Follow along with the video below to see how to install our site as a web app on your home screen.
Note: This feature may not be available in some browsers.
GVN 10 phần thì 8 phần là con trai, 2 phần là con gái. Vì vậy trong topic này con trai nhiều là phải... :whew:
@ All: Trong đây có ai ở đạo chúa không ????
________________


Cứ tiếng roi vun vút vun vút,nghe thấy cơ,vậy mà quay lại ko có ai,chỉ nghe thấy tiếng cười mà ông tớ bảo là "ma già lắm".
Rồi ông tớ bảo cha đến rảy nước Thánh làm phép ấy,ngày sau là nó biến mất luôn.
Khu vực nhà tớ người bị ma ám cũng nhiều nữa ;__;nói ra mọi người ko tin. có thể ma đã cứu mạng tôi
và con ma đó ở ngay chỗ tôi ngủ![]()
Phản xạ nhanh trước khi trấn tĩnh chứng minh rằng Daki vẫn sợ, nếu ko sợ thì phải dừng lại xem xét rồi mới phản ứng chứ
.
Thèng em trên cty cũ, chỉ suýt nữa là ... nhảy loi nhoi.
Cũng may mà nó né kịp.
Nó học Karate gần chục năm ùi đó.
Ku cậu không ngờ ta ra tay ... tàn nhẫn thế.
Nó đe ta "Nhỡ em cũng phản ứng ngược lại chị chết thì sao?" Ta tỉnh rụi "Mày em tau mà dám ... giết tau à??
Thử đi, chưa biết ai chết à." Thế là quay qua liếc xéo rồi mím môi, rồi ... chửi thầm.
Vậy mà vẫn không chừa tật chọc phá ta. 

Chị Ki này dữ ngoài miệng thôi, chứ bên trong nhát cáy à, em biết mà :'>Óanh cho bờm đầu hết bi giờ.![]()
Chị Ki này dữ ngoài miệng thôi, chứ bên trong nhát cáy à, em biết mà :'>
.
___________Auto Merge________________
.
PS: sửa xe thì em ko biết, nhưng em biết phá xe hay lắm đó :'>


Gặp xong là không còn mạng mà comment đâuXin 1 lần đc gặp ma . Đó giờ chưa bao giờ có cảm giác là gặp ma nên ko biết nó đáng sợ như thế nào . Tất nhiên là củng co cảm giác rờn rợn khi đi vào chỗ tối 1 mình hay ngủ 1 mình ở trong phòng tối ....

Còn thèng em họ ở nhà thì ... vừa càu nhàu, vừa làu bàu "chị gì mà ác gớm. Đánh đâu không đánh, đá đâu không đá..." Nó học Karate gần chục năm ùi đó. Ku cậu không ngờ ta ra tay ... tàn nhẫn thế. Nó đe ta "Nhỡ em cũng phản ứng ngược lại chị chết thì sao?" Ta tỉnh rụi "Mày em tau mà dám ... giết tau à?? Thử đi, chưa biết ai chết à." Thế là quay qua liếc xéo rồi mím môi, rồi ... chửi thầm. Vậy mà vẫn không chừa tật chọc phá ta.
, cẩn thận
. Mà chị gì mà ác thế
, em trai đã vậy, chồng thì ...
. Cho em hỏi fatal frame nói về gì?
).Nghe kể sợ lắm.Ông tớ hồi đấy làm trong Ban hành giáo,cứ đi trong cái phòng người ta để xe tang rồi đồ tang lễ đó,đi giống dạng như xem xét rồi đóng cửa lại ấy.
Rồi một hôm ông tớ có cảm giác như ai đó đi đằng sau quật roi vào người ông tớ ấy Cứ tiếng roi vun vút vun vút,nghe thấy cơ,vậy mà quay lại ko có ai,chỉ nghe thấy tiếng cười mà ông tớ bảo là "ma già lắm".
Sự việc cứ diễn ra mấy ngày như vậy Rồi ông tớ bảo cha đến rảy nước Thánh làm phép ấy,ngày sau là nó biến mất luôn.
.Ai nói không có ma thì tại người đó chưa gặp thôi, chứ tui cũng mấy lần gặp nên rất tin và tui nghĩ trong này chắc ít nhiều gì cũng đã có ng` gặp.
Nhưng nói thật chứ lúc gặp ma thì mình không biết là mình gặp, nhưng nghĩ lại thì mới thấy ớn :) .
. Một số bạn chắc thắc mắc sao lúc đó không la lên, tớ hỏi mẹ tớ thì được câu trả lời :"Lúc đó người mình tự nhiên cứng ngắc, trong đầu thì nghĩ là phải la lên nhưng miệng ú ớ không nên lời". Mấy người năm trong phòng hồi sau nghe mẹ tớ ú ớ bật đèn lên thì lúc đó nó đi, người mới trở lại bình thường.
". Nó còn dang cái mặt nó lại gần mình. Mọi người gần đó biết đêm qua mẹ tớ bị nhát nên cũng để ý hơn nên chưa ngủ say, nghe mẹ tớ ú ớ là chạy lại nên nó đi mất
. Ông bác sĩ hỏi:"Sao nhát quá vậy, ở đây tụi tui cũng gặp hoài" . Năn nỉ rồi ổng cũng cho về. Lúc về có thắp nhang cúng bánh trái. Nghe nói lại là cái giường mẹ tớ nằm hồi đó có một cô chết ở đó. Cổ không uống thuốc mà lại trốn bác sĩ nhả thuốc ra (vì thuốc trị lao hồi đó rất đắng và khó uống). Năm sinh tớ thì mẹ tớ do bị tớ hành nên ăn uống thất thường ===> suy nhược cơ thể dẫn tới bị lao nên phải vô bv lao Phạm Ngọc Thạch nằm. Mấy bữa đầu thì cái phòng còn đông người nên chưa bị nhát, khoảng mấy ngày sau có người ta ra viện nên vắng bớt đi, tối còn vắng hơn nữa, mà phòng trong bệnh viện dài lắm. Tối bữa đó, mẹ tớ vì uống thuốc nên không ngủ được, không ngờ đêm đó nó nhát. Chỉ thấy cái mặt àh, đen nhưng không phải đen xì mà đen vằn vện kiểu vân gỗ. Một số bạn chắc thắc mắc sao lúc đó không la lên, tớ hỏi mẹ tớ thì được câu trả lời :"Lúc đó người mình tự nhiên cứng ngắc, trong đầu thì nghĩ là phải la lên nhưng miệng ú ớ không nên lời". Mấy người năm trong phòng hồi sau nghe mẹ tớ ú ớ bật đèn lên thì lúc đó nó đi, người mới trở lại bình thường.
Qua ngày hôm sau, kể cho ông ngoại tớ nghe, ông ngoại lên gặp ông cậu mà tớ gọi là ông Tám tu trên núi xin cho cái bùa. Tối đó mẹ tớ đeo bùa vào, rồi nằm đó, nó cũng đến nhát nữa. Mẹ tớ vừa niệm phật vừa đưa lá bùa ra, nghe trong đầu văng vẳng tiếng nói"Niệm phật hả, niệm phật hả". Nó còn dang cái mặt nó lại gần mình. Mọi người gần đó biết đêm qua mẹ tớ bị nhát nên cũng để ý hơn nên chưa ngủ say, nghe mẹ tớ ú ớ là chạy lại nên nó đi mất
Lần này thì mẹ tớ khóc với ông ngoại, nhờ ba tớ với ông ngoại lên xin với bác sĩ cho lãnh thuốc về nhà uống, không dám ngủ lại nữa. Ông bác sĩ hỏi:"Sao nhát quá vậy, ở đây tụi tui cũng gặp hoài" . Năn nỉ rồi ổng cũng cho về. Lúc về có thắp nhang cúng bánh trái. Nghe nói lại là cái giường mẹ tớ nằm hồi đó có một cô chết ở đó. Cổ không uống thuốc mà lại trốn bác sĩ nhả thuốc ra (vì thuốc trị lao hồi đó rất đắng và khó uống).
P/s: cái này là chính miệng mẹ tớ kể lại nên tớ mới nhớ kỹ thế này :whew:
Năm sinh tớ thì mẹ tớ do bị tớ hành nên ăn uống thất thường ===> suy nhược cơ thể dẫn tới bị lao nên phải vô bv lao Phạm Ngọc Thạch nằm. Mấy bữa đầu thì cái phòng còn đông người nên chưa bị nhát, khoảng mấy ngày sau có người ta ra viện nên vắng bớt đi, tối còn vắng hơn nữa, mà phòng trong bệnh viện dài lắm. Tối bữa đó, mẹ tớ vì uống thuốc nên không ngủ được, không ngờ đêm đó nó nhát. Chỉ thấy cái mặt àh, đen nhưng không phải đen xì mà đen vằn vện kiểu vân gỗ. Một số bạn chắc thắc mắc sao lúc đó không la lên, tớ hỏi mẹ tớ thì được câu trả lời :"Lúc đó người mình tự nhiên cứng ngắc, trong đầu thì nghĩ là phải la lên nhưng miệng ú ớ không nên lời". Mấy người năm trong phòng hồi sau nghe mẹ tớ ú ớ bật đèn lên thì lúc đó nó đi, người mới trở lại bình thường.
Qua ngày hôm sau, kể cho ông ngoại tớ nghe, ông ngoại lên gặp ông cậu mà tớ gọi là ông Tám tu trên núi xin cho cái bùa. Tối đó mẹ tớ đeo bùa vào, rồi nằm đó, nó cũng đến nhát nữa. Mẹ tớ vừa niệm phật vừa đưa lá bùa ra, nghe trong đầu văng vẳng tiếng nói"Niệm phật hả, niệm phật hả". Nó còn dang cái mặt nó lại gần mình. Mọi người gần đó biết đêm qua mẹ tớ bị nhát nên cũng để ý hơn nên chưa ngủ say, nghe mẹ tớ ú ớ là chạy lại nên nó đi mất
Lần này thì mẹ tớ khóc với ông ngoại, nhờ ba tớ với ông ngoại lên xin với bác sĩ cho lãnh thuốc về nhà uống, không dám ngủ lại nữa. Ông bác sĩ hỏi:"Sao nhát quá vậy, ở đây tụi tui cũng gặp hoài" . Năn nỉ rồi ổng cũng cho về. Lúc về có thắp nhang cúng bánh trái. Nghe nói lại là cái giường mẹ tớ nằm hồi đó có một cô chết ở đó. Cổ không uống thuốc mà lại trốn bác sĩ nhả thuốc ra (vì thuốc trị lao hồi đó rất đắng và khó uống).
P/s: cái này là chính miệng mẹ tớ kể lại nên tớ mới nhớ kỹ thế này :whew:

Thần hồn nát thần tính thôi .............. hồi tớ bị rối loạn tiêu hóa vào viện phòng tớ nằm chỉ có 2 người là tớ và 1 ông đang bị phổi nằm cách xa nhau mà có bị nhát đâu![]()
. Hồi đó mắc bệnh lao mà người ta không chịu uống thuốc, hoặc bị nặng rồi mới vô bệnh viện, nên trong bệnh viện người chết nhiều :whew: