mình, tia nhìn trong mắt ông như dịu lại, không còn gay gắt như vừa nãy. Bất chợt Judith khẽ nhăn mặt, cô đưa tay lên nhẹ nhàng rút ống tẩu ra khỏi miệng Black, giọng ngọt ngào :
- Em đã nói là đừng thuốc thang gì trong quán trà mà ?
Trong khi ấy, Hải vẫn còn kinh ngạc về Black, đành rằng ông ta là một thợ rèn thì cao to bặm trợn cũng là điều hiển nhiên, nhưng nhân dạng thực của ông ấy thì thực sự vượt xa mức tưởng tượng của nó, giống như đem so con kiến với con voi vậy. Nhưng phải công nhận một điều rằng cặp vợ chồng Judith – Black này quả thật là một minh chứng sống động cho quy luật bù trừ trong cuộc sống, hay nói đúng hơn là có “âm vô cực” ắt có “dương vô cực” nhỉ ?
- Thằng nhóc nào đây ?
Black hỏi, giọng nói thô ráp phát ra từ cuống họng.
- Đây là Hải, đàn em của em.
Nói rồi anh quay qua Hải, nói với nó :
- Giới thiệu với nhóc, đây là Black Cosak, thợ rèn vũ khí trứ danh mà anh đã nói.
- Vâ … vâng, chào chú, cháu là Hải.
Sau màn chào hỏi của đôi bên, Judith - vẫn giữ nụ cười trên môi - nói :
- Đằng nào cũng đến giờ ăn tối rồi, hai đứa vào ăn cùng nhé, ta nấu rất nhiều đó.
- Ha ha, lâu rồi mới có dịp thưởng thức tài nấu ăn số dzách của bà chị - Nue hào hứng.
Nói rồi Judith nhanh nhẹn đốc thúc mọi người xuống phòng bếp, tại đó một bàn ăn thịnh soạn đã được bày ra, với đủ các món ăn cực kỳ hấp dẫn vẫn còn nóng hổi. Chối chẳng đặng, Hải đành ngồi vào bàn ăn cùng với mọi người.
***
Két …
Một tiếng động nhỏ vang lên giữa gian phòng khách của một ngôi nhà cổ tối tăm.
Hai gã đàn ông cao lớn, mặt mày bặm trợn đang kéo lê một kẻ rách rưới bằng hai sợi xích cột chặt vào hai tay kẻ đó. Chúng dừng lại, một trong hai tên nhấc sợi xích lên, hất kẻ xấu số kia ra trước mặt. Hắn nằm bệt trên nền đất, ho khòng khọc, máu nhễu ra từ miệng hắn, hôi và tanh lòm. Trông không khác gì một xác chết.
Cộp
Một lão già lọm khọm bước ra từ bên trong bóng tối, đối diện với hai gã to con. Lão hất hàm hỏi :
- Tụi mày chắc chắn là đúng người này chứ ?
- Chắc, … thằng mọi này ranh ra trò đấy, bắt được nó cũng khá khó khăn.
Một trong hai kẻ lên tiếng. Tên còn lại tiếp lời :
- Thỏa thuận … tiền như đã hứa đâu ?
Lão già lẩm bẩm cái gì đó nghe không rõ, rồi nói :
- Chờ một lát.
Rồi lão cúi thấp người xuống, khẽ vén cái mũ trùm đầu bẩn thỉu và dính máu của kẻ kia lên, lão chăm chú quan sát gương mặt của hắn, rồi lẳng lặng đứng dậy.
- Đứng ở đây.
Hai gã to con tách ra cho lão đi qua. Trong khi chúng còn đang mừng húm vì công việc đơn giản nhẹ nhàng mà tiền công thì kếch xù, thì kẻ bị xích - ở phía sau chúng – đã đứng dậy từ khi nào.
Lão già bước ra khỏi căn phòng, miệng cười thầm.
Trong khi ấy, hai gã to con kinh ngạc nhìn kẻ đương dở sống dở chết kia đưa sợi xích lên miệng, và chỉ sau một tiếng “rắc”, sợi xích bị hắn giật đứt. Hắn ngẩng đầu lên, để lộ đôi mắt với con ngươi đỏ như máu, sáng rực lên trong bóng tối. Một cách khoan thai, hắn giơ tay lên, nắm lại như đang cầm một vật gì, rồi từ từ rút tay về, từ không khoảng không chỗ tay gã vừa chạm vào, một vết nứt không – thời gian xuất hiện. Bên trong nó, một đống ký tự đen lẫn vào nhau một cách hỗn độn đang chui ra ngoài. Chúng bắt đầu kêu lên tanh tách khi kẻ rách rưới chạm vào, rồi tự động di chuyển và sắp xếp tạo thành hình một thanh kiếm đen lớn. Kẻ rách rưới nói, âm thanh phát ra từ cuống họng hắn rền rĩ, bi ai như giọng của một con quỷ :
- Hurn’grey !
[Đói !]
Bụp !
Hắn biến mất như một làn khói. Trong khi hai kẻ kia dáo dác nhìn xung quanh, thì hắn đã xuất hiện trở lại đằng sau lưng chúng. Một cách nhẹ nhàng, thanh kiếm lớn trên tay hắn xẻ dọc thân hình gã cốt đột. Một dòng máu nóng phọt ra, lục phủ ngũ tạng của tên kia phần thì rơi rớt ra ngoài, phần thì nằm lại bên trong nửa cơ thể, trông thật muôn phần khủng khiếp. Trong khi gã kia bàng hoàng nhìn đồng bọn bị giết trong nháy mắt, thì kẻ rách rưới nọ đã nhẹ nhàng đưa kiếm cắt phăng đầu hắn. Thanh kiếm đen kêu lên tanh tách, tức thì từng giọt máu nóng vương trên lưỡi kiếm liền bị nó hút sạch.

Bóng đêm bao trùm lấy căn phòng, như cố che đi cảnh tượng đẫm máu vừa rồi.
Chỉ còn lại tiếng rào rạo, rau ráu nghe đến rợn người.
Vài phút sau, nơi hai kẻ xấu số vừa bị hạ thủ chỉ còn lại hai cái xác khô không còn nguyên vẹn. Cùng lúc ấy, lão già kia bước vào, trong bóng tối, mắt lão cũng sáng rực lên một ánh đỏ như máu. Kính cẩn quỳ xuống trước mặt kẻ rách rưới kia, lão thốt lên bằng quỷ ngữ :
- Woecyme bal’k, Lo’rd Falmile.
[Mừng người trở lại, Chúa tể Famine][/spoil]